"Bạn đừng ôm nỗi buồn một mình..."

Thảo luận trong 'Chuyện khác - Chúc mừng - Thư giãn' bắt đầu bởi MGM, 17/8/08.

  1. MGM

    MGM Member

    Tham gia:
    29/11/07
    Bài viết:
    9
    Thích đã nhận:
    0
    Đến từ:
    HCM
    Những nguyên tắc sống giản dị

    Những người cầm tay bạn nhưng chạm được đến trái tim bạn chính là những người bạn thật sự/ Chúng ta ít khi nghĩ đến những gì đang có mà luôn tiếc nuối những gì đã bỏ lỡ.


    Những nguyên tắc sống giản dị


    Đừng khóc bởi vì chuyện đã qua. Hãy cười lên vì những gì đã đến
    Càng gò bó bản thân vào những hoạch định. Bạn càng dễ đánh mất những cơ may

    Những gì xảy ra đều có lý do của nó. Đừng đặt ra những đòi hỏi quá khả năng bạn. Bởi vì những điều tốt đẹp nhất thường xảy ra khi bạn ít mong chờ nhất
    Những sự kiện vĩ đại nhất thường không phải là những sự kiện ồn ào nhất mà chính từ những giờ phút tĩnh lặng.

    Bài học khó khăn nhất phải học chính là: những cầu nối nào trong cuộc đời phải vượt qua và cái nào phải biết bỏ lại

    Mọi người có thể thấy vẻ ngoài của bạn nhưng chỉ co một vài người nhận ra được bạn là ai Những người muốn những thứ mà họ chưa từng có thường phải bắt đầu bằng làm cho tốt những việc mà họ mãi vẫn chưa làm

    Có lẽ cuộc đời run rủi để bạn có cơ hội gặp và quen những người khác nhau để khi bạn gặp đúng người bạn nhận ra được rằng đó là những người để bạn trân trọng.

    Hoạch định cho ngày mai nhưng sống cho hôm nay
    Cuộc đời là một bức trang không tẩy xóa
    Chúc bạn luôn có không khí để hít thở lửa để sưởi ấm và trái đất này để sống và yêu thương


    Toibuon.com (dịch theo Internet)
     
  2. MGM

    MGM Member

    Tham gia:
    29/11/07
    Bài viết:
    9
    Thích đã nhận:
    0
    Đến từ:
    HCM
    NỖI BUỒN KHÔNG TỰ NHIÊN ĐẾN


    Đường phố vẫn ào ào xe cộ, dù đã hơn 10 giờ đêm. Phía trước tôi là một đôi vợ chồng trẻ, dù bộ dạng lam lũ, cùng ngồi trên chiếc xe Wave an-pha. Chính giữa có một đứa bé trai khoảng sáu tuổi. Mặt bé buồn rười rượi, mắt cứ chớp lia lịa chực khóc và hướng cái nhìn xuống đất.
    Người chồng đang quát tháo gì đó với vợ, chen lẫn tiếng chửi thề. Người vợ không chịu nhịn, rướn cổ lên cãi và cũng chửi thề. Chồng quay lại giơ nấm đấm lên : tao đánh chết mẹ mày bây giờ.
    Xe chạy chậm lại muốn dừng. Vợ giữ chặt đứa nhỏ : mày có ngon cứ đánh tao đi, thử coi … Đứa bé mếu máo sắp khóc. Chẳng biết cầu cứu ai, nếu như ba mẹ nó đánh nhau giữa đường. Tôi cố chạy song song. Họ chạy nhanh, tôi chạy nhanh. Họ chạy chậm, tôi chạy chậm. Chỉ vì thương thằng bé. Đáng lẽ nó không phải chịu đựng khổ sở như thế. Hai vợ chồng thấy bên cạnh có “hàng xóm” nên cũng dè chừng. Đứa bé nhìn tôi, mắt nó tựa hẳn vào tôi. Đến lối rẽ, tôi phải về nhà, phải chia tay với nó. Hai vợ chồng vẫn gầm gừ. Đứa bé thật tội nghiệp …


    Giữa khuya, tiếng đánh đập vang lên huỳnh huỵch. Người đàn bà khóc ỏm tỏi. Người đàn ông gào lên giận dữ. Một giọng trẻ con khản đặc, nức nở : Mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ đừng nói nữa, ba đánh mẹ chết. Ba ơi, sao ba đánh mẹ con? Ba đi đi. Sao ba đánh mẹ con? Hai người lớn vẫn không tha nhau. Tiếng khóc đứa con gái quằn quại đứt ruột: Ba mẹ có còn nghĩ tới con nữa không? Sao không ai thương con hết vậy? Ba ơi đừng đánh mẹ nữa. Mẹ ơi đừng nói tới ba nữa … Người mẹ quát lên: Con xích ra, mẹ thà chết cho ba con vừa lòng. Đứa con gái khóc nức lên: Ba ơi, mẹ ơi! Sáng hôm sau, người mẹ với gương mặt sưng vù thâm tím đưa con gái đi học. Mặt mày nó buồn thảm, vẫn chưa hết kinh hoàng … Làm sao nó có thể học hành được? Không thấy ba nó đâu. Chắc là bỏ đi rồi …


    Hà báo tin Thảo bị ung thư. Cả bọn bàng hoàng. Chúng tôi sắp xếp đi thăm: Phong vô bệnh viện trước, Ngọc về nhà nấu xúp cho Thảo rồi vào sau. Gặp Thảo, nét mặt đã hơi khác thường, nói năng thật khó. Nhưng Thảo vẫn kể chuyện thật vui: kia là giỏ hoa của Bạch, Bạch nói sao bà vô Trung tâm Bệnh nhiệt đới, bà bị cúm gia cầm hả? Ai cũng cười với Thảo cho vui. Thảo khoe thư của Sĩ Hoàng: ổng nói sau mẹ tôi, bà là người phụ nữ thứ hai mà tôi phải vào bếp nấu đồ ăn cho …
    Sau đó, Thảo nhắc đến con, hai đứa đang đi học xa. Giọng thật buồn: không dám cho tụi nó hay là Thảo đang bệnh nặng! Tình mẫu tử trong mắt Tảho long lanh. Cuối cùng Thảo cũng ra đi mãi mãi. Hai đứa con mất người mẹ thương yêu. Bạn bè mất hẳn một người bạn. Mọi người vẫn còn lưu số điện thoại di động của Thảo. Tôi cũng vậy. Một hôm, bấm lên dãy số quen thuộc, máy hỏi: Bạn muốn xóa? Tôi trả lời: OK. Màn hình chao đi thật nhanh và cho biết: Đã xóa xong. Cái buồn này lâu lắm mới có thể nguôi …


