bài toán tình iu

Thảo luận trong 'Chuyện khác - Chúc mừng - Thư giãn' bắt đầu bởi Little_Kitty, 11/2/08.

  1. Little_Kitty

    Little_Kitty Well-Known Member

    Tham gia:
    7/1/08
    Bài viết:
    113
    Thích đã nhận:
    6
    Đến từ:
    Tp.HCM
    thấy hay hay nên post lên cho mọi ngươì thưởng thức :D:D:D:D:D

    Tình yêu là định lý khó chứng minh
    Hai hệ tiên đề chênh vênh xa lạ
    Bao lôgic như giận hờn dập xoá
    Vẫn hiện lên một đáp số cuối cùng

    Mẫu số niềm tin đâu dễ quy đồng
    phép chiếu tình yêu nhiều khi đổi hướng
    Lời giải đẹp đôi luc do lầm tưởng
    Ôi khó thay khi cuộc sống đa chiều

    Bao chu kỳ, bao đợt sóng tình yêu
    Anh khắc khoải cơn thuỷ triều cực đại
    Em vẫn đó bờ nguyên hàm khờ dại
    Nơi trái tim anh,
    em mãi mãi là hằng số vô biên

    Ðời tổng hợp bởi muôn ngàn mặt
    Mà tình em là quĩ tích không gian
    Kiếp nhân sinh những hàm số tuần hoàn
    Quanh quẩn chỉ trong vòng tròn lượng giác
    Anh không muốn cuộc đời đầy Sin Cos
    Sống khép tròn trong cộng trừ nhân chia
    Cạnh góc đối! Ôi phức tạp vô cùng
    Mà hạnh phúc chính là đường biểu diễn

    Sống yên bình vào vòng đời tịnh tiến
    Ðâu phải là nghiệm số của lòng trai
    Anh muốn lên tận cực của thiên tài
    Ðể đo lấy bán kính trần gian vũ trụ
    Nếu dòng đời toàn là thông số
    Bài toán tình là căn thức bậc hai

    Anh tìm em trên vòng tròn lượng giác,
    Nét diễm kiều trong tọa độ không gian.
    Đôi trái tim theo nhịp độ tuần hoàn,
    Còn tất cả chỉ theo chiều hư ảo.
    Bao mơ ưóc, phải chi là nghịch đảo,
    Bóng thời gian, quy chiếu xuống giản đồ.
    Nghiệm số tìm, giờ chỉ có hư vô,
    Đường hội tụ, hay phân kỳ giải tích.
    Anh chờ đợi một lời em giải thích,
    Qua môi trường có vòng chuẩn chính phương.
    Hệ số đo cường độ của tình thương,
    Định lý đảo, tìm ra vì giao hoán.
    Nếu mai đây tương quan thành gián đoạn,
    Tính không ra phương chính của cấp thang.
    Anh ra đi theo hàm số ẩn tàng,
    Em trọn vẹn thành phương trình vô nghiệm.


    "Phương trình" nào đưa ta về chung lối
    "Định lý" nào sao vẫn mãi ngăn đôi
    "Biến số" yêu nên tình mãi hai nơi
    Điểm "vô cực" làm sao ta gặp được

    "Đạo hàm" kia có nào đâu nghiệm trước
    Để "lũy thừa" chẳng gom lại tình thơ
    "Gia tốc" kia chưa đủ vẫn phải chờ
    "Đường giao tiếp" may ra còn gặp gỡ

    Nhưng em ơi! "Góc độ" yêu quá nhỏ !
    Nên vẫn hoài không chứa đủ tình ta
    Tại "nghịch biến" cho tình mãi chia xa
    "Giới hạn" chi cho tình yêu đóng khép

    "Lục lăng" kia cạnh nhiều nhưng rất đẹp
    Tại tình là "tâm điểm" chứa bên trong
    Nên "đường quanh" vẫn mãi chạy lòng vòng
    Điểm " hội tụ" vẫn hoài không với tới

    Em cũng biết "tung, hoành" chia hai lối
    Để tình là những đường thẳng "song song"
    Điểm gặp nhau "vô cực" chỉ hoài công
    Đường "nghịch số" thôi đành chia hai ngả

    ST

    Anh đau đớn nhìn em qua quỹ tích

    Tình em nào cố định ở nơi đâu

    Anh tìm em khắp diện tích địa cầu

    Nhưng căn số đời anh đành cô độc



    Để anh về vô cực dệt duyên mơ

    Cho không gian trọn kiếp sống hững hờ

    Chiều biến thiên là những cơn mơ.

