ĐỌC XONG CẤM THẢ CHIM!

Thảo luận trong 'CHIM VÀNH KHUYÊN - Chim Khoen (Zosteropidae)' bắt đầu bởi mienxaocuabe, 23/5/08.

  1. mienxaocuabe

    mienxaocuabe Well-Known Member

    Tham gia:
    19/7/07
    Bài viết:
    390
    Thích đã nhận:
    107
    Đến từ:
    hoang mai_HaNoi
    :applause:Trong con hẻm nối hai đường phố chính của thành phố, mùa xuân như đã đến từ lâu. Trước ban công của những ngôi nhà lợp tôn, những bông hồng, bông thược dược đã khoe màu. Lác đác có mấy chậu mai nhà ai đã nở những bông hoa màu nắng.

    Con hẻm không rộng nhưng yên tĩnh, đối nghịch với cảnh người nườm nượp của hai đường phố chính. Một ngôi chùa tọa lạc khoảng giữa làm cho con hẻm càng thêm thanh tịnh. Dân trong hẻm phần lớn là dân lao động. Những quán cà phê, quán cóc cũng tềnh toàng. Một chiếc bàn nhỏ bằng gỗ phủ nylon. Dăm chiếc ghế nhựa thấp tè như trong nhà trẻ. Thế là thành quán. Khách đến uống cà phê hình như không phải người trong hẻm. Họ đi xe gắn máy, mỗi người đèo theo chiếc lồng chim bé xíu được bọc bằng một lớp vải. Có người mang theo hai lồng. Đến nơi họ tháo vải bọc, treo lồng chim trên cành của những cành cây trong vườn chùa vươn ra ngoài đường. Cũng có người treo lồng chim vào hàng rào của những ngôi nhà gần quán cà phê.

    Trong những chiếc lồng nhỏ ấy là những chú chim vành khuyên. Mỗi lồng là một kiểu dáng, là một công trình nghệ thuật khá tinh vi. Có chiếc hình vuông, hình chữ nhật, có chiếc hình trụ, những nan tre được chuốt công phu, đánh véc ni màu nâu nhạt, màu vàng. Ngoài lồng gắn thêm những bức chạm nhỏ xíu khắc hình bông hoa, hình long - ly - quy - phụng hoặc hình những vị bồ tát trên những mảnh gỗ hay trên ngà voi. Bên trong lồng là những chiếc chén hạt mít bằng sứ đựng nước và cào cào gắn vào bốn góc chuồng. Một que tre bắc ngang cho chim đậu. Chủ nhân của mỗi chú chim vành khuyên đều cố gắng trang điểm cho chiếc lồng chim của mình thật đẹp và để khoảng trời nhỏ của những chú chim thật khoáng đạt với hy vọng con chim của mình sẽ hót hay hơn.

    Dân chơi chim vành khuyên phần lớn là giới mày râu. Có người ăn mặc chải chuốt, có người ăn mặc bình dân. Có người già. Có người còn trẻ. Họ đến con hẻm uống cà phê với chú chim nhỏ đáng yêu của mình để đắm mình trong ánh sáng của bình minh vừa chớm hé, để hít thở bầu không khí trong lành và để nghe những chú chim vành khuyên hòa tấu. Những âm thanh trong trẻo hòa quyện vào nhau, rộn ràng, líu lo, làm quên những phút vất vả của chuyện mưu sinh, những khó nhọc của đời thường. Những người đem chim đến hình như không nói chuyện với nhau nhiều, lặng lẽ ngồi đốt thuốc hay nhâm nhi cà phê, lắng tai nghe bản hòa tấu của chim muông.

    Gần đây, người ta thấy có một người phụ nữ trạc ngoài bốn mươi, khuôn mặt đẹp và buồn, đi chiếc Dream màu mận chín với chiếc lồng chim vào con hẻm. Chị dừng lại bên chiếc bàn ngay sát cổng chùa, chỗ trước đây người đàn ông dáng vẻ nghệ sĩ vẫn đến ngồi với một chú chim vành khuyên. Khi người phụ nữ dựng xe và treo chiếc lồng chim của mình lên cành cây, những người đàn ông đoán chị có liên quan mật thiết với người đã từng đến ngồi chỗ ấy. Họ nhận ra điều ấy nhờ chiếc lồng chim khá đơn giản và giọng hót tuyệt vời của chú chim vành khuyên trong lồng. Dân ghiền chim vẫn ghen tị với ông nghệ sĩ có con chim ấy. Bẵng đi một thời gian, họ không thấy ông đâu và đoán già đoán non, rằng ông bị bệnh, rằng ông bận công việc... Hôm nay, nhìn thấy chiếc băng tang màu đen trên ngực người phụ nữ, họ giật mình và đoán rằng, có lẽ người nghệ sĩ ấy đã qua đời. Con chim của người phụ nữ bay loạn xạ trong chuồng, chị cũng không biết sẽ phải làm gì để chú chim trở lại bình thường và cất lên tiếng hót.