    Chị Oanh ( cô Nguyễn Thị Oanh – phụ trách chuyên mục Tư vấn TLHĐ báo PNCN ) nói tuần này chị bệnh, báo nên thay một bài khác. Khi nào khoẻ, chị sẽ tiếp tục. Động đất. Điểm tựa tinh thần mỗi tuần của bạn đọc còn trong tuổi đến trường: những đứa trẻ tội nghhiệp sống trong cảnh bất hòa của gia đình, những nỗi buồn cần có nguời chia sẻ, những thất bại cần hướng dẫn lối ra … Thế vào một bài viết nào đó cũng được nhưng biết làm “cô gì” để tạm thay “cô Oanh”? Mới chỉ một lần không có “cô Oanh” đã buồn đến thế …


    Toibuon.com
     
  3. MGM

    MGM Member

    Tham gia:
    29/11/07
    Bài viết:
    9
    Thích đã nhận:
    0
    Đến từ:
    HCM
    Nhật ký của một em bé chưa chào đời


    Ngày 5-10 - Hôm nay, mình bắt đầu xuất hiện. Ba mẹ chắc là chưa biết điều này đâu vì mình còn nhỏ xíu như một hạt táo mà, nhưng sự thật là mình đã có rồi.

    Và mình sắp là một bé gái. Mình sẽ có tóc vàng và mắt xanh. Tất cả mọi thứ đã được sắp xếp hết cả, thậm chí ngay việc mình rất thích ngắm hoa nữa cơ!

    Ngày 19-10 - Một số người nói mình chưa phải là một con người hoàn chỉnh, rằng mới chỉ có mẹ mình thật sự tồn tại mà thôi. Nhưng mình là người mà, cũng giống như mẩu ruột bánh mì nho nhỏ chưa phải là bánh mì thật sự. Mẹ là người, vậy thì mình cũng thế.

    Ngày 23-10 - Mới rồi mình vừa mở hé đôi môi. Chà, để nghĩ coi cỡ một năm nữa, mình sẽ nở nụ cười và sau đó biết nói. Chắc chắn tiếng đầu tiên mình thốt ra sẽ là: Mẹ... mẹ...ơi!

    Ngày 25-10 - Hôm nay, tim của mình bắt đầu tự đập lấy. Từ giờ trở đi nó sẽ nhảy múa nhẹ nhàng cho đến phút cuối đời của mình mà không nghỉ chút nào! Sau nhiều năm chắc nó phải mệt mỏi. Nó sẽ dừng khi mình chết đi, chắc thế!

    Ngày 2-11 - Mình lớn lên một chút từng ngày. Tay chân mình bắt đầu hình thành. Nhưng chắc chắn mình phải đợi một thời gian khá dài trước khi đôi chân có thể giơ cao để chạm vào tay mẹ, trước khi lòng bàn tay bé nhỏ có thể cầm được hoa và ôm lấy ba.

    Ngày 12-11 - Những ngón tay nhỏ xíu bắt đầu mọc ra trên bàn tay của mình. Ồ, trông chúng nhỏ nhắn mà dễ thương làm sao! Mình sẽ được vuốt tóc mẹ nhờ chúng đấy nhé!

    Ngày 20-11 - Hôm nay, bác sĩ nói với mẹ rằng mình đang sống ở đây, bên dưới trái tim của mẹ. Ồ, chắc mẹ phải vui mừng biết bao! Mẹ có vui không hở mẹ?

    Ngày 25-11 - Có lẽ ba mẹ đang đặt tên cho mình. Nhưng chắc ba mẹ vẫn chưa biết mình là con gái đâu. Bí mật đấy nhé! Mình muốn được người khác gọi là bé May. À, mình đang lớn dần lên đây!

    Ngày 10-12 - Mình đang mọc tóc! Sao nó mượt mà và tỏa sáng quá. Mình tự hỏi tóc của mẹ có giống thế không?

    Ngày 13-12 - Mình vừa chớp mắt. Bóng tối bao phủ xung quanh mình. Khi mẹ sinh mình ra, chắc là thế giới sẽ nhiều hoa và nắng ấm lắm. Nhưng điều mình muốn hơn cả là trông thấy mẹ. Mẹ ơi, mẹ có đẹp không hở mẹ? Con muốn nhìn thấy mẹ ghê!

    Ngày 24-12 - Mình tự hỏi liệu mẹ có nghe thấy tiếng thì thầm của trái tim mình? Một số bạn của mình ra đời hơi bị yếu một chút. Nhưng trái tim mình rất khỏe mạnh. Nó đập đều đặn: tup-tup, tup-tup. Mẹ sẽ có một đứa con gái thật khỏe mạnh đó nghe mẹ!

    Ngày 28-12 - Hôm nay, mẹ mình giết mình...


    (Từ internet)
     
  4. CC_ABENLA2006

    CC_ABENLA2006 Giao lưu liên tỉnh

    Tham gia:
    16/11/06
    Bài viết:
    413
    Thích đã nhận:
    120
    Đến từ:
    hcm
    nhnật kí cho riêng mình???????????????????????????????????????????????
     
  5. tonybombi

    tonybombi Giao lưu liên tỉnh

    Tham gia:
    6/3/06
    Bài viết:
    151
    Thích đã nhận:
    60
    Đến từ:
    tphcm
    MOTHER = MẸ nghĩa là : M…Million là hàng triệu điều mẹ trao cho con, O…Old nghĩa là mẹ sẽ vì thế mà ngày càng già đi, T…Tears là những giọt nuớc mắt mẹ đã đổ vì con, H…Heart là trái tim vàng của mẹ, E…Eyes là đôi mắt mẹ luôn dõi theo con, R…Right là những gì đúng đắn mẹ hay khuyên bảo. Nếu bạn thương mẹ bạn và mong mẹ bạn trẻ mãi ko già thì lút nào mình cũng nhớ và thương MOTHER nhé
     
  6. CC_ABENLA2006

    CC_ABENLA2006 Giao lưu liên tỉnh

    Tham gia:
    16/11/06
    Bài viết:
    413
    Thích đã nhận:
    120
    Đến từ:
    hcm
    anh toni ơi.
    đọc bài của anh mà em cảm thấy trong lòng ,,,,khó tả quá,,,
    hay là chiều nay chẹp đi. để em có người tâm sự.
     