    Đường biễu diễn là chuỗi ngày chán nản




    Em sung sướng trên đường tròn duyên dáng

    Anh u sầu trên hệ thống x-y

    Biết bao giờ đôi ta được phụ kề

    Anh đành chết trên đường tiếp cận


    Ôi anh chết cũng vì hệ số

    Định đời anh trong biểu thức khổ đau

    Như cạnh góc vuông , với cạnh huyền

    Gần nhau đấy nhưng không trùng hợp


    Qua những điều trên ta quy ước

    Tình yêu là 1 cái compa

    Vòng tròn nào dù nhỏ dù to

    Cũng đều có tâm và bán kính

    Tâm ở đây là tâm hồn cố định

    Bán kính là nỗi nhớ niềm thương



    Ta gặp nhau qua phương trình thể tích
    Ánh mắt buồn những chẳng kém thiết tha
    Góc độ nào mà tính mãi không ra
    Hay "nghịch biến " cho lòng hoài xa cách

    Đời "nghịch số " nên em không oán trách
    "Giới hạn " lòng cho sầu khổ vơi đi
    "Định lý" nào mà ngăn được bờ mi
    Không rơi rớt hạt châu buồn hận tủi

    "Tâm điểm " kia chứa chút tình ngắn ngủi
    Nên đau buồn là "hệ luận "trần gian
    Tình yêu em dù chứa đựng ngút ngàn
    Nhưng "vô cực" là niềm đau "Bất biến"

    Ân tình anh dù luôn luôn "biễu hiện"
    Nhưng đường đời mình hai kẻ "song song"
    Yêu thuơng chi chỉ là những hoài công
    Nên "ẩn số " tình yêu không "tụ điểm"



    Là giao điểm hai tâm hồn đối xứng
    Là tương giao hay đồ thị hai chiều,
    Ai là người định nghĩa nổi tình yêu,
    Đầy tạp số tôi học hoài không hiểu

    Tôi cố định trong sân trường đơn điệu,
    Lặng nhìn trên hình chiếu của giai nhân,
    Thả hồn theo một tiếp tuyến thật gần,
    Theo em mãi suốt đời về vô cực

    Tình tôi đó chẳng cần dùng công thức,
    Tan trường về tôi cố sức song song,
    Tới ngã tư liền bày tỏ nỗi lòng,
    Em ngoe nguẩy từ từ tăng tốc độ.

    Tôi vẫn cố giử tình yêu đồng bộ,
    Hai năm dài đáp số giải không xong,
    Tin hành lang em sắp sửa lấy chồng,
    Lòng điên đảo trước định đề đen bạc

    Tôi xoay mắt theo vòng tròn lượng giác,
    Có thấy gì ngoài quỹ tích tình yêu,
    Tình đơn phương trong tam giác ba chiều,
    Lay hoay mãi trên chuyến đò vĩ tuyện

    Tìm lối thoát đồng quy hay tịnh tiến,
    Hệ luận nào thuyết phục nổi em tôi,
    Đành đi theo phân giác tận chân trời,
    Tìm ẩn số của phương trình vô nghiệm


    Có một lần thầy dạy toán làm thơ
    Bài thơ ấy bây giờ đang dang dở
    Nhưng câu thơ ý tình bỡ ngỡ
    Còn khô khan như môn toán của thầy
    Trong bài thơ thầy cộng gió với mây
    Bằng công thứ tính Cô tang của góc
    Lá thu rơi bay vào trong lớp học
    Thầy bảo rằng "lá có lực hướng tâm"
    Rồi một lần mưa nhè nhẹ bâng khuâng
    Thầy ngẫu hứng đọc câu thơ thầy viết
    "Gọi mưa rơi dọc ngang bất chợt
    Radian của cầu vòng là một số pi"...



