Cổ tích - Chiếc hộp thần kỳ

Thảo luận trong 'Chuyện khác - Chúc mừng - Thư giãn' bắt đầu bởi botia, 3/8/07.

  1. botia

    botia Active Member

    Tham gia:
    11/12/04
    Bài viết:
    35
    Thích đã nhận:
    87
    Đến từ:
    đáy bể thủy sinh
    Chiếc hộp thần kỳ

    Ngày xửa ngày xưa...
    Đức vua Te be me vốn vẫn nổi tiếng là xinh trai học giỏi chơi hay nên vẫn đuợc nhiều quí phu nhân "chấm điểm" cao.

    Đương nhiên đã được chấm điểm cao thì phải đáp lại cho xứng đáng, mức độ cao, thế cho nên ngài luôn tỏ ra "độ lượng" trên tiêu chuẩn cần thiết của Hoàng hậu đặt ra khi ứng xử với các giai nhân của vuơng quốc.

    Vì thế Hoàng hậu rất hay thắc mắc, thường xuyên hỏi han ngài: "Hôm nay tiếp kiến những ai", "Hôm nay đi họp với ai", "Hôm nay phê duyệt công văn do ai chuyển"..., hầm bà lằng những câu hỏi thật khó mà giả nhời... Nhưng khiếp nhất là những lúc Hoàng hậu phone bất ngờ vào chiếc O2 của ngài mà hỏi: "Chàng đang ở đâu?".

    - Ôi, thật khổ! Vì đã tiếp kiến giai nhân thì có nơi nào khác ngoài những quán cafe nổi tiếng, nhạc xập xình, hình nhảy múa, tiếng nước róc rách bên chậu cây xanh... có thế thì những tấu chương vời lời tâu thủ thỉ của giai nhân mới "ngấm" chứ.... "Mình vì dân vì nước mà Hoàng hậu thì chả chịu hiểu gì cả!" - lắm lúc đức vua nghĩ bụng vậy! Bực ghê cơ!

    May quá, một hôm, một hiệp sĩ trong hội bàn tròn đi chơi xứ người về thuật lại cho đức vua nghe về một thiết bị cực kì hay: chiếc hộp thần kỳ. Chỉ cần gắn chiếc hộp bé tí xíu này vào cái O2 là nó sẽ tự động chuyển tải những âm thanh cần thiết theo câu trả lời của người sử dụng. Nếu Đức vua nói: "Anh đang đi chợ khảo sát tình hình giá cả của vuơng quốc" - là chiếc hộp lập tức phát ra âm thanh vịt gà kêu quang quác, tiếng dao chặt thịt, tiếng mấy bà bán hàng xén cãi nhau... Còn nếu ngài nói: "Anh đang đi thị sát trường học kiểm tra chát luợng giáo dục nuớc nhà" - là lập tức qua phone Hoàng hậu sẽ nghe tiếng trẻ con ô, a đánh vần, tiếng cô giáo đập thước đành đạch vào bảng...

    Tóm lại: thật là thần kỳ ! Đức Vua ra lệnh bí mật xuất ngân khố quốc gia mua luôn 2 chiếc, 1 chiếc dùng ngay, 1 chiếc dự bị!

    Kể từ đó, Đức ngài cứ việc tiếp kiến từ các giai nhân quí tộc đến góa phụ trung lưu, giải quyết đáng kể hàng loạt sự vụ của nhân dân vuơng quốc....

    Một hôm, công chúa láng giềng ghé qua thăm ngài....

    Đúng lúc gì gì thì Hoàng hậu gọi!

    - Anh đang họp - Đức vua tự tin trả lời và bấm nút "Họp" trên chiếc hộp thần kỳ.

    Tối về, ngài thấy Vuơng hậu bù lu bù loa kết tội ngài không chung thủy, có bằng chứng rõ ràng, rằng gọi phone mà ngài không biết ngượng, còn cho nghe âm thanh này nọ với cô kia....

    Phải mất đến hai cái nhẫn hột xoàn to đến nỗi mấy tỉ phú Trung Đông cũng chưa dám mơ tới chuyện chạm vô thì Đức vua Te be me mới dụ được Hoàng hậu nguôi giận một chút, đến khổ!