  7. tonybombi

    tonybombi Giao lưu liên tỉnh

    Tham gia:
    6/3/06
    Bài viết:
    151
    Thích đã nhận:
    60
    Đến từ:
    tphcm
    hahaha e quăng vừa phải thôi,nói cho đã đi ,rồi chốn mất tiêu luôn,bài này là cũa mấy người gởi a 1 lượt luôn,sẳn thấy hay hay đưa về phát tán cho a em nhớ về mẹ 1 chút


    ĐIỀU MUỐN NÓI

    Mẹ ơi! Đôi khi con muốn nói rất nhiều điều với mẹ. Đó là những lời từ trái tim con, từ cuộc sống, từ hình hài quý giá này mà mẹ đã đem đến cho con. Nhưng… cứ mỗi khi con muốn nói ra những điều ấy, thì lại có một suy nghĩ vô hình nào đó cắt đứt làm con không nói được. Con hiểu… đó là sự ngượng ngùng, e ấp và xen lẫn và xen lẫn bản tính hiếu động của một đứa con trai không muốn chúng bạn nói là lớn rồi mà lúc nào cũng bám mẹ. Có những lúc con muốn ôm chầm xiết lấy mẹ và nói lên câu “con yêu mẹ lắm!” Chưa bao giờ con làm được điều ấy. Lúc nào cũng vậy, con hay làm mẹ buồn phiền, có khi mẹ khóc. Con bướng bỉnh và ngang ngạnh lắm phải không mẹ? Thật tình con không muốn vậy đâu chỉ vì bản tính của con là như vậy. Những lúc làm mẹ khóc vì con trong âm thầm con rất hối hận thấy thương mẹ lắm. Nhưng chưa bao giờ, dù chỉ một lần con nói lên một lời “xin lỗi mẹ”. Mãi cho đến bây giờ, đã 20 tuổi đời rồi mà sao con vẫn thấy mình chỏ bé khi ở bên mẹ. Con không còn khóc nhè như lúc trước nữa. Mà có chăng những giọt nước mắt bây giờ như những giọt máu trong tim đọng lại. Nó đau đớn và dày xé lòg con trước những nông nổi, vấp ngã tuổi đàu mới bước vào đời. Con thấy cuộc đời này sao nhiều bất công và đen tối đến thế. Che phủ đàu con khiến cho con có những suy nghĩ và hành động thường vấp ngã. Giờ đây con hiểu cuộc sống này có những thứ còn khủng khiếp hơn là những đòn roi mẹ đánh con mỗi khi tức giận. Để bây giờ con biết đó cũng là tình thương mà mẹ dành cho con theo một cách khác, muốn răn đe, uốn éo cho con trở thành người tốt.
    Càng lớn lên con càng thấy yêu mẹ hơn dù không nối ra nhưng con cảm nhận được. Con hi vọng tình yêu cao cả ấy của mẹ dành cho con sẽ giúo con vượt qua những buồn đau mà bây giờ con đang gặp phải.
    Con hạnh phúc khi có mẹ, có thầy và có những anh em phật tử luôn yêu thương và quí mến con mặc dầu có nhiều khi con làm điều nông nỗi.
    Đây là những điều mà con muốn nói với mẹ từ rất lâu nhưng con không muốn mẹ nghe thấy. Vì con rất ngượng ngùng và xấu hổ. Nhưng mẹ ơi! Con vẫn rất muốn nói: “Con yêu mẹ của con”
     
  8. tonybombi

    tonybombi Giao lưu liên tỉnh

    Tham gia:
    6/3/06
    Bài viết:
    151
    Thích đã nhận:
    60
    Đến từ:
    tphcm

    KHÁT KHAO VỀ MẸ


    Ai khát khao tình yêu, tiền tài, lợi danh; tôi trăn trở khát khao mẹ! Mồ côi, tôi khát khao còn mẹ; là con gái, tôi khát khao sẽ làm mẹ. Tôi xót xa nuối tiếc khi thấy ai bỏ con bơ vơ, thấy mẹ già lang thang cơ hàn bị con mình ghẻ lạnh…


    Khi tôi hai tuổi, mẹ đi mãi. Khát khao một lần được gặp mẹ trong mơ, nhưng không bao giờ hình ảnh mẹ trở về. Khát khao cái ôm siết vào lòng âu yếm mỗi khi đón mẹ đi chợ về. Khát khao được ngửi mùi mồ hôi thơm thơm nồng nồng vào mỗi tối rúc vào nách mẹ ngủ. Khát khao được nép sau lưng mẹ khóc rưng rức lúc bị ba đánh đòn, để được mẹ chở che...

    Có những tâm sự con gái chỉ muốn thủ thỉ riêng với mẹ, tôi giấu vào góc kín nhất tâm hồn, trở thành bí mật ấu thơ. Ngày đầu tiên trở thành thiếu nữ mới ngượng ngùng, hoảng sợ làm sao! Giá như có mẹ, mẹ sẽ nói: "Con gái mẹ thành thiếu nữ rồi, từ nay phải thế này…".
    Nhiều lần tôi lặng lẽ ngây dại nhìn những đứa bạn theo mẹ đi chợ sắm đồ, thấy mẹ chúng ngồi đan áo, chải tóc cho con gái, thắt đôi bím xinh xinh… Ngưỡng mộ. Ghen tị. Thèm khát! Vậy mà một lần đứa bạn thân nhất của tôi lạnh lùng buông câu: "Không còn mẹ lại tốt. Như bố mẹ tớ đấy, ngày nào cũng cãi nhau. Có bao giờ tớ ăn được bữa cơm yên ổn đâu. Bữa nào mẹ cũng la mắng quát nạt tớ, bố quăng bát ngang mặt…". Thật sao? Nếu mẹ còn sống, mẹ và bố cũng thế ư? Không. Bố kể mẹ rất hiền, rất dịu dàng, bàn tay mẹ chưa làm ai đau bao giờ. Giá mà tôi kịp nhớ một điều gì đó về mẹ…

    21 tuổi, tôi mới biết rõ gương mặt mẹ. Sau hai năm học xa nhà, tôi về viếng mộ mẹ khi bố bảo: "Mộ mẹ xây lại rồi!". Nghĩa trang tháng hai, mưa xuân buồn ảm đạm. Không nhớ mộ mẹ nơi nào giữa mênh mông đổi thay, người trông nghĩa trang dẫn tôi tới: "Mộ bà ấy đấy, cháu là gì với bà?". Tôi sững người khi thấy ảnh mẹ. Rõ ràng dòng bia đề tên mẹ: "Nguyễn Thị Gái. Sinh 1948. Ngày mất 18-2-1988" nhưng ảnh không giống mẹ chút nào. "Không phải mẹ con, mẹ đâu phải thế". Bố từ tốn: "Đó mới là ảnh thật. Ảnh trên bàn thờ đã chỉnh vi tính nên không giống lắm!". Tôi sốc. Người chết không trở lại, nhưng nỗi khát khao mẹ khiến tôi ghi sâu trong tim hình ảnh về mẹ là vậy. Duy nhất, không thể thay thế được.

