Cửa sổ Tâm hồn ABV

Thảo luận trong 'Chuyện khác - Chúc mừng - Thư giãn' bắt đầu bởi conlele, 18/4/07.

  1. conlele

    conlele Well-Known Member

    Tham gia:
    8/9/06
    Bài viết:
    565
    Thích đã nhận:
    84
    Đến từ:
    TP.HCM
    LTS: Gần đây vào lại ABV sau thời gian dài xa cách (gần 2 tháng) do bận rộn công việc, thấy có nhiều chuyện buồn, nhưng ngẫm lại cũng có nhiều chuyện vui. Hôm nay lại đọc bài của chị GC mà conlele vẫn thường ghé nộp các loại tiền cho ABV, tự nhiên thấy một nỗi niềm man mác... hổng biết là vui hay buồn. Chợt nghĩ ra Topic này. Mở ra đây một "Cửa Sổ" mong rằng sẽ được nhiều bạn ủng hộ, và cũng mong rằng những bài viết nhỏ sưu tầm được đây đó sẽ là những hạt giống nho nhỏ, ươm mầm cho những hành động đẹp đẽ hơn, dù là trong cuộc sống "ảo" trên forum đáng yêu này. Mong lắm thay...

    Bài học bên trảng cỏ

    TTO - Ngày kia, một thầy giáo và học viên của mình cùng ngồi nghỉ dưới tán cây lớn, gần đó là trảng cỏ rộng. Chợt người học viên hỏi: “Thầy ạ, em cảm thấy rối trí trong việc làm sao tìm được người bạn đời như ý muốn. Thầy có thể giúp em chăng?”.

    Thầy sau một lúc im lặng nói: “Ừm, câu hỏi khá khó nhưng cũng đơn giản…”

    Học viên ngạc nhiên: “Vậy là sao hả thầy?”
    [​IMG]

    Thầy bèn nói: Hãy nhìn kia, trảng cỏ rộng lớn ấy. Bây giờ em ra đó, băng qua nó nhưng nhớ là không được quay đầu lại, chỉ tiến thẳng tới trước thôi. Trên đường đi em cố tìm xem có cây cỏ nào xinh đẹp thì nhổ lên và đem về cho thầy. Chỉ một cây cỏ thôi, không phải nắm nhé. Giờ thì đi đi.

    Học viên: Dạ được. Thầy đợi chút nhé.

    Ít phút sau…
    Học viên: Em đã về…

    Thầy: Ừ, mà này, thầy không hề thấy cây cỏ xinh đẹp nào như đã dặn trên tay em cả.

    Người học viên: Trên đường đi, em thấy ít cây cũng gọi là xinh đẹp, nhưng em nghĩ rằng mình có thể tìm được cây đẹp hơn, vì vậy em đã không chọn. Cứ thế, và rồi em đi đến cuối trảng cỏ mà chưa chọn được cây nào cả. Và vì thầy dặn không đi ngược lại nên em đành về tay không.

    Thầy: Đó là những gì xảy đến trong cuộc sống của chúng ta.
    * Cỏ --> Những người ở quanh em.
    * Cây cỏ xinh đẹp --> Người thu hút em.
    * Trảng cỏ --> Thời gian.

    Khi tìm kiếm một người để chung sống cùng nhau suốt đời, đừng luôn so sánh với những người khác và hy vọng mình sẽ kiếm được người tốt nhất. Vì như thế, em sẽ chỉ đánh mất thời gian quý báu trong đời, hãy nhớ rằng “Thời gian không bao giờ quay trở lại”. Thay vào đó, học cách chấp nhận con người của cô/anh ấy.

    BÙI NGUYỄN QUÝ ANH (Wisdom from the road)
    (Sưu tầm từ TTO)


    Bài này tienbm sửa cỡ chữ về size (1) bởi lên màn hình chữ to cứ phải di chuyển màn hình, đọc khó chịu lắm conlele à! chữ size 1 nhưng đọc vẫn hiểu ngon lành, lần sai đừng dùng cỡ chữ to nữa nhé
     
  2. tonybombi

    tonybombi Giao lưu liên tỉnh

    Tham gia:
    6/3/06
    Bài viết:
    151
    Thích đã nhận:
    60
    Đến từ:
    tphcm
    ô này nói sao,chứ tui có thấy cái cữa nào đâu...he.he.he
     
  3. conlele

    conlele Well-Known Member

    Tham gia:
    8/9/06
    Bài viết:
    565
    Thích đã nhận:
    84
    Đến từ:
    TP.HCM
    Nhìn qua cửa sổ

    Nhìn qua cửa sổ

    TTO -Thuở niên thiếu tôi có một cuốn sổ chép đầu thơ và nhạc. Lớn lên một chút, tôi chỉ chép thêm danh ngôn và những câu trích dẫn hay trên báo chí. Tuổi gần 30 nhìn lại, chỉ thấy trong số mình toàn những triết lý‎ sống, những bí quyết cạnh tranh ở đời.

    Thế nào là “biết co biết duỗi?”, “biết tiến biết thủ”, “biết vuông biết tròn”? Thế nào là bí quyết “đắc nhân tâm”? Thế nào là giành lấy lợi ích cho mình mà không làm phương hại đến ai? Làm một việc gì cũng phải tính toán xem mình được bao nhiêu cái lợi từ việc ấy? Ra đường, đến cơ quan, quan sát người khác rồi vẫn thường ngẫm nghĩ: “thằng này khôn”, “cô kia khéo”. Rồi tự dặn mình uốn lưỡi bảy lần trước khi nói, dặn mình ngoài mặt cười ha ha nhưng bụng đừng tin ai hết.