    Đợi Hoàng hậu thiếp đi trong thổn thức, Đức ngài chạy một mạch vào nhà tắm, giả bộ bật nước xối xả rồi ấn cái nút "Họp" trên chiếc hộp thần kỳ, vặn loa hết công suất nghe coi nó phát ra cái gì mà "lộ tẩy" vậy.

    Hóa ra cái hộp phát rất đúng những âm thanh của các cuộc họp Ngài thường dự: tiếng thở dài nhè nhẹ, tiếng thủ thỉ nói chuyện, tiếng rinh rích khúc khích, tiếng đồ gỗ cót két xê dịch... rồi thì sau đó là tiếng ngáy phì phò, mỏi mệt....


    Ôi..............!
     
  2. Duongnguyen

    Duongnguyen The last Maya

    Tham gia:
    12/9/04
    Bài viết:
    837
    Thích đã nhận:
    60
    Đến từ:
    o[*!*]o @(*o*)@
    Lâu lắm rồi em mới lại được đọc chuyện cổ tích của botia. Mỗi chuyện đều có cái thấm riêng=))
     
  3. coi77

    coi77 Còi xương thể bụ

    Tham gia:
    7/6/04
    Bài viết:
    2,949
    Thích đã nhận:
    3,789
    Đến từ:
    Thăng Long
    1 anh đi "tay vịn" với mấy ông bạn, đang vui vẻ tới bến, có điện thoại vợ gọi :-$ :-$ anh chạy ra ngoài hành lang để nghe.

    - Alo!!!
    - Anh đang ở đâu đấy?
    - Anh đang đi ngoài đường B) B)
    - Sao không thấy tiếng gió hả anh? :confused:

    Nhanh trí, anh chàng chí cái alo vào cái quạt treo tường gần đấy, rồi hét vào máy: "đấy gió đấy! Em nghe thấy chứ?!" b-( b-(

    - Rồi em nghe rồi, anh bấm còi đi anh!!
    -gkdjfsjkhuiikassaskjkajskk...... =P~ =P~ :sick:
     
  4. Duongnguyen

    Duongnguyen The last Maya

    Tham gia:
    12/9/04
    Bài viết:
    837
    Thích đã nhận:
    60
    Đến từ:
    o[*!*]o @(*o*)@
    Haha, nhân đọc chuyện của Còi làm DN nhớ đến 1 chuyện DN được nghe tận tai, xin cải biên 1 tí cho nó xôm

    Một anh chàng đẹp giai là thành viên của ABV ta, thuộc thế hệ 8X năng động. Lúc nào cũng tỏ ra ta là người sành sỏi về tài tán gái, làm nhiều lúc thế hệ bọn 7X như em cũng muốn bái sư để mà học hỏi.

    Sau 1 trận bù khú với đám bạn, cả nhóm quyết định đến nhà 1 thành viên ABV để thu hoạch rong rêu. Trong lúc đang chờ mọi người thu hoạch thì anh chàng đẹp giai của chúng ta có điện thoại.

    Reng reng

    Nàng:.........................................
    Chàng: Anh đang ở nhà

    Nàng:.........................................
    Chàng: Kênh HTV7 hả, nhóm MTV đang hát chứ gì...

    May cho chàng ta là nhà thành viên ABV của chúng ta đang mở ti vi HTV9 và may mắn hơn là cái Remote thì để trên bàn nên chuyển kênh kịp. Không thì b-(

    Thế mới thấy, hãy coi cách họ làm, đừng nghe cách họ nói=))
    (Chuyện có thật 100%)
     
  5. coi77

    coi77 Còi xương thể bụ

    Tham gia:
    7/6/04
    Bài viết:
    2,949
    Thích đã nhận:
    3,789
    Đến từ:
    Thăng Long
    hi hi trong ABV có ai cạnh tranh với tớ thế hử Béo? =)) =))