    Tôi yêu mẹ nên khi lớn, cháy khát trong tôi là mơ ước sẽ được làm mẹ. Tôi yêu trẻ con vô cùng. Có lúc tôi chạy vội theo đứa bé chập chững trên vỉa hè, chỉ sợ nó ngã đau. Vậy mà vẫn có những người mẹ nỡ vứt bỏ con để ra đi. Họ không biết con cái cần hơi ấm mẹ đến nhường nào sao? Họ không biết nỗi đau của những đứa con thiếu mẹ sẽ thế nào ư?

    Rồi tôi sẽ có những đứa con ngoan xinh. Tôi sẽ là một người mẹ tốt. Nỗi khát khao mẹ, tôi sẽ nâng niu gìn giữ để nuôi lớn những đứa trẻ của mình. Chúng sẽ rất yêu mẹ, hệt như mẹ chúng đã yêu mẹ mình vậy...
     
  9. tonybombi

    tonybombi Giao lưu liên tỉnh

    Tham gia:
    6/3/06
    Bài viết:
    151
    Thích đã nhận:
    60
    Đến từ:
    tphcm
    Giá của bông hoa/Gia đình

    Mẹ tôi rất thích hoa, nhưng kinh tế gia đình không cho phép bà có thể mua hoa thường xuyên. Những ngày lễ, tết hay sinh nhật, kỷ niệm gì đó mẹ mới mua hoa, những bông hoa mà mẹ phải cất công đến chợ hoa Hồ Thị Kỷ để mua cho rẻ, mà lại là hoa mới về, tươi hơn hoa mua ở chợ nhỏ gần nhà.

    Cắm xong bình hoa, mẹ thường ra vào ngắm nghía, mỗi ngày mẹ lại thay nước, tỉa bớt lá, chăm sóc cho hoa lâu tàn, bình hoa của mẹ thường để đến cả tuần, có khi tàn héo rồi mà mẹ cũng không nỡ bỏ theo cách chúng tôi hay trêu mẹ là "cho đáng đồng tiền bát gạo".

    Bỗng dưng dạo này mẹ lại hay mua hoa thường xuyên, mà lạ là những bông hoa đã có dấu hiệu sắp tàn hoặc ủ rũ vì thiếu nước, thường thì chỉ chưng được một ngày, hôm sau lại bỏ. Tôi nghĩ có lẽ mẹ tiếc tiền nên mua hoa rẻ.

    Ngày chủ nhật, chở mẹ đi chợ, trong khi mẹ đi mua hàng tôi ngồi trên yên xe chờ mẹ trước cổng và nhìn ngắm lung tung. Bỗng tôi chú ý đến một thanh niên gầy gò, ăn mặc nhếch nhác, đầu tóc bù xù ôm bó hoa to ngồi gần cổng chợ. Những bông hoa mà thoạt nhìn tôi đoán đây là hoa dạt từ chợ hoa Hồ Thị Kỷ ra, chắc anh ta đã mua rất rẻ hoặc nhặt lại từ núi rác hoa chất đống bên hông chợ. Ai mà mua những đóa hoa này nhỉ? Chỉ đáng vứt đi!

    Mẹ tôi từ chợ ra, trông thấy mẹ tôi, đôi mắt dài dại của người thanh niên chợt sáng lên, anh cười với mẹ như thể quen thuộc lắm, mẹ tôi đến chọn lấy một bông hoa héo úa rồi trả cho anh ta số tiền có thể mua được vài đóa hoa tươi tắn hơn nhiều ở nơi khác. Tôi chợt hiểu, mỗi ngày mẹ đã mua những đóa hoa ấy không chỉ bằng vài ngàn đồng bạc lẻ, mà mẹ đã mua với cả tấm lòng.
     
  10. TOAN-THIENPHU

    TOAN-THIENPHU Giao lưu liên tỉnh

    Tham gia:
    16/6/07
    Bài viết:
    257
    Thích đã nhận:
    34
    Đến từ:
    thiên đình
    dạo này anh Bom hay chở "mẹ" đi mua hoa nhỉ :laughing::laughing::laughing:=))=))=))=))=))
     
  11. nicolas_nguyen

    nicolas_nguyen Giao lưu liên tỉnh

    Tham gia:
    18/10/06
    Bài viết:
    146
    Thích đã nhận:
    0
    Đến từ:
    TPHCM
    Dị là hết đi bơi òi à =))=))=))=)) .
     
  12. TOAN-THIENPHU

    TOAN-THIENPHU Giao lưu liên tỉnh

    Tham gia:
    16/6/07
    Bài viết:
    257
    Thích đã nhận:
    34
    Đến từ:
    thiên đình
    @ MGM: đọc Nhật ký của một em bé chưa chào đời
    mình không thể nào không thôi suy nghĩ về bài viết của bạn ... nhiều cảm xúc đến với mình, nếu 1 người phụ nữ nào ở hoàn cảnh như người mẹ trong bài viết , mình nghĩ nếu đọc bài viết này chắc tâm trạng sẽ rất dằn vặt , không bao giờ có thể tự tha thứ cho hành động của mình đã gây ra



    một bài viết rất hay ...nhưng quá buồn
     
  13. ocken

    ocken Giao lưu liên tỉnh

    Tham gia:
    7/7/06
    Bài viết:
    115
    Thích đã nhận:
    69
    Đến từ:
    Q8-TpHCM
    Hôm nay là 19-7, vẫn còn trong mùa lể Vu Lan Báo Hiếu. Đọc những bài sưu tầm của bombi mình nghe lòng như trẻ thơ lại. Muốn mẹ ôm vào lòng và nhỏng nhẻo như thửa còn thơ non trẻ. ...

