Đoản khúc hoạ mi

Thảo luận trong 'CHIM HỌA MI ( Garrulax canorus )' bắt đầu bởi thaibq2003, 24/10/07.

  1. thaibq2003

    thaibq2003 Active Member

    Tham gia:
    14/5/07
    Bài viết:
    25
    Thích đã nhận:
    7
    Đến từ:
    Ha noi
    Si mua con chim hoạ mi là vì lòng thương cảm. Hôm ấy đang gò lưng trên chiếc xế điếc mác Thống Nhất đời 1965 trên đại lộ Liên Sơn, Si thấy một đồng bào đang xách một lồng chim tung tăng trên vỉa hè. Si đi qua, liếc vào chiếc lồng, thấy một “em” hoạ mi đang ủ rũ. Cảm xúc vụt đến, Si vòng xe lại, hỏi mua. Người xách chim đúng là đồng bào của Si thật. Anh ta kể chuyện bẫy được “em” chim này như thế nào. Hai chiếc răng vàng của anh ta lấp loá dưới cái nắng quái mùa đông. Si chăm chú nhìn “em” chim, chẳng để ý người đồng bào quảng cáo cái gì, tuy rằng trong túi Si cũng chỉ còn đúng năm chục - khoản tiền vừa vay được với mục đích mua gạo vì kỳ lương trước đã qua mà kỳ lương sau chưa tới.
    Là một công chức tàng tàng, độc thân, Si chẳng có điểm gì nổi bật. Thủa bé Si được bố mẹ cho đi học trường nội trú ở huyện, ăn cơm Nhà nước. Thi lên cấp 3 với điểm trung bình, đạo đức khá, Si trải qua ba năm trung học phổ thông một cách hờ hững. Các bạn thì hăng hái, nhiệt tình với các phong trào thanh niên, phong trào rèn luyện học tập tốt, lao động giỏi, Si thì ừ, à cho qua chuyện, nhưng cũng có tên trong tất cả các phong trào ấy. Hết phổ thông trung học, cộng cả bốn môn thi tốt nghiệp thì còn thiếu đến một điểm rưỡi. Nhưng rồi nhờ chế độ ưu tiên, chiếu cố, nên Si cũng được công nhận tốt nghiệp, được gọi vào một trường đào tạo cán bộ đoàn thể theo chính sách cử tuyển, Si cũng chẳng tỏ ra vui hay buồn. Cuối cùng, với bản sắc nhờ nhờ và bản mặt chẳng ủng hộ ai, Si ra trường, được phân công về địa bàn tỉnh, vào vai một công chức chuyên lo công tác đoàn thể trong Công ty này. Chuyện Si vào làm việc trong Công ty cũng là do một ông bác có vai vế xin cho. “Vì thương thắng bé hiền lành, lại là người thiểu số” – ông bác chép miệng.
    “Em” hoạ mi của Si chắc cũng có hành trình cuộc đời như vậy, bộ dạng rất thường, tiếng hót cũng tàng tàng, thậm chí còn ngố nữa, vì buổi tối bật đèn tuýp là “em” tưởng trời sáng, hót um lên làm cho hàng xóm của Si bên thì tặc lưỡi, bên thì thở dài. Có lẽ ưu điểm nổi bật nhất của Si là giàu cảm xúc, nhưng khi giàu quá thì lại gây ra những chuyện không đáng có. Lúc mua chim, thực sự trong lòng Si muốn giải phóng cho “em” thoát cảnh bị cầm tù. Si muốn mang chim về nhà, cho ăn uống rồi sẽ mở cửa lồng, phóng sinh như trong một bộ phim nào đó. Nhưng cuối cùng Si đã không làm như vậy, mà vay tiền mua hẳn một cái lồng mới thật đẹp, thật chắc, trở thành tên chúa ngục của “em” hoạ mi, một tên chúa ngục không độc ác dữ dằn nhưng tính khí ngang ngang, nhờ nhờ, không bác học cũng chẳng đời thường.
    Từ ngày có “em” chim trong nhà, Si bận rộn hẳn lên với trách nhiệm của cá nhân mình, trước hết là lo phòng chống sự tấn công của các “em” chuột. Trước đây Si thường đi ngủ không mắc màn, các “em” chuột lục tung mọi xó xỉnh chán rồi đến gặm ngón chân Si nghe buồn buồn. Từ đó Si mới biết nhà mình có chuột. Học tập cách chống chuột cắn những thứ quý giá ở quê, Si lấy một đoạn dây thép, uốn hai đầu thành hình chữ C để treo lồng chim lên xà nhà. Giữa đoạn dây thép, Si buộc một túm ni lông vụn để khi chuột lao xuống, gặp phải, sẽ hoảng. Giải pháp này làm cho các “em” chuột chỉ còn nhảy múa vô vọng.
    Si ngắm “em” chim bất cứ lúc nào có thể được. Có khi ngồi ăn mì tôm “chống xoáy” còn đưa nhầm gắp mì vào mũi. Càng ngày Si càng thấy “em” chim đẹp. “Đôi chân ôm rất sát vào cành chậu chứng tỏ rằng tác phong rất vững vàng, đôi mắt xanh biếc tinh nhanh chứng tỏ sự thông minh, cái mỏ chỉ hơi khum xuống phía chóp hứa hẹn những ca khúc tuyệt vời hơn trong tương lai…” Si nghĩ và tin chắc như vậy.