    Người chủ quán mang ra một ly cà phê đen không đường, như sở thích của người đàn ông trước đây vẫn uống. Giọng ông ấp úng :

    - Thưa, xin lỗi, chị là... ?

    Người đàn bà ngạc nhiên, hướng đôi mắt mệt mỏi và buồn về phía người chủ quán, khẽ gật đầu. Người chủ quán tế nhị không hỏi gì thêm. Ông lập lại những gì người nghệ sĩ đã từng làm: Mua một túi nhỏ cào cào, đổ thêm ít nước vào những chiếc chén và vẫy tay ra hiệu cho chim hót. Tất cả đều diễn ra y như người nghệ sĩ đã từng làm. Chú chim vành khuyên nhúng chiếc mỏ nhỏ xíu của mình vào chén nước, ngẩng cổ lên nuốt, rẽ cánh chuốt lại bộ lông màu vàng nhạt của mình rồi đĩnh đạc cất tiếng hót. Giữa âm thanh rộn ràng của hàng chục chú vành khuyên đang đua nhau hót, tiếng chim vành khuyên của người vợ nghệ sĩ như trong hơn, rõ hơn và dìu dặt hơn. Nó như người lĩnh xướng trong một dàn hợp xướng có vai trò chủ đạo cho những tiếng hót của những con chim khác hót theo. Những người đàn ông ngồi trong quán cà phê gật gù. Họ như sống lại quãng thời gian họ được ngồi với người nghệ sĩ để cùng nghe chim hót. Lúc ấy, ông không nhìn vào ai, mắt mơ màng theo dõi những sợi khói thuốc, nhìn những đám mây trắng đang bay qua bầu trời. Ông như hóa thân theo tiếng hót của chú chim vành khuyên, đến nỗi ai đó muốn mời ông điếu thuốc để tán thưởng chú chim nghệ sĩ của ông cũng phải vỗ vào vai nhiều lần ông mới bừng tỉnh. Hôm nay, chú chim vành khuyên của ông vẫn hót rất hay, thanh và cao nhưng giới chơi chim cảnh vẫn nhận ra điều gì hơi khác. Hình như những giọt buồn đã lẫn vào dòng trong của tiếng chim, nghe đau và buồn.

    Người phụ nữ vẫn mỗi sáng đem lồng chim đến quán cà phê. Chị đã quen làm những việc nhỏ như mua cào cào, đổ thêm nước vào những chiếc chén hạt mít và vẫy tay ra hiệu cho chim hót. Sáng ngày ba mươi tết, chị đến sớm hơn thường lệ. Con hẻm lúc ấy chưa có ai. Chủ quán cà phê cũng mới dọn hàng. Chị ngập ngừng nói với ông :

    - Hôm nay, nhờ bác xếp bàn lại thành hai dãy. Tôi muốn mời những người chơi chim, bạn cũ của nhà tôi uống ly cà phê giã từ năm cũ.

    Ông chủ quán gật đầu, mỉm cười. Vốn có cảm tình với người nghệ sĩ đã qua đời, ông làm mọi việc chuẩn bị hết sức chu đáo. Những chiếc bàn con được kê ngay ngắn trước cửa nhà ông, đối diện với cổng chùa, từ đó có thể nhìn rất rõ những chiếc lồng chim vành khuyên.

    Người đàn bà treo chiếc lồng chim, say sưa ngắm chú chim bé nhỏ của mình. Khi chú bé đạp xe mang những túi nylon nhỏ đựng cào cào đến bán, từ bên ngoài con hẻm, nhiều tiếng xe gắn máy vọng vào. Dân chơi chim vành khuyên bắt đầu đến. Ông chủ quán cà phê thông báo với họ nhã ý của người phụ nữ. Họ vui vẻ nhận lời.