    Cám ơn anh Tony nhiều ! Mong anh sưu tầm và post những bài hay như thế nhé !
     
  14. tonybombi

    tonybombi Giao lưu liên tỉnh

    Tham gia:
    6/3/06
    Bài viết:
    151
    Thích đã nhận:
    60
    Đến từ:
    tphcm
    Tôi không phải ba sinh ra cũng không phải ba nuôi khôn lớn, nhưng tôi luôn nhắc mình rằng ba là người tôi yêu thương và kính trọng. Sau tất cả những gì ba dành cho tôi, tôi hiểu được tình yêu của một người cha dành cho một đứa con.

    Những ngày chờ kết quả thi đại học, tôi lên Hà Nội học ngoại ngữ vì sợ cảm giác phải chờ đợi. Thời gian như ngừng trôi.




    Có một vài lần ba hỏi về gia đình, về bố mẹ tôi. Thì ra ba bằng tuổi bố tôi, đều sinh năm 1954 và bác gái bằng tuổi mẹ tôi, sinh năm 1957. Ba bảo:
    - Làm con gái bác nhé và từ bây giờ gọi bằng ba nhé!

    Tôi chỉ cười mà không gọi, tôi nghĩ ba đùa tôi thôi.

    Một buổi sớm, ba đến cơ quan mua cho tôi xôi nắm và liên tiếp những ngày sau hôm nào cũng chở tôi đi ăn sáng. Tôi từ chối nhưng không được. Ba bảo muốn ăn phở bò phải ăn ở quán nay mới ngon, ăn bún ngan phải ăn ở đây mới đúng...

    - Ngày mai có kết quả thi đại học, ba sẽ đưa con đi, trường nào nhỉ? Đại học Khoa học Tự nhiên phải không?

    Ngồi sau xe ba mà tôi căng thẳng lắm, ba luôn động viên:
    - Con đừng lo. Con gái ba sẽ đỗ thôi. Con thông minh và trong lớp ngoại ngữ, con học giỏi nhất đúng không?

    Tôi run cầm cập khi tìm tên và SBD. Sinh: 6,5 Toán: 5,0 và Hóa: 3,5.

    Tôi trượt.

    Những giọt nước mắt nóng hổi cứ tuôn trào.

    Tôi thất vọng về chính mình, sợ bố mẹ ở nhà buồn vì mình.

    Ba bên cạnh vỗ về, ba bảo: Thi năm đầu tiên mà, và hứa sẽ đưa tôi về quê động viên bố mẹ cho tôi thi năm nữa.

    Tháng 9, tôi lại lên Hà Nội học. Hai ba con đi tìm nhà. Mất gần một ngày mới tìm được phòng trọ. Ba đưa tôi đi mua chăn, màn, gối... và những thứ cần thiết. Xong hai ba con còn dọn và trang trí phòng.

    Những ngày ở Hà Nội, tôi gặp môt đứa trẻ lang thang đói và sốt. Tôi mua thuốc cho nó, cho nó tiền dù không nhiều. Nó kể nó 12 tuổi, mẹ mất sớm, bố lấy vợ hai, không có ai quan tâm.

    Mấy hôm sau nó lại đến xin tiền, bảo rằng bạn nó nhập viện. Tôi đưa nó 50.000 đồng. Rồi tôi gọi điện về kể với mẹ. Mẹ bảo mang nó về quê để mẹ nuôi. Nhưng ba biết chuyện. Ba bảo:

    - Sao con ngốc vậy, đó là đứa trẻ nghiện ngập cần tiền để chích ma túy. Rồi con xem, nó sẽ thường xuyên đến tìm con để xin xỏ.

    Thì ra bác chủ nhà đã kể cho ba biết. Và đúng như ba nói, nó vẫn đến tìm tôi. Tôi bắt đầu sợ và trốn tránh.

    Ba dạy tôi không nên dễ dàng tin tưởng người lạ. Ba cũng là người lạ nhưng ba yêu thương tôi không toan tính, không vụ lợi, không bất cứ một lý do gì. Ba bảo ba yêu quý tôi bởi tôi ngây ngô, dễ tin người.

    Giờ đây, xa Hà Nội, xa ba, xa người thân, xa Việt Nam, tôi càng thấm thía hơn những gì ba dành cho tôi. Cảm ơn cuộc đời đã mang ba đến bên tôi, để tôi có thêm một người cha nữa cho tôi những thương yêu.
     
  15. tonybombi

    tonybombi Giao lưu liên tỉnh

    Tham gia:
    6/3/06
    Bài viết:
    151
    Thích đã nhận:
    60
    Đến từ:
    tphcm
    Đêm nay là đêm cuối con ở Italy trước khi cùng các bạn về Đức, đất nước con vẫn gọi là quê hương thứ hai. Đã gần 1 giờ sáng, đứa bạn cùng phòng vừa tắt đèn đi ngủ, con nhắm mắt mà hình ảnh về cha lại chập chờn.

    Không hiểu vì sao đêm nay con nhớ cha đến vô cùng! Nhớ ánh mắt, điệu cười và từng lời dặn của cha. Càng xa gia đình bao nhiêu, con càng thấu hiểu nỗi khát khao và tình phụ tử thiêng liêng cha đã dành cho con.

    Đêm nay giữa lòng thành phố Cisano, bên hồ Garda của Italy xinh đẹp, con nhớ tiếng gọi "tẹt ơi" thân thương mà ngày nào cha vẫn gọi. Cái từ ấy đã gắn chặt vào kí ức của con, và con biết trong lòng cha, con vẫn mãi là tẹt, là cô bé "xi đèn đèn" của cha, dù giờ đây con đã thật sự trưởng thành.

    Cha biết không? Những lúc không học bài hay đi dạo quanh quẩn nơi nào đó, con nghĩ rất nhiều về cha. Cha, người đàn ông con yêu thương và kính trọng nhất trên đời. Con biết ơn cuộc sống đã ban tặng cho con một người cha tuyệt vời.

    Con cảm ơn cha, cảm ơn vì lúc nào cha cũng luôn ủng hộ con. Cảm ơn cả những nụ cười cha trong ngày con đi xa, dù con biết nụ cười ấy không hẳn là nụ cười trong lòng. Nhưng vì con, vì đứa con gái bé bỏng, cha đã thật mạnh mẽ bởi cha muốn là tấm gương cho các con. Cha đã hy sinh rất nhiều. Con khâm phục sự can trường và tình yêu bao la của cha biết bao.