    Để rồi thằng bạn cũ lâu ngày không gặp, nay tự dưng tìm đến rủ đi chơi, vai khoác vai mà bụng cảnh giác: “Chắc định nhờ vả chi đây”. Hai thằng tấp vô quán cóc, kêu bốn chai bia, vừa uống vừa ôn lại những ngày “ở chui”. Ký túc xá những lúc hết tiền sáng, trưa, chiếu húp toàn mì gói; những buổi sinh nhật ôm đàn gảy tửng từng tưng cho cả phòng vừa ca vừa nhảy nhót đến gần sáng...

    Cái thời SV cực khổ mà vô tư, túi không có đồng nào mà vẫn có thể cùng nhau vui tưng bừng, sao tự dưng bạn nhắc lại làm lòng nao nao. Lúc dắt xe ra về, bạn còn vỗ vai tôi một cái đau điếng: “Nhắc cho đã thèm. Trời ơi, tao nhớ mày quá! Mà mày cũng chẳng thấy thay đổi gì mấy”. Than thầm, sao mày biết tao không thay đổi? Bỗng nhớ lúc nãy, lòng dặn lòng cảnh giác chính thằng bạn này đây, thấy sượng sùng mặt đỏ rần, còn cổ họng thì tắc tị.

    Để rồi thấy sau gần nửa đời người chạy theo ảo ảnh, ông tôi một ngày kia thân tàn ma dại trở về tạ tội cùng bà. Để thấy bà tôi hết lòng chăm sóc ông lúc gần đất xa trời, mới hay có những triết lý tôi không ghi chép, mà có học suốt đời cũng không sao hết được.

    MỸ NGÂN (Theo TTO)
     
  4. lahansaigon

    lahansaigon Well-Known Member

    Tham gia:
    13/7/06
    Bài viết:
    978
    Thích đã nhận:
    62
    Đến từ:
    Biệt động Sài Gòn
    Đọc bài của bác lele mà cho chúng ta nhiều suy nghĩ.E cũng chợt giật mình vì những gì đã wa.Đôi khi chúng ta tất bận,bận rộn với vòng xoay của công việc,cơm áo gạo tiền,vòng cuốn của cuộc sống đô thị hào hoa....mà quên đi những thứ rất có ý nghĩa đang ở bên cạnh mình.
    Cuộc sống là những chuỗi thời gian bất tận,nó có thể dài với người này,có thể ngắn với người kia nhưng vẫn có chung 1nguyên lý "Thời gian k bao giờ trở lại",đó là 1 sự tất yếu,1 qui luật vĩnh cữu của thời gian mà nếu chúng ta k nhận ra,k trân trọng nó thì sau này khó có thể quay lại.
    Cảm ơn bác lele đã cho chúng ta được "giật mình" và suy nghĩ lại,để trải nghiệm thêm trong cuộc sống muôn màu này!!!
     
  5. conlele

    conlele Well-Known Member

    Tham gia:
    8/9/06
    Bài viết:
    565
    Thích đã nhận:
    84
    Đến từ:
    TP.HCM
    Sự bình yên

    Một vị vua treo giải thưởng cho nghệ sĩ nào vẽ được một bức tranh đẹp nhất về sự bình yên. Nhiều họa sĩ đã cố công. Nhà vua ngắm tất cả các bức tranh nhưng chỉ thích có hai bức và ông phải chọn lấy một.

    [​IMG]

    Một bức tranh vẽ hồ nước yên ả. Mặt hồ là tấm gương tuyệt mỹ vì có những ngọn núi cao chót vót bao quanh. Bên trên là bầu trời xanh với những đám mây trắng mịn màng. Tất cả những ai ngắm bức tranh đều cho rằng đây là một bức tranh bình yên thật hòan hảo.

    Bức tranh kia cũng có những ngọn núi, nhưng những ngọn núi này trần trụi và lởm chởm đá. Ở bên trên là bầu trời giận dữ đổ mưa như trút kèm theo sấm chớp. Đổ xuống bên vách núi là dòng thác nổi bọt trắng xóa. Bức tranh này trông thật chẳng bình yên chút nào.

    Nhưng khi nhà vua ngắm nhìn, ông thấy đằng sau dòng thác là một bụi cây nhỏ mọc lên từ khe nứt của một tảng đá. Trong bụi cây một con chim đang xây tổ. Ở đó, giữa dòng thác trút xuống một cách giận dữ, con chim mẹ đang an nhiên đậu trên tổ của mình… Bình yên thật sự.

    “Ta chấm bức tranh này!” – Nhà vua công bố - Sự bình yên không có nghĩa là một nơi không có tiếng ồn ào, không khó khăn, không cực nhọc. Bình yên có nghĩa ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp ta vẫn cảm thấy sự yên tĩnh trong trái tim. Đó mới chính là ý nghĩa thật sự của sự bình yên”.

    ĐÀO THỊ DIỄM TUYẾT (dịch từ Internet)
    (Trích từ TTO)
     

Chia sẻ trang này