    Tiếp chuyện của tớ (cấm trẻ em dưới 18 tuổi) :D :D

    Anh chàng kia sau hôm này nọ về, bị vợ cấm vận mất vài tuần, tiền lương có đồng nào về thì bị vợ tóm cổ chân dốc ngược moi sạch. Ấm ức lắm, sau mấy quả cổ phiếu rớt thảm hại, xế hộp bán trở về cái máng lợn, vợ hắt hủi, con cái khinh thường, đời sao chán thế. Anh chàng quyết đi giải đen 1 phen, sau vài lần họp kín với mấy chiến hữu ruột, kế hoạch đi giải đen ở ĐS được duyệt. 1 ngày đẹp trời, bỏ lại nào sàn, nào khớp lệnh liên tục, nào Index, tâm hồn thanh thản phơi phới cùng các chiến hữu trên chiếc xe tự lái, hướng ĐS thẳng tiến. Lần này được các bạn tư vấn, anh chàng tậu 1 chiếc máy ghi âm, ghi lại các âm thanh trên đường, trong lớp học cao học, trong phòng họp có lãnh đạo đang phát biểu, đại loại là các âm thanh ở những nơi cực kỳ an toàn, thậm chí là có quyền phủ quyết cuộc kết nối hị hị. Sau chầu nhậu tới bến, anh nào cũng sừng sừng, bây giờ là lúc thưởng thức đặc sản ĐS. Hàng quen đây rồi, gớm áo tím váy ngắn chân dài ghê, tìm chỗ đậu xe an toàn, không quên bịt biển số, mấy chàng lính ngự lâm pháo thủ đi vào nhà 2 tay mỗi tay 1 em. Đang say sưa bỗng: "Bẩm cụ, bà gọi ạ! Bẩm cụ bà gọi ạ!!" Chết cha, bảo rồi, hôm nay mình đi họp ở tỉnh cơ mà!! vội vàng tắt máy, mặc tạm cái quần dài, mắt nhắm mắt mở chạy ra ngoài, lục túi lấy cái máy ghi âm, bật file hop.mp3. Tiếng ông X Giám đốc của anh vang lên sang sảng, máy sịn ghi rõ mồn một cả tiếng ho của ông nào đó ngồi cạnh. Bấm số về nhà, bên kia đầu dây, tiếng tút tút dài, anh dí cái loa của máy ghi âm vào mic của điện thoại.

    - Alo, tôi nghe!!
    - Em à (giọng thì thầm) anh với anh X đang họp với lãnh đạo nhà máy, chiều muộn muộn mới về!
    - Anh về ngay nhé, mẹ anh X vừa mất, anh ấy trực ở bệnh viện cả đêm qua, họp hành cái gì! Chui rúc ở đâu đấy hả! Về ngay!

    Hợ!!! Chết tôi rồi!!!.........!!!!!!!
     
  6. GoldenCanary

    GoldenCanary Cappuccino...

    Tham gia:
    8/6/04
    Bài viết:
    3,333
    Thích đã nhận:
    6,181
    Đến từ:
    SGN

    - Em à (giọng thì thầm) anh với anh X đang họp với lãnh đạo nhà máy, chiều muộn muộn mới về!
    - Thế à, em đang họp với anh X đây, anh í nhắn anh là cứ yên tâm họp với lãnh đạo nhá. Về muộn muộn cũng không sao đâu anh ạ.
    À quên, chúng em xơi cơm tối luôn rồi, anh về muộn ghé quán hủ tíu làm đỡ một tô cho ấm bụng rồi hẵng về nhá.
    - Hợ!!! Chết tôi rồi!!!.........!!!!!!!


    Thế mới phê, chú Còi à!
     
  7. coi77

    coi77 Còi xương thể bụ

    Tham gia:
    7/6/04
    Bài viết:
    2,949
    Thích đã nhận:
    3,789
    Đến từ:
    Thăng Long
    Thế thì phải là: Hí hí!! ôi may quá chứ =)) =)) :laughing:
     
  8. GoldenCanary

    GoldenCanary Cappuccino...

    Tham gia:
    8/6/04
    Bài viết:
    3,333
    Thích đã nhận:
    6,181
    Đến từ:
    SGN
    Này thì "may":

    "Tôi lấy vợ" hay "vơ lấy tội"?

    Gửi ông!

    Tôi vừa nhận được thiệp mời của ông cách đây 2 phút. Thế là tôi sắp toi vài lít, còn ông sắp toi cả cuộc đời...

    Giờ này tôi có khuyên nhủ chắc cũng không nhằm nhò gì, bởi khi ông trao nhẫn cưới cho vợ ông cũng có nghĩa là vợ ông đã xỏ nhẫn cưới vào... mũi ông.

    Đấy, chúng ta luôn thua từ khi trọng tài thổi còi bắt đầu hiệp đấu.