    Cha vẫn thường nói: "Sống trên đời phải biết vươn tới những cái hay, cái đẹp khi mình còn có thể. Nếu bỏ cuộc là hèn nhát". Con luôn tâm niệm lời dặn ấy, vẫn cố gắng vươn lên để tìm cho mình một chố đứng trong xã hội và một ngày nào đó "tẹt" sẽ trở thành niềm tự hào cho cha và mẹ, dù con biết đường con đi sẽ không ít những bão tố và chông gai.

    Cha có biết ngày con đi, con đã trăn trở điều gì không? Con đi rồi, ai sẽ đi chợ, nấu cơm, giặt giũ quần áo cho cha đây? Nghĩ đến đấy con thấy thương cha biết bao, và con cũng biết mình đã đem đến cho cha thêm một gánh nặng nữa.

    Mặc dù xa nhà với cái tuổi còn rất trẻ, song con luôn nhận thức được những điều cần, phải và nên làm. Có lẽ sự dạy dỗ của cha và mẹ trong suốt những năm tháng tuổi thơ đã là hành trang nhỏ bé cho con mang theo suốt nẻo đường còn lại. Có phải vì thế chăng mà ngày hôm nay, so với bạn bè cùng trang lứa, con đã trở thành một "bà cụ non", một "triết gia"?

    Cha ơi, khi chiều nay đi dọc quanh hồ Garda, nghĩ về những điều đã và đang xảy ra trong cuộc sống khiến con chợt nhận ra một điều mình thật may mắn. May mắn hơn hàng vạn những đứa trẻ khác trên cuộc đời này, bởi con có cha, có mẹ, có một gia đình và bao nhiêu tình yêu khác.

    Có lúc con ví mình như một hạt cát nhỏ giữa sa mạc bao la, không làm nên sự sinh tồn của cuộc sống, nhưng giờ con hiểu được một điều sa mạc là tổng thể của những hạt cát. Một hạt cát không làm nên sa mạc nhưng nếu không có cát thì làm sao có sa mạc, phải vậy không cha?

    Cha kính yêu của con!
    Ngày mai con trở về Đức mang theo những gì vừa học được. Chuyến đi này giúp con học hỏi thêm được rất nhiều điều. Con mong đến ngày trở về quê hương thật nhanh để đóng góp một phần nhỏ bé cho sự phồn vinh của đất nước.

    Cha biết không? Con rất thích câu nói: "Đối với khoa học, không có con đường nào bằng phẳng và thênh thang, chỉ có những người không sợ mỏi gối, chùn chân mới hy vọng vươn tới những đỉnh cao sán lạn của khoa học mà thôi", và con gái của cha vẫn đang bước từng bước trên con đường gập ghềnh với đủ những chông gai ấy.

    Nhưng con tin rằng nghị lực của con cộng với tình yêu bao la của cha sẽ giúp con vươn lên đứng vững trong cuộc đời này.
    Cha hãy giữ gìn sức khỏe và chờ ngày con trở về nhé
    .


    Con nhớ và yêu cha rất nhiều.
    Con gái yêu của cha.
     
  16. tonybombi

    tonybombi Giao lưu liên tỉnh

    Tham gia:
    6/3/06
    Bài viết:
    151
    Thích đã nhận:
    60
    Đến từ:
    tphcm
    Tình mẹ

    Tôi là một cô gái không lành lặn. Về hình thể bên ngoài, tôi trông khỏe mạnh bình thường nhưng khi trái gió trở trời tôi lại lên cơn co giật khủng khiếp.

    Mọi người kể lại là do ngày bé tôi nghịch ngợm và vướng vào dây điện. Sau một trận ốm nặng, tôi mắc căn bệnh co giật này. Tôi mang mặc cảm bệnh tật từ thời thơ bé cho đến khi trưởng thành. Mặc cảm giày vò đó cứ dai dẳng và tôi không ngừng trách mẹ vì đã khiến tôi ra nông nỗi này. Thâm tâm tôi nghĩ rằng: chính mẹ trông tôi không cẩn thận nên khiến tôi mới bị vướng vào dây điện như vậy. Tôi bị bệnh như vậy là do mẹ.

    Chính vì suy nghĩ đó, tôi không gần gũi mẹ, không trò chuyện với mẹ bao giờ. Mẹ rất buồn nhưng không nói gì cả. Mẹ cứ lặng lẽ chăm sóc cho tôi và tìm cách chữa trị cho tôi từng ngày. Thời gian cứ dần trôi, tôi tốt nghiệp cấp 3 và vào đại học. Tôi vẫn không tha thứ cho mẹ.

    Xa nhà, hành trang của tôi ngoài kiến thức và nghị lực chiến đấu với bệnh tật, tôi còn mang theo một bịch thuốc với lời dặn của bác sĩ: "Khi nào lên cơn co giật thì phải uống thuốc trấn an, nếu không sẽ nguy kịch và không lấy lại cân bằng được, sẽ không trở lại được trạng thái bình thường".

    Mọi chuyện cứ thế trôi qua cho đến một lần tôi về thăm nhà, tôi giận dữ với mẹ vì mẹ muốn tôi ở nhà nghỉ ngơi thêm một ngày nữa. Tôi thấy khó chịu và làm ngược lại hoàn toàn. Tôi đã bỏ đi thật vội và quên thuốc uống ở nhà. Tối hôm đó khi đang ngồi ở nhà trọ, tôi bắt đầu có biểu hiện co giật, bạn cùng phòng của tôi hốt hoảng gọi cho mẹ tôi. Lúc đó là 11 giờ đêm. Mẹ tôi lặn lội đi 40km trong đêm để kịp mang thuốc đến cho tôi.

    Uống xong khoảng 1 giờ thì tôi tỉnh lại, thấy người mẹ ra đầm đìa mồ hôi và cả nước mắt. Mẹ khóc khi thấy tôi vật vã, và mẹ cũng khóc vì sợ tôi không trở lại trạng thái bình thường, mẹ còn khóc vì vật lộn với cơn bệnh của tôi để tôi có thể uống được thuốc vào trong bụng.

    Khi nhẹ dần trong người thì tôi mới cảm thấy thương mẹ - một mình đi trong đêm tối, không sợ cướp giật để đến với tôi. Tình cảm của mẹ làm cho bạn bè ở cùng tôi rất xúc động. Chúng nó cứ trách tôi đã không bao giờ nghĩ tốt cho mẹ. Nghe chúng nó kể lại, mẹ tôi chỉ lặng lẽ khóc mãi không thôi.