    Người phụ nữ ngồi phía đầu dãy bàn. Những người đàn ông ngồi hai bên. Cà phê đang nhỏ giọt. Bản hòa tấu của những chú chim vành khuyên bắt đầu. Vẫn tiếng hót trong trẻo của chú vành khuyên của người nghệ sĩ lĩnh xướng. Những người đàn ông lặng im, hòa tâm tưởng của mình vào những tiếng chim đang hót.

    Mặt trời đã ló lên sau những tòa nhà. Nắng le lói vào con hẻm. Những vệt nắng màu vàng sưởi ấm con hẻm xi măng xám lạnh. Và gió sớm từ đâu về mang theo hơi ấm. Mùa xuân đang đến đâu đây. Người phụ nữ đứng lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của những người đàn ông :

    - Thưa các anh, nhà tôi đi lại với con hẻm này từ dạo mới về thành phố này, từ lúc anh ấy vừa xây dựng gia đình với tôi. Anh ấy rất mê chim và chiếc lồng kia tự tay anh làm lấy - Chị chỉ tay sang chiếc lồng chim đang treo trên cành cây - nay anh ấy đã ra đi. Mấy hôm nay tôi cố làm những việc anh ấy vẫn làm, mang chú chim vành khuyên mà anh ấy rất quý đến hót cùng với những con chim của các anh. Nhưng mỗi lần đến đây, tôi lại càng da diết nhớ anh ấy ...

    Nói đến đó, chị nghẹn lời. Những người đàn ông im lặng. Chỉ có những chú chim vành khuyên vô tư vẫn hót líu lo. Và nắng vẫn nồng nàn sưởi ấm con hẻm. Chợt một người đàn ông đứng dậy, kính cẩn nói với chị :

    - Thưa chị, chúng tôi rất cảm động được chị mời dự buổi họp mặt cuối năm. Thú thực anh em chúng tôi đến đây chỉ biết mặt nhau. Không ai hỏi nhau về nghề nghiệp, chỗ ở của mình. Đến để uống cà phê và nghe chim hót. Vì thế, chúng tôi cũng thành thật xin lỗi, chúng tôi cũng chưa biết quý danh của anh nhà và anh đã mất vì bệnh gì ?

    Giọng người phụ nữ trầm buồn :

    - Nhà tôi là nhạc sĩ... Vừa qua, anh đi công tác miền Trung. Trong một đợt về thực tế tại một huyện miền biển, anh ấy đã mất cùng nhiều đồng bào trong cơn lũ định mệnh...

    Giọng chị thật cảm động. Nhưng chị không khóc, hai môi cắn chặt. Chị sang phía cổng chùa, nơi chiếc lồng chim của chị đang treo trên một cành cây, cẩn thận nâng tay đỡ chiếc lồng xuống. Chị quay lại, đặt chiếc lồng lên bàn. Đôi tay chị run run, giọng chị như lạc đi :

    - Lẽ ra, tôi phải tiếp nối sở thích của nhà tôi, sáng nào cũng mang chú chim vành khuyên này đến đây cùng hót với những chú chim của các anh trong mười lăm phút trước lúc đi làm. Nhưng tôi rất sợ đến con hẻm này, ngồi lên chiếc ghế nhà tôi vẫn ngồi, ngắm con chim nhỏ bé và nghe tiếng hót du dương của nó. Tất cả thức dậy trong tôi kỷ niệm về người chồng thân yêu và càng làm tôi nhớ thương anh ấy. Nhưng tôi lại có quá ít thời gian lại bận trăm công nghìn việc. Tôi đành nhận lỗi với nhà tôi rằng tôi đã không đến đây như anh ấy đã từng đến. Vì vậy, tôi muốn thả chú chim về với thiên nhiên, chỉ giữ lại chiếc lồng làm kỷ niệm ...

    Nói xong, chị mở chiếc cửa nhỏ bé trên lồng cho chú chim bay ra trước con mắt ngạc nhiên của những người đàn ông. Con chim vành khuyên bay lên cành cây trước vườn chùa, ngoái lại nhìn chị rồi cất tiếng hót cùng với những con chim khác trong lồng.

    Sang xuân, những người đàn ông lại đến con hẻm với những chiếc lồng chim của mình. Họ hết sức ngạc nhiên, con chim vành khuyên của người nghệ sĩ vẫn còn đó, hót líu lo trong vòm lá xanh rờn trước vườn chùa. Một vài người thả những chú cào cào trên mặt bàn của quán cà phê và chú chim sà xuống mổ. Và con chim vành khuyên ấy đã ở lại với con hẻm suốt cả mùa xuân.