    Mụ vợ tôi (thư này dành riêng cho ông nên tôi gọi như vậy mong ông kin kín cho), mụ vợ ông và các mụ vợ trên đời tuy không cùng cha, cùng mẹ, nhưng đều giống nhau bởi dòng máu chiếm hữu lúc nào cũng chảy rần rật.

    Mụ ấy đổ đồng tình yêu và sự chiếm hữu. Cái thân xác này, mụ chiếm hữu đã đành, nhưng cái khoảng thời gian bé tí tẹo vênh ra vào giữa giờ ăn trưa cũng bị mụ kiểm soát chặt chẽ. Buổi trưa nghỉ ngơi tí chút, Yahoo Messenger phải vàng khè, thi thoảng mụ xì-pam một cái. Không thấy thì mụ gọi điện thoại, không được thì mụ gọi cho đồng nghiệp. Ông có tin không, 8 năm nay, chưa bao giờ tôi thoát khỏi tầm mắt mụ. Mụ gọi thế là yêu, là quan tâm, lo lắng...

    Mỗi lần thông báo đi công tác là tôi phải lấy tinh thần, mở miệng như người có lỗi và y rằng mặt mụ dài như cái bơm. Mụ buồn vì không có chồng trong vài ngày, còn tôi như mở cờ trong bụng vì không “bị” yêu thương, lo lắng ít nhất trong hai lần “24 giờ”.

    Mụ thuê ô-sin để trông con, còn mụ rảnh rang để... trông tôi.

    Năm thì mười hoạ mụ mới cấp cho cái “quota” được đi bù khú với đám bạn... 10 năm không gặp. Mà đám bạn đó, ai, ở đâu, làm gì, điện thoại bi nhiêu... mụ đều lưu trong bộ nhớ phi thường mà đôi khi tôi nghĩ người trần không mấy ai có. Và suốt cái buổi nhậu hiếm hoi ấy, mụ cứ réo rắt gọi. Nghe ồn ào thì mụ hỏi:

    - Tại sao ồn thế, có phải nhậu xong rồi rậm rật đi karaoke bàn tay vàng?

    Còn im lặng? Mụ dán tai vào, rít lên:

    - Tại sao yên tĩnh, có phải rửng mỡ mò vào nhà nghỉ?

    Nếu đêm đó tôi mà về muộn thì quả là thảm kịch. Biết mình có lỗi, tôi rón rén bước vào nhà, vén màn để rồi thất kinh khi thấy mụ tóc tai dựng đứng, mắt thâm quầng, ngồi nhìn trừng trừng lên trần nhà (sau này tôi mới biết mụ quả là cao tay, mụ vẫn ngủ, ngáy ngon lành, nhưng khi nghe tiếng kẹt cửa, mụ ngồi phắt dậy, xõa cho tóc tai dựng ngược, quệt tí phấn mắt màu chì vào quanh mắt, rồi ngồi chờ chồng như thể từ kiếp trước). Cho dù, có mệt rã rời vì bia rượu, tôi vẫn cố gắng "trả đủ bài" vì đó là phép thử của mụ. Vậy mà sáng hôm sau, chưa kịp hồi sức, đã nghe thấy tiếng mụ cha chả, xoong nồi xủng xoảng, mụ quát chó, chửi mèo, đánh con chí chóe...

    Và tôi, cố lết tấm thân xác bèo nhèo - 8 năm trước còn lịch lãm, hào hoa nhất lớp (ông biết mà) - dắt xe ra khỏi cửa, đứa lớn ngồi sau, đứa bé ngồi trước (mà vẫn thò tay cấu nhau), khăn bịt mặt, nón trùm đầu, sữa, cặp sách... lôi thôi như dân tị nạn.

    Than ôi, ai bảo làm người là khổ? Tôi làm chồng còn khổ gấp đôi!

    Nhiều khi (nhất là khi tôi nộp cho mụ một cục tiền), mụ cũng nới chút đỉnh cho tôi “thở”, nhưng cũng chỉ là “thở hắt”, nhất quyết không cho “thở dài”.

    Về nhà, nếu tắt điện thoại thì mụ tra:

    - Sợ em nào gọi hay sao mà tắt?