    Nuôi chim để nghe hót, hay để chọi, hay để làm gì nữa thì chính Si cũng không biết, nhưng Si chắc một điều rằng “em” hoạ mi thực sự là một người bạn thân. Si bắt đầu đi tìm hỏi những người có chim nuôi trong thành phố về cách chăm sóc chim. Mỗi người giảng giải một phách, có khi ngược hẳn nhau. Si hỏi cả nguồn gốc tên gọi hoạ mi, có người giải thích rằng: “Hoạ là vẽ, mi là mắt. Hoạ mi tức là vẽ mắt”. Si không tin được, bèn bắt đầu tìm đọc những sách vở có liên quan đến chim cảnh. Đến công ty, khi phần việc đã hoàn tất mà còn thời gian là Si chạy thẳng lên thư viện ở tận tầng 5 để lục sách đọc. Sự đổi thay này làm cho một số người rỗi rãi trong công ty rất kinh ngạc. Họ kháo nhau: “Thằng Si đọc hết cả sách của thư viện công ty rồi! Không cẩn thận, để nó làm thầy chúng ta thì nguy to”. Si biết nhưng mặc kệ. Bởi Si đã đọc văn của Ma Văn Kháng, truyện ngắn chuyện dài gì thì Si không nhớ rõ, nhưng Si nhớ nhất có đoạn: “Bây giờ thì có da có thịt, có vú có ví, tha hồ mà động hớn nhé”. Theo Si thì cả lũ rỗi hơi này đều xứng đáng với câu văn ấy, bởi họ chẳng làm ra sản phẩm gì cho nên hồn, mà chỉ là hậu quả của một thời con ông cháu cha, một đời giám đốc kéo vào hàng mấy đời con cháu họ hàng làng xóm, tâm lực thì đã hết khấu hao rồi, làm không việc gì ra hồn mà lại được hưởng những ưu đãi của công cuộc đổi mới như nâng lương, hệ số lương cao nhờ thâm niên, làm cho bảng lương của Công ty dài ra như vô tận. Một hôm xem mục lục cuốn “Giả Bình Ao - tản văn và truyện ngắn Trung Quốc hiện đại”, Si thấy có đầu đề một bài tản văn nói đến chuyện nuôi chim, vậy là Si kỳ nèo bằng được người thủ thư cho mượn về để nghiên cứu. Cô Thương, nhân viên hành chính kiêm thủ thư - một người có cách cư xử rất trung thành với truyền thống bao cấp - lườm Si: “Tài sản tập thể, ai cho cá nhân mượn?” Si cười trí trá: “Để em viết đơn xin mượn, lấy xác nhận của các lãnh đạo hẳn hoi, chị thông cảm, linh động cho em nhờ…”. Sau những thủ tục phức tạp như xin cấp bổ sung tem phiếu thời bao cấp ngày xưa, Si đã mượn được sách. Đêm về, bắt trước cổ nhân, Si pha một ấm trà, bật ngọn đèn chụp, đặt cuốn sách trang trọng trên cái bàn mọt. Vừa đọc đến dòng thứ năm, Si đã ôm bụng cười phá lên, cười lăn ra nền nhà, cười không thể phanh được. Một, hai giờ sáng, giấc tĩnh lặng của cả khu phố bị tiếng cười của Si phá tan. Một số nhà lục cục bật điện. Ông tổ trưởng dân phố hằm hằm đi sang gọi cửa Si. Vừa dứt được cơn cười, Si ra mở cửa thì lại bị một cơn cười nữa. Cơn này không phải do sách Giả Bình Ao, mà do Si nhìn thấy ông tổ trưởng chỉ mặc mỗi cái áo may ô. Ông tổ trưởng giật mình nhìn xuống, rồi chạy vụt về nhà, mồm lẩm bẩm: “Thảo nào, thấy lành lạnh…”. Lát sau, ông đã đạo mạo có mặt ở nhà Si trong bộ vét màu lông chuột – hàng bãi lậu mà cánh cửu vạn thường vác qua biên giới. Vừa tự rót trà uống, ông vừa nghiêm mặt: “Anh là hay gây mất trật tự trị an lắm đấy nhá!”. Si đã dứt hẳn được cơn cười, tỏ vẻ hối hận: “Cháu trót lỡ, mong chú thông cảm, từ nay cháu không như thế nữa…”. Ngừng một lát, Si rụt rè hỏi: “Liệu cháu có phải viết bản kiểm điểm không ạ?”. Ông tổ trưởng không trả lời, vươn tay với lấy cuốn sách của Si , ông đọc thành tiếng: “Một… a..anh chàng… a…nọ thích nuôi…a…chim. Anh ta có mấy…a..con chim…a…cảnh. Bạn…nói khó…” Si giật vội lấy cuốn sách: “Này, nếu chú thích thì cháu đọc cho chú nghe nhá!”. Rồi Si đọc tiếp: “Bạn nối khố lâu ngày đến chơi cũng tỏ ra thích thú, anh liền tặng bạn một đôi về nuôi. Ít lâu gặp lại, anh hỏi bạn: “Chim nuôi hay chứ?”. Bạn trả lời: “Áp lá chanh nướng cũng ngon phết!”. Đọc đến đây Si cong người lại để hãm, nhưng không hãm nổi tiếng cười phát ra khùng khục. Ông tổ trưởng lườm Si: “Đồ điên!” rồi ông bỏ về.
    Mấy hôm sau lồng chim của Si bị mất
    Truyện ngắn của: Mã Anh Lâm
     
