Con gà trong giai thoại dân gian Việt Nam

Thảo luận trong 'Gà tre – Gà cảnh' bắt đầu bởi gahocmon, 8/3/12.

  1. gahocmon

    gahocmon Well-Known Member

    Tham gia:
    26/11/10
    Bài viết:
    335
    Thích đã nhận:
    1,645
    Đến từ:
    Hồ Chí Minh
    Gà là gia cầm quen thuộc và gắn bó mật thiết với cuộc sống hàng ngày của dân một nước nông nghiệp như nước ta, vì vậy mà trong dân gian truyền khẩu, cũng như trong kho tàng truyện cổ, truyện tiếu lâm, hay ngụ ngôn có rất nhiều giai thoại mang đậm chất hài hước và châm biếm có sự góp mặt của gà

    Chuyện có tay phú hộ tuổi đã trên sáu mươi mà vẫn chưa chừa bỏ cái máu mê mây mưa khoái lạc, trăng hoa mèo mỡ. Nhân sắp được bước đến tuổi "thất thập cổ lai hy", lão phú hộ tổ chức tiệc mừng thọ, mời đông đủ chức sắc trong làng và hàng xóm láng giềng đến dự thật hào nhoáng linh đình. Bạn bè thân hữu gần xa làm thơ gửi về ca tụng, trong đó có một bài thơ hai câu làm cho mọi người bình luận xôn xao khi được nghe lão phú hộ đem ra đọc to lên mấy lần với ý khoe khoang. Thơ rằng:

    Già trên sáu chục không đeo kính

    Thức suốt năm canh chỉ sợ gà!

    Khách đến dự tiệc bình phẩm bài thơ, không khí thật sôi nổi, cuối cùng ai cũng công nhận rằng đó là một thi phẩm tuyệt tác dã ca ngợi lão phú hộ là bậc cao sĩ "khinh thế ngoại vật… nên không cần đeo kính để khỏi nhìn thấy cảnh đời ô trọc nhiễu nhương và vì là người nặng lòng "ưu thời mẫn thế" nên suốt bao đêm phú hộ đã không ngủ được, chỉ 10 tiếng gà gáy báo sáng cất lên khiến cho tâm tư quay về với cảnh thực buồn chán- Ai cũng tấm tắc khen thơ hay quá, trừ một ông đồ nho không nói không rằng mà cứ cười tủm tỉm, khiến cho nhiều người lấy làm lạ xúm lại hỏi nguyên cớ. Ông đồ nho để cho mọi người năn nỉ thật lâu mới nói:

    Đây là bài thơ của tay cao thủ nào đó có ý ngầm xỏ xiên chuyện ông phú hộ đã già rồi mà còn ham vui cái chuyện tình dục mèo mỡ lăng nhăng. "Không đeo kính" là "không kinh đ…", còn "chỉ sợ gà" là "chỉ gạ sờ", chứ có "làm ăn" gì được đâu ?