    Nhưng cứ có điện thoại gọi đến là tôi giật mình thon thót. Không nghe cũng chết mà nghe thì con người mất hết văn minh, lịch sự. Tôi phải nói thật to, càng ông ổng càng tốt, càng thô bạo (mày, tao, ông, tôi) càng tốt, đi lại thật hoành tráng, vung chân, vung tay dù có khi đầu dây bên kia chỉ hỏi mỗi câu: tài liệu để đâu? Nếu tôi nói nhỏ thì mụ sẽ cho là có vấn đề, mụ sẽ khảo, sẽ tra cả đêm cho ra vấn đề... Thực ra, mụ (và các mụ) lo hơi thừa, thân thủ phi phàm như các mụ thì tôi (và chúng ta) là vỏ quýt chứ có là vỏ dừa mụ đâm cũng thủng.

    Ông có biết, khi về nhà bộ mặt của lũ chúng ta phải thế nào các mụ mới hài lòng không? Câu hỏi không bao giờ có đáp án, bởi:

    Nếu ông cáu gắt: Mụ cho là ông có bồ ruồng rẫy vợ con. Ông vui vẻ: Mụ cho là ông có bồ nên phởn phơ, hứng chí. Ông chu đáo: Mụ cho là ông có bồ nên thấy cắn rứt, hối hận. Nói chung, trong mắt các mụ vợ tự cho mình là Sơ-lốc Hôm, kiểu gì ông cũng “phải” có bồ.

    Mụ xấu cũng bảo tại chồng, già cũng bảo tại chồng (thời gian mụ dành để quản thúc đâu có chịu vào sa-lông làm đẹp bao giờ). Tuần vừa rồi, xem chung kết hoa hậu, tôi toàn nhìn... ngón chân cái, thi thoảng mới dám liếc trộm mấy em. Triết lý “cơm - phở” luôn đóng đinh trong đầu mụ, mà mụ đâu có biết cơm có thể ăn cơm nguội hoặc chiên, chứ phở có ai ăn nguội hay chiên bao giờ. Cơm dù không ngon nhưng ngày nào người ta cũng có thể ăn, còn phở thì ai có thể xơi triền miên.

    Hôm nay, tôi có hẳn 1h tự do, dĩ nhiên tôi phải nói dối mụ, phải huy động bạn đồng nghiệp, phải lạy lục em lễ tân để lỡ mụ có kiểm tra. Nhưng tôi mất 24 phút viết thư cho ông, thời gian còn lại tôi phải đi lai rai cốc bia với bạn bè trước khi... chui về lồng.

    Giờ này năm sau, nếu ông quá bức xúc, cứ đến tôi, tôi chỉ cho ông cách “khởi nghĩa” mà không bị “dìm vào bể máu”.

    Chào ông!

    (24h.com)
     
  9. tran_nguyen202

    tran_nguyen202 New Member

    Tham gia:
    30/3/06
    Bài viết:
    4
    Thích đã nhận:
    0
    Đến từ:
    Đà Nẵng
    Hick, hick, cuộc đời ơi sao mà giống nhau đến thế ..~X(
     
  10. haiminh_nguyen

    haiminh_nguyen Well-Known Member

    Tham gia:
    31/10/06
    Bài viết:
    815
    Thích đã nhận:
    57
    Đến từ:
    Nơi nào có My Pet
    hihihi,đọc chuyện của các bác mà cười muốn té ghế à,cũng sưu tầm vài chuyện cho các bác vui hơn nhé :
    Dành cho các bác mê chim nhé :
    Con vẹt biết nói : Cô nọ có con vẹt rất khôn,nói khá sỏi.một hôm khi cô đang tắm cho nó thì nó nghịch nước làm tung tóe ướt cả người cô nên cô quyết định đi tắm.Con vẹt thầy chủ tắm thì miệng liến thoắng :"Thấy rồi nhé,thấy rồi nhé",cô chủ tức quá bèn nhổ trọc đầu cho nó chừa tật nói bậy.Vài hôm sau sếp cô ghé thăm nhà,ông này lớn tuổi đầu lại hói,khi cô vừa quay lưng vào lấy nước mời khách,vêt bèn rón rén đến bên ông và nói :"Ông cũng thấy rồi à",Pó tay.Vui 1 tí các mod đừng cảnh cáo em nhé
     

Chia sẻ trang này