    TRUYỆN NGẮN CỦA ANH NGUYÊNB)
     
  2. coi77

    coi77 Còi xương thể bụ

    Tham gia:
    7/6/04
    Bài viết:
    2,949
    Thích đã nhận:
    3,789
    Đến từ:
    Thăng Long
    Câu chuyện cảm động quá, cảm ơn bạn đã chia sẻ .
     
  3. NXB

    NXB Well-Known Member

    Tham gia:
    25/2/08
    Bài viết:
    57
    Thích đã nhận:
    16
    Đến từ:
    Ha noi
    Bạn có câu chuyện hết sức cảm động và rất hay cảm ơn nhé.
     
  4. soncaxin

    soncaxin Well-Known Member

    Tham gia:
    26/9/07
    Bài viết:
    186
    Thích đã nhận:
    21
    Đến từ:
    hà nội
    Bác này sưu tầm ở đâu mà chuyện viết về chim thế....Thanks nhiều. Công nhận mấy ông nhà văn nhà báo viết chuyện đọc thấy nghề chơi chim có nhiều cái hay phải kg các bác.
     
  5. leducthangls

    leducthangls Well-Known Member

    Tham gia:
    14/6/07
    Bài viết:
    298
    Thích đã nhận:
    129
    Đến từ:
    thànhphốlangsơn
    Cám ơn về câu chuyện của bạn nhé ,nó rất hay và hấp dẫn rất cảm động và lôi cuốn người đọc. xin chúc bạn sẽ có nhiều bài hay hơn nữa
     
  6. kaia292

    kaia292 Well-Known Member

    Tham gia:
    5/6/07
    Bài viết:
    392
    Thích đã nhận:
    39
    Đến từ:
    hanoi
    công nhận bài này đọc rất hay, rất ý nghĩa, nhưng em nghĩ bác miến lần sau nên nghĩ ra tiêu đề khác thì hay hơn. tiêu đề :" đọc xong cấm thả chim " nghe có vẻ ko thiện cảm mấy.
     
  7. chaomao

    chaomao Well-Known Member

    Tham gia:
    12/6/06
    Bài viết:
    310
    Thích đã nhận:
    57
    Đến từ:
    hanoi
    Em thấy nên để tiêu đề đọc xong rụt vào có khi phù hợp hơn đọc xong cấm thả chim
     
  8. khoenkhoen

    khoenkhoen Well-Known Member

    Tham gia:
    18/2/08
    Bài viết:
    341
    Thích đã nhận:
    310
    Đến từ:
    hanoi
    Câu chuyện hay quá đầy cảm xúc cám ơn bạn đã có bài viết cho anh em tham khảo
     
  9. cutichoichim

    cutichoichim Well-Known Member

    Tham gia:
    14/10/07
    Bài viết:
    45
    Thích đã nhận:
    4
    Đến từ:
    Tp Huế
    Hic hic cảm động quá trùi ui một câu chuyện khiến nhiều người rơi lệ :H
     
  10. A_a_A

    A_a_A Mod Vành khuyên

    Tham gia:
    22/3/08
    Bài viết:
    309
    Thích đã nhận:
    154
    Đến từ:
    hà nội
    Ông này văn thơ lai láng quá , định biến diễn đàn này thành diễn đàn văn thơ ah. Mai phiên chợ Hà Đông , ông có đi không thế . Nếu đi thì hẹn ông 8h30 nhé . Có gì call cho tôi 1 phát . máy đang hêt tiền he he
     
  11. umbro

    umbro Well-Known Member

    Tham gia:
    8/3/08
    Bài viết:
    115
    Thích đã nhận:
    2
    Đến từ:
    Hồ gươm city
    bài văn này hay lắm.thật sự rất cảm động.cám ơn bác miến đã post lên cho ae thưởng thức và suy ngẫm nhưng bác yên tâm đi chả ông nào trong diễn đàn này đọc xong mà thả chim đâu
     
  12. the-centaur

    the-centaur Well-Known Member

    Tham gia:
    25/9/07
    Bài viết:
    303
    Thích đã nhận:
    40
    Đến từ:
    Hà nội
    anh Thụ chuẩn bị trở thành nhà văn rồi có khi nhờ mod đổi dùm tên diễn đàn chim khuyên thành diên đàn thơ khuyên mất thôi hehe
     
  13. mienxaocuabe

    mienxaocuabe Well-Known Member

    Tham gia:
    19/7/07
    Bài viết:
    390
    Thích đã nhận:
    107
    Đến từ:
    hoang mai_HaNoi
    mai mình phải đi đám cưới thằng bạn muốn đi hà đông qujas ko biết có thu xếp đi được không heheh ,
     