    Hãy trừ đi những phút giây xa lạ
    Và cộng vào năm tháng đã thương yêu
    Đừng đem nhân những chuỗi ngày cãi vã
    Còn buồn vui, em nhé nhớ chia đều

    Lũy thừa lên những mối tình cao cả
    Rồi Lo-ga cho bạc bẽo dần tiêu
    Viết phương trình câu hẹn thề vàng đá
    Để giải ra nghiệm số: của tình yêu !

    Nếu bài toán tình anh, em chưa hiểu,
    Đã vội vàng biện luận thế thôi sao?
    Khi anh yêu chẳng bởi tham số nào
    Giả thiết đó muôn đời không thay đổi!
    Càng phân tích, tim anh càng nhức nhói!
    Em nỡ nào trị tuyệt đối tình anh?…
    Anh yêu em bằng định lý chân thành
    Và tình anh đã tiến về vô cực!
    Nếu em xét tình anh trên số thực
    Anh sẽ dùng số phức để chứng minh!
    Tình yêu đó sẽ như… bất phương trình
    Anh vững tin, xin em đừng giới hạn!
    Hai con tim chúng mình không đồng dạng,
    Hay vì em đã tối giản tình anh?
    Dù hy vọng là ẩn số mong manh,
    Thì hệ quả tình anh… không hối hận

    Đời tổng hợp bởi muôn vàn “mặt phẳng’
    Mà tình yêu là “quỹ tích không gian”
    Kiếp nhân sinh : những “hàm số tuần hoàn”
    Quanh quẩn chỉ một “đường lượng giác”

    ANH không muốn cuộc đời toàn “không số”
    Sống kiếp tròn công thức cộng, nhân, chia
    “Cạnh góc” thì thôi, phức tạp vô cùng
    Mà hạnh phúc chính là “đường biểu diễn”
    Đâu mới là “nghiệm số” của đời trai
    ANH muốn bên em “tận cực” thiên tài
    Để đo “bán kính” của trần gian, vũ trụ
    Nếu dòng đời toàn là “thông số”
    Bài toán tình thành “vô nghiệm” em ơi
    Tình đầu luôn là “tam thức bậc hai”
    Đâu có thể ngồi yên “xét dấu”
    Hai chúng ta phải là kẻ “chứng minh”

    Đừng bao giờ đảo vế một “phương trình”
    Tìm “hàm đạo” ngồi yên suy nghĩ kỹ
    Sẽ thấy hiện dần “hệ số góc” tình yêu
    Đừng bao giờ “định hướng” một hai chiều
    Vì tình ái có muôn ngàn “hệ luận”
    Lượng cuộc đời bằng ánh sáng “lập phương”
    “Trung tuyến” đây hãy kẻ lấy một đường
    Trong “mặt phẳng tương giao” hai khoé mắt
    EM chịu khó kẻ thêm “đường thẳng góc”
    Để tim anh mãi mãi “phụ kề” em
    Môi nở hoa , ôi “công thức” trung thành
    Mặc thế sự ở “vòng tròn ngoại tiếp”
    ANH sung sướng đón nhận “đường tiếp diễn”
    Của đời ta, một “hằng điểm điều hoà”

    Đó chính là “đáp số” của tình ta

    bài này coi bộ dài hơi wá :laughing::laughing::laughing:
     
  2. Bad_Guy

    Bad_Guy Well-Known Member

    Tham gia:
    5/6/06
    Bài viết:
    706
    Thích đã nhận:
    61
    Đến từ:
    Hà Nội
    hì hì, dài quá mình đọc mãi ko hết...hay quá...cảm ơn bạn...
     