    Lúc này đây, khi mẹ đã yên tâm ra về, tôi ngồi một mình và đọc lại mẩu giấy mẹ viết để lại: “Con nhớ uống thuốc nhé, mẹ rất lo cho con!”. Tôi cảm thấy mình thật là ích kỷ vì chỉ nghĩ đến cảm xúc của chính mình. Mẹ đã hi sinh vì tôi, thế mà tôi chỉ trách mẹ.

    Thương mẹ vô cùng, tôi bật khóc và muốn nói với mẹ: "Mẹ, con xin lỗi mẹ. Mẹ hãy tha thứ cho con!".
     
  17. tonybombi

    tonybombi Giao lưu liên tỉnh

    Tham gia:
    6/3/06
    Bài viết:
    151
    Thích đã nhận:
    60
    Đến từ:
    tphcm
    Mẹ mình thật giỏi

    Tuổi của mẹ đã gần sang đầu 5 rồi, chỉ còn 3 năm ngắn ngủi nữa thôi, nhanh lắm.
    Mẹ mới biết đến chat hớn 1 tháng nay thôi, cũng là do hoàn cảnh và dòng đời xô đẩy ( không thì làm sao liên lạc được với em mình bên Sing)
    Mỗi tối, sau cả 1 ngày làm việc, mẹ hay ngồi đợi 2 đứa con lên mạng để chat với chúng nó vài câu. CHỉ vài câu thôi vì mẹ gõ rất chậm mà lại bị bệnh đau lưng, không ngồi được lâu.
    Nhưng mẹ vẫn chat, vẫn mày mò từng chữ cái trên bàn phím và mổ cò..., thế mà 2 đứa nhiều khi vẫn khiến mẹ ngồi đợi dài cổ, giết thời gian bằng trò line rồi thở dài đi ngủ.
    Thế mà hôm qua, mình chợt nhớ ra rất cần 1 tài liệu để trên máy tính ở nhà, rất cần mẹ gửi cho mình. Mẹ không biết dùng e-mail, chỉ còn cách send file qua YM thôi.
    Gọi về bảo mẹ online, à quên, lên mạng con nhờ 1 tý mà thấp thỏm, không dám chắc là mẹ có thể thực hiện được chuỗi thao tác chỉ có hướng dẫn bằng tiếng Anh ấy.
    Nick của mẹ sáng rồi, mẹ hỏi ngay xem con cần gì để mẹ làm. Hướng dẫn chi li cho mẹ từng bước rồi ngồi im, không gõ thêm gì để mẹ lần mò. Ngồi chờ trong thấp thỏm, trong hồi hộp và rất ít hy vọng.
    Gần 5' trôi qua, mình đã có ý nghĩ "thôi xong", chợt thấy nick của má lại nháy báo, mở ra thấy mẹ đã send được cái file mình cần và mình chỉ việc save as nữa thôi.
    Vui quá thể, không phải chỉ vì nhận được file mà là còn vì thấy tự hào về mẹ. Mẹ thật giỏi. Mắt mẹ đã kém mà còn phải lần mò nhìn từng chữ trên màn hình vi tính để gửi cho mình. Không biết mẹ có đau lưng thêm không khi phải cúi nhìn sát màn hình như thế.
    Chat với mẹ mình sẽ nhớ để chữ thật to để mẹ dễ nhìn.
    Mẹ mình thật giỏi, tự hào thật đấy
     
  18. tonybombi

    tonybombi Giao lưu liên tỉnh

    Tham gia:
    6/3/06
    Bài viết:
    151
    Thích đã nhận:
    60
    Đến từ:
    tphcm
    Ước mơ của mẹ

    Tôi là giáo viên dạy nhạc bậc tiểu học. Suốt 30 năm trong nghề, ngoài giờ lên lớp ở trường tôi thường nhận dạy piano tại gia cho các em theo yêu cầu của phụ huynh. Thú thực, không phải lúc nào công việc này cũng hứng thú, nhất là khi bạn gặp những “thần đồng" sinh ra từ cao vọng của cha mẹ chúng. Một năm nọ, có cậu bé tên Bobby tự tới nhà tôi xin học. Lúc đó, Bobby đã 11 tuổi. Tôi toan từ chối vì tuổi đó mới bắt đầu học đàn piano là đã muộn. Nhưng Bobby cứ nằn nì… Sau cùng, tôi xiêu lòng khi nghe chú bé nói rắng ước mơ cả đời của mẹ chú là con trai của mình trở thành một nghệ sĩ dương cầm. Bobby trở thành học trò của tôi.
    Tuy nhiên, ngay từ buổi học đầu tiên tôi hiểu rằng mình đã vác một gánh nặng vào thân. Bobby rất chăm chỉ nhưng xem ra không có nhiều triển vọng trên con đường âm nhạc. Thụ cảm nhạc và tiết tấu của Bobby quá kém. Thế nhưng, sự chán nản của tôi được xoa dịu phần nào khi thấy chú bé nhẫn nại thực hiện mọi lời chỉ dẫn của tôi. Thỉnh thoảng, tôi không kìm nổi bực bội, buông lời cáu gắt, thậm chí cầm thước khẻ vào tay Bobby. Chú bé chỉ ngước đôi mắt tròn xoe nhìn tôi và rồi tiếp tục cặm cụi trên phím đàn. Mỗi khi Bobby ra về, tôi thấy mình mệt nhừ.

    Tháng ngày trôi qua, trái với dự đoán của tôi, Bobby vẫn chăm chỉ dự các buổi học. Mỗi khi bị tôi mắng cậu bé lại lẩm bẩm: “Một ngày kia mẹ sẽ được nghe mình đàn". Bằng kinh nghiệm, tôi biết chắc Bobby không thể trở thành một nhạc công. Tôi thầm trách móc mẹ Bobby. Ép đứa con không có năng khiếu nhạc này học đàn mà làm gì?
    Buổi trình diễn cuối khóa, lần lượt các học trò của tôi đã lên sân khấu, nhưng không thấy dáng Bobby đâu. Tôi đương khấp khởi mừng vì bớt đi một tiết mục kém thì Bobby thẫn thờ đi vào, mắt đỏ hoe sưng húp, tóc tai bù xù, quần áo xộc xệch. Tôi không thể hiểu nổi tại sao có người mẹ lại để con mình ăn mặc đầu tóc như thế khi bước lên sân khấu. Nhưng không kịp nữa rồi, đành cứ mặc Bobby, miễn chuyện này qua cho nhanh.