  14. mienxaocuabe

    mienxaocuabe Well-Known Member

    Tham gia:
    19/7/07
    Bài viết:
    390
    Thích đã nhận:
    107
    Đến từ:
    hoang mai_HaNoi
    hic sưu tầm để anh em giải trí và mong rằng phong trào ngày cáng sôi động ,có gì anh em bỏ qua
     
  15. nlphuong64

    nlphuong64 Member

    Tham gia:
    11/4/08
    Bài viết:
    18
    Thích đã nhận:
    7
    Đến từ:
    hanoi
    Một câu chuyện vô cùng cảm động về tình yêu .Cám ơn bác đã post lên cho mọi người được thưởng thức một chuyện ngắn hay!
     
  16. Lê Thiên Minh

    Lê Thiên Minh Well-Known Member

    Tham gia:
    29/5/08
    Bài viết:
    101
    Thích đã nhận:
    7
    Đến từ:
    Hải Phòng
    em cũng thấy rất hay. em đã từng đọc nhưng bài viết về vành khuyên nhưng có lẽ bài viết này là bài viết hay nhất. Nhưng có một sự thật về câu chuyện này em nói ra các bác đừng giận. Em xin viết tiếp hồi kết cho câu chuyện với một hiện thực : Người đàn bà đó thả con chim ra...Sang xuân, những người đàn ông lại đến con hẻm với những chiếc lồng chim của mình. Họ hết sức ngạc nhiên, con chim vành khuyên của người nghệ sĩ vẫn còn đó, hót líu lo trong vòm lá xanh rờn trước vườn chùa. Một vài người thả những chú cào cào trên mặt bàn của quán cà phê và chú chim sà xuống mổ. Và con chim vành khuyên ấy đã ở lại với con hẻm suốt cả mùa xuân. Từ đấy các Dân chơi hàng ngày ngoài xách lồng vào con hẻm để chơi còn kèm theo cả lồng bẫy và số lượng lồng bẫy nhiều hơn số lồng chim chơi với mơ ước con chim đó sẽ thuộc sở hữu của mình. Nhưng con chim như hiểu được điều đó và mỗi sáng nó vẫn cất tiếng hót trong vòm lá xanh nó không còn xuống nhặt nhưng con cào cào mà người ta thả ở bàn vì nó muốn mỗi khi nó cất tiếng hót mọi người sẽ nhớ đến người nhạc sĩ quá cố. Và rồi mùa xuân qua đi một mùa xuân khác lại đến người chơi chim vẫn đến con hẻm nhỏ và không còn ai muốn được sở hữu con chim đó nữa vì họ biết rằng con chim đó chỉ thuộc về người nhạc sĩ quá cố mà thôi .... The End [-( :angry:
     
  17. khuyen_kute

    khuyen_kute Active Member

    Tham gia:
    2/6/08
    Bài viết:
    27
    Thích đã nhận:
    2
    Đến từ:
    ha noi
    hay quá thât là " tuyệt cú mèo " keke . tên tiêu dề " khuyên môt chuyên tinh nhỏ " nghe dịu dàng dến từng phút giây ! hihi
     
  18. vetcon1986

    vetcon1986 Member

    Tham gia:
    5/7/07
    Bài viết:
    20
    Thích đã nhận:
    0
    Đến từ:
    Ha Noi
    hic hic, thật là cảm động, cảm ơn cảm ơn rất nhiều...
     
  19. mienxaocuabe

    mienxaocuabe Well-Known Member

    Tham gia:
    19/7/07
    Bài viết:
    390
    Thích đã nhận:
    107
    Đến từ:
    hoang mai_HaNoi
    hehehe

    cuc cu chú em ku te này hôm nay đi hà đông mà thằng vũ không gọi cho chú được, eheheh , chán nhỉ
     
  20. khuyen_kute

    khuyen_kute Active Member

    Tham gia:
    2/6/08
    Bài viết:
    27
    Thích đã nhận:
    2
    Đến từ:
    ha noi
    huhu thía à em không biêt :-S em quên mất hôm nay lên diễn dàn mơi bít la hôm nay di :( ~X( ngày 10 cũng la phiên chợ hả anh . thía có ji hum dấy em xẽ di . chắc chắn :D bac thụ di cùng em nha . cả anh vũ cả anh linh nữa :x hihi di cho vui :blushing:
     

Chia sẻ trang này