  3. yeubelam

    yeubelam Well-Known Member

    Tham gia:
    30/8/07
    Bài viết:
    613
    Thích đã nhận:
    51
    Đến từ:
    Vung Tau
    _ Kinh điển thật ! :D dài ghê gớm ! nhưng hay đáo để , Nhưng cũng không khỏi giật mình với dòng tự giới thiệu : " pé là mèo con nè, giới thiệu trước về ngoại hình: cái mặt thì chẳng xinh, nhưng cũng thuộc loại dễ nhìn, cũng có người đi theo rình, nhưng mà pé đây ko thích, tính tình pé như con nít, học thí ít mà chơi thì nhìu, ở nhà làm con gái iu, nên đi đâu cũng thích được chìu, thỉnh thoảng cũng thích làm điệu, mặc zíp đeo kẹp nơ, thấy cái mặt tưởng khờ khờ, nhưng đụng dô ruì bít, pé chẳng bao giờ luyến tiếc đâu nha........! hehe.......
    chào cả nhà ^_^
    " bó tay cô pé ! :x
     
  4. RAI

    RAI Well-Known Member

    Tham gia:
    16/8/07
    Bài viết:
    320
    Thích đã nhận:
    1
    Đến từ:
    Tp Hồ Chí Minh
    hiz ,đọc xong nhức cả cái đầu .......................
     
  5. Little_Kitty

    Little_Kitty Well-Known Member

    Tham gia:
    7/1/08
    Bài viết:
    113
    Thích đã nhận:
    6
    Đến từ:
    Tp.HCM
    lại thêm 1 bài góp vui nhá :D

    " Yêu là gì cho tôi xin định nghĩa ,
    Yêu chính là tình cảm của chiều cao.
    Hai tâm hồn đồng dạng yêu nhau ,
    Rồi từ đó suy ra định lý .

    Yêu nối tiếp khi tình yêu chung thủy ,
    Yêu dối lừa khi hai góc phụ nhau .
    Người yêu thật yêu rồi sẽ khổ đau ,
    Tình đổ vở khi có đường phân giác .

    Muốn trùng bề mặt của tình yêu ,
    Thì phải lấy hình chiếu của nụ cười ,
    Đem nhân với chiều dài của góc mặt .
    Anh biết em trong phương trình hoá học ,
    Và quen em khi phản ứng cân bằng .

    Từ phương trình oxi_hoá mangan ,
    Tình hai đứa hoà trong dung dịch .
    Và xa em khi hoà axit ,
    Và quen em khi phản ứng cân bằng ./.


    Đường vào tim em như đồ thị hàm số
    Uốn ngoằn nghèo hệ toạ độ hàm sin
    Anh yêu em bằng cách lấy trung bình
    Dáng kiêu sa chia đôi cùng cá tính.

    Anh với em, hai đường thẳng song song
    Biết nhau đấy, nào có mong gặp mặt
    Đến chân trời, anh tin nó sẽ cắt
    Dù bây giờ, em còn ngoảnh mặt quay đi.

    Em đã nói bất đẳng thức cô si
    Cả hai số đều phải dương mới được
    Đôi môi em, cong hình hàm số ngược
    Anh ước mình được là tiệm cận cho em.

    Ánh mắt em, lát cắt vàng sắc lẹm
    Cứa lòng anh đứt trọn vẹn từ tâm,
    Tình yêu em, phương trình vô số ẩn
    Anh là nghiệm duy nhất của đời em.

    ngắn hơn phần 1 nhỉ
     
  6. maymay

    maymay Active Member

    Tham gia:
    7/2/08
    Bài viết:
    30
    Thích đã nhận:
    4
    Đến từ:
    TPHCM
    Hay quá nhỉ!Làm m nhớ câu ngày xưa đi học quá:
    " Tôi với bạn như hằng đẳng thức
    Sống bên nhau như hai vế phương trình.
    Hẹn một ngày ta sẽ chứng minh..................."
     

Chia sẻ trang này