    Chuyện kể rằng có ông Thủ Thiệm nổi tiếng ở đất Tam Kỳ - Quảng Nam vào khoảng cuối thế kỷ XIX - đầu thế kỷ XX, là một bậc nghĩa khí trung trực, tuy giữ một chân Thủ Sắc trong làng nhưng cực kỳ căm ghét bọn mua quan bán tước, cũng như quân mọt nước sâu dân. Lần nọ, chứng kiến cảnh lũ người bất tài võ tướng tranh giành nhau mua chút phẩm hàm từ hạng bét cửu phẩm đến hạng sang nhất phẩm, ông Thủ Thiệm liền nghĩ ra một kế dạy cho chúng một bài học nhớ đời. Ông mua một bầy gà lông trắng toát, rồi dùng màu xanh đỏ tím vàng chấm lên lông chúng từ một chấm đến chín chấm, sau đó mượn cớ có việc làng cần bàn, ông mời bọn lý dịch lại nhà mình. Đợi cho chúng đến đông đủ, ông mang thóc ra gọi gà về cho ăn, những kẻ "quan mua" thấy bầy gà có lông chấm màu đều ngạc nhiên, vừa khen đẹp, vừa gặng hỏi ông về đàn gà lạ lẫm. ông Thủ Thiệm bình thản rằng: "Chẳng qua do gà nhà tôi đông quá, nên tôi đánh dấu cho khỏi lẫn lộn gà hàng xóm, qua đó tôi cũng biết được con nào khỏe, con nào tốt, con nào đẻ mắn, con nào đẻ cách nhật, con nào đẻ trứng so, con nào đẻ lần thứ hai. Muốn phân biệt chúng, tôi căn cừ vào số chấm mà gọi nhất phẩm, nhị phẩm, tam phẩm cho đến bát phẩm, cửu phẩm. Ôi dào . . nhưng đánh dấu gọi tên cẩn thận rõ ràng như vậy mà lũ gà này ngu lại thậm ngu. Ngày nào tôi cũng cho ăn thóc, ăn ngô, vậy mà chúng cứ suốt ngày rúc đầu vô mấy đống rác hay đống phân dơ nhớp mà mổ mà bới. Chấm phẩm cho chúng chỉ được cái mã bên ngoài, chứ thực chất chúng đều là những thứ dốt nát hủ bại và ở dơ thượng hạng!. Bọn lý dịch "quan mua" nghe vậy tái mặt xấu hổ, bụng giận run lên, tức cành hông mà không tên nào dám hó hé miệng môi, vì chúng thừa biết kẻ đang ở trước mắt chơi khăm chúng chính là đại cao thủ Thủ Thiệm.

    Chuyện kể rằng gia đình nọ có truyền thống sính văn chương thi phú, làm việc gì đều luôn nhớ thêm chút gia vị thơ phú vào cho vui vẻ. Nhân ngày Tết, lúc hạ cỗ có một con gà luộc, ông gia chủ ra điều kiện: "Đem con gà luộc này chặt khúc ra thành nhiều phần, hễ ai nhả ngọc phun châu bằng thơ Nôm mà có chữ trúng về phần nào của gà, thì được hưởng phần đó!"- Cả nhà reo vui đồng ý, đề nghị gia chủ xuất chiêu trước. Ông gia chủ ngâm ngay:

    - Trai thời trung hiếu làm “đầu”!

    Dứt lời, ông thản nhiên gắp ngay cái đầu gà- Bà vợ không chịu lép vế, hô lên:

    Gái thời "tiết hạnh”, "phao câu", "cánh” ,”đùi”

    Chỉ một câu mà bà ta đã gắp gần nửa con gà với phao câu, đùi, cánh và đã tiết luộc ngon lành. Cô con gái lớn cầm sẵn đôi đũa trên tay, ngâm nga:

    - Phần con một "dạ" một "lòng".

    Rồi cô tay quơ đũa gắp hết bộ lòng với đầy đủ tim gan mề ruột. Cậu con trai út nhìn lại thấy con gà trên khay chỉ còn cái mình, vậy bắt buộc phải đọc câu thơ có chữ "mình", nếu không thì chẳng có cái gì để ăn, nên vội vàng xổ ngay:

    - Công cha nghĩa mẹ hết "mình" vì con!

    Vậy là cậu út bê nguyên phần của con gà giữa tiếng cười vui của gia đình-

    Còn rất nhiều giai đoạn dân gian khác có con gà can dự, nhưng chỉ xin kể ra ba mẩu chuyện, cũng đủ cho chúng ta thấy rằng ông cha ta quả thật là những con người bình dân dung dị nhưng trí tuệ lại bác học xuất chúng.
     
  2. phe-ro

    phe-ro CLB Gà cảnh Bình Dương

    Tham gia:
    12/2/12
    Bài viết:
    465
    Thích đã nhận:
    1,638
    Đến từ:
    Bình Dương
    Nói về gà chúng là loài vật gần gủi với đời sống hàng ngày của chúng ta.Ông bà mình ví von chúng vào những sinh hoạt đời sống thường ngày,từ những lời hoa mỹ ,mạnh mẽ cho đến khen chê vô ơn như quẹt mỏ như gà...vv và nhiều lắm!Cám ơn gahocmon đã gợi lại cho mình cái nhìn dể thương của loài vật nuôi này.
     

Chia sẻ trang này