    Nhưng kì lạ thay! Hợp âm đầu tiên vang lên đã hút hồn tôi. Bobby chơi một bản nhạc buồn do cậu tự chọn mà tôi cũng chưa từng tập cho cậu. Nó đòi hỏi kỹ thuật cao hơn những gì Bobby đã học. Dẫu vẫn là tiếng đàn của trẻ con, nhưng nó như có hồn, lúc ai oán, khi ào ạt. Khi hợp âm cuối cùng lắng xuống, toàn thể hội trường đứng bật dậy vỗ tay rầm rầm. Bobby lập cập đứng dậy tiến lại gần micro: “Mẹ thích bản nhạc này không"?, cậu bé hỏi. Ai nấy ngơ ngác nhìn quanh cố tìm xem ai là mẹ của Bobby. Sợ cậu bé làm điều thất thố, từ trong cánh gà tôi vội chạy ra kéo tay Bobby. Một người đàn ông – sau này tôi biết đó là nhân viên bảo trợ xã hội có nhiệm vụ tháp tùng cậu bé – len đến bên tôi nói khẽ: “Mẹ Bobby bị điếc. Cả đời bà chỉ mong được nghe tiếng đàn của con. Bà vừa qua đời sáng nay vì bệnh ung thư và không kịp đến xem con trai biểu diễn".
     
  19. tonybombi

    tonybombi Giao lưu liên tỉnh

    Tham gia:
    6/3/06
    Bài viết:
    151
    Thích đã nhận:
    60
    Đến từ:
    tphcm
    Kỷ niệm tuổi thơ

    Ba mẹ tôi li dị năm tôi 6 tuổi,và không bao lâu sau,cả hai đều đi bước nữa.

    Sự buồn phiền,tủi thân càng tăng thêm khi ba tôi có thêm đứa em nhỏ.Tôi thấy mình thật sự là một kẻ bất hạnh,và như để trả thù,tôi luôn tỏ ra bất cần,lì lợm trước mặt ông.

    Cho đến một hôm tôi tìm đến ông. Ông đi nhậu với bạn bè về rất khuya.Vừa thấy tôi ở ngưỡng cửa ông đã reo lên vui mừng,cái vui quá lố của người say : “ A,con gái!Con gái của ba đã tới lâu chưa?”.Mặc dù lúc đó trong thâm tâm tôi nghĩ ông đã say nên mới vui vẻ như vậy,nhưng tôi cũng cảm thấy rất hạnh phúc vì câu nói âu yếm hiếm hoi của ông.Tôi dìu ông vào nhà,lấy khăn lau mặt và pha cho ông một ly nước chanh,rồi nằm dài trên chiếc ghế salon gần giường ông để trò chuyện.Cha con tôi nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.Rồi ông kể tôi nghe một câu chuyện.Câu chuyện đã làm tan biến sự u uất,mặc cảm trong tâm hồn tôi bấy lâu.

    “Lúc đó,con khỏang một,hai tuổi gì đó,ba chở con băng qua rừng bằng chiếc xe đạp có cái ghế mây nhỏ ở đằng trước.Trời tối thui mà cái đèn pin thì quá yếu,hai cha con đang đi thì bỗng sụp xuống một cái hố,té lăn chiêng.Cú té khá nặng nên ba hỏang hồn tìm đèn pin rọi tìm con,ba hỏi : “Miu ơi!Có sao không?”.Ba nghĩ con sẽ khóc dữ lắm,ai dè con lồm cồm ngồi dậy xoa xoa cái đầu rồi tỉnh bơ : “Hổng sao,hổng sao!”.Sáng ra,một bên má của con bầm tím,ba bị mẹ la cho một trận tơi bời.Tôi nghe ông cười thành tiếng một cách thích thú rồi cả hai cùng im lặng.

    Chỉ là những khỏanh khắc ngắn ngủi,một câu chuyện rất nhỏ về thời thơ ấu nhưng đã làm cho tôi hạnh phúc vô cùng.Tôi không còn mặc cảm với bạn bè,với đứa em nhỏ của ba và những người xung quanh nữa.Tôi tự hào vì ba rất yêu thương tôi,bằng chứng là ông đã nhớ những kỷ niệm ngộ nghĩnh về tôi.Và rồi cha con tôi thường xuyên gặp và nói chuyện với nhau,ngay cả khi ông không say.Tôi dần hiểu những nỗi buồn và những khó khăn của ông; và ông cũng biết là tôi bực bội với thầy thể dục thế nào,giày tôi mang số mấy,biết nhà bạn trai tôi đang ở đâu,làm vì…

    Ngay cả khi ông mất rồi tôi cũng vẫn thường xuyên nói chuyện với ông,tôi tin là ông nghe được lời tôi nói.Và bạn,nếu bạn có đứa con gái nhỏ nghĩ rằng bạn không yêu thương nó thì đừng ngần ngại,hãy kể cho nó nghe những kỷ niệm ngộ nghĩnh về thời thơ ấu của nó,nó sẽ hiểu rằng bạn yêu thương nó biết chừng nào…

    (Viết tặng ba năm 2003. Đã đăng báo Tuổi trẻ)
     
  20. MGM

    MGM Member

    Tham gia:
    29/11/07
    Bài viết:
    9
    Thích đã nhận:
    0
    Đến từ:
    HCM
    “VỪA ĐỦ” LÀ ĐỦ RỒI!


    Vừa đủ hạnh phúc để khiến bạn dễ thương.
    Vừa đủ gian nan để khiến bạn mạnh mẽ.
    Vừa đủ buồn để khiến bạn thật sự là người.
    Vừa đủ hi vọng để bạn thấy mình hạnh phúc
    Vừa đủ thất bại để bạn biết khiêm tốn.
    Vừa đủ thành công để bạn hăng hái hơn
    Vừa đủ bạn bè để bạn thấy thoải mái
    Vừa đủ của cải để đáp ứng nhu cầu của mình
    Vừa đủ nhiệt tình để luôn huớng về trước
    Vừa đủ niềm tin để xua đuổi mọi buồn phiền
    Vừa đủ sự quyết đoán để làm mỗi ngày đều tốt hơn hôm qua.



    (từ internet)
     

Chia sẻ trang này