    hnc, hoamirung, HungNews-nt and 4 others like this.
  2. thachthung

    thachthung Well-Known Member

    Tham gia:
    9/4/07
    Bài viết:
    385
    Thích đã nhận:
    106
    Đến từ:
    ha noi
    1 con Mi bộ dạng tầm thường mà có đôi mắt xanh biếc,đêm bật đèn còn hót ầm lên thì em cũng ước có 1 em:p
    Câu chuyện hay nhưng sao kết thúc lạ quá.Hơi khó hỉu.Ông tổ trưởng ăn chộm con chim về nướng trả hay sao thía?Mà sao ông này mặc hay ko mặc quần mà cũng không bít.Lạ thật!?Mình mà ko mặc cái bít liền:D
     
  3. hieubds

    hieubds Well-Known Member

    Tham gia:
    16/4/10
    Bài viết:
    1,010
    Thích đã nhận:
    1,414
    Đến từ:
    hồ chí minh
    hehe truyện hay, tản mạn
    ít chủ đề mới wá, e làm nhà khảo cổ :D
     
  4. gadjbo

    gadjbo Well-Known Member

    Tham gia:
    24/1/10
    Bài viết:
    466
    Thích đã nhận:
    514
    Đến từ:
    Quang Ninh
    Cái kết đúng là bất ngờ, lãng xẹt :)) không giống như cốt truyện phim Việt Nam. Đọc truyện của bác này sóng đến ngất vì cái kết quá đột ngột.
     
  5. Bùi Gia

    Bùi Gia Member

    Tham gia:
    12/11/10
    Bài viết:
    24
    Thích đã nhận:
    42
    Đến từ:
    Buôn Ma Thuột
    Mất thời gian đọc cho đã rồi cuối cùng cũng chẳng hiểu cái gì hết
     
  6. hung258

    hung258 Well-Known Member

    Tham gia:
    20/1/08
    Bài viết:
    147
    Thích đã nhận:
    66
    Đến từ:
    ***Hà Đông***
    kiểu như kết cục của phim hàn quốc. tự nhiên chốt lại một câu lồng chim bị mất nghe có vẻ bí ẩn quá
     
  7. toilavu

    toilavu Moderators

    Tham gia:
    3/1/09
    Bài viết:
    832
    Thích đã nhận:
    5,261
    Đến từ:
    Ho Chi Minh
    Ông tổ trưởng nghe nói chim “Áp lá chanh nướng cũng ngon phết!” nên đã lấy chim của Si để thử xem ngon cỡ nào :D
     
  8. suhamvui

    suhamvui Well-Known Member

    Tham gia:
    5/8/07
    Bài viết:
    289
    Thích đã nhận:
    1,089
    Đến từ:
    tp.hcm
    áp lá chanh mà nướng thì thôi rồi, nghĩ lại thấy người dân tộc của mình ngày xưa cũng hay bắt HM để... nướng !!!!!! họ đâu biết rằng họ đã ăn một món ăn số 1 thế gian đâu, các món sơn hào hải vị, vua chúa cung đình... gì đi nữa ăn xong là xong. Còn đây 1 con Họa Mi mà mình sung sướng biết chừng nào sở hữu nó mà chỉ thành miếng thịt nhai uốt cái ọt là xong thì món ăn nào sánh dc với nó.
     
    bvchung thích bài này.
  9. bvchung

    bvchung Well-Known Member

    Tham gia:
    9/6/10
    Bài viết:
    138
    Thích đã nhận:
    632
    Đến từ:
    Điện Biên City
    Truyện này chắc bị ngắt bớt cho ngắn lại, nhưng có lẽ đoạn kết bị ngắt nhiều và đúng đoạn quan trọng nên vậy, đúng là y như phim Hàn, người đọc phải tự suy luận theo nhiều hướng vậy :D
     
    hieubds and HungNews-nt like this.
  10. hieubds

    hieubds Well-Known Member

    Tham gia:
    16/4/10
    Bài viết:
    1,010
    Thích đã nhận:
    1,414
    Đến từ:
    hồ chí minh
    anh em có truyện nào miên man, tản mạn như vầy post lên cho mọi người đọc giải trí nhé :D


    bác mod nào sữa chữ ký e hoài :(
     

Chia sẻ trang này