Họa mi không biết hót - Chuyện hay sưu tầm

Thảo luận trong 'CHIM HỌA MI ( Garrulax canorus )' bắt đầu bởi hoangqm, 5/3/13.

  1. hoangqm

    hoangqm Active Member

    Tham gia:
    17/5/11
    Bài viết:
    27
    Thích đã nhận:
    29
    Đến từ:
    Hai Phong
    Hoạ Mi nhớ rất rõ gia đình mình có năm anh em, Họa Mi là chị cả lớn nhất nhà vì thường hay ăn no trước các em. Những lúc Họa Mi nghĩ lại những tháng ngày yên vui được chăm sóc trong bàn tay mẹ, Họa Mi cảm như trong mơ. Nước mắt trào ra và vô cùng khiếp sợ bởi trận bão tố mà Hoạ Mi duy nhất còn sống.
    Ngày ấy, khi mẹ Họa Mi đi kiếm mồi, năm chị em Họa Mi ngồi trong tổ chờ mẹ, bỗng cơn lốc nổi lên, làm cho nhà của Họa Mi bay như chiếc lá, năm chị em bị cuốn tung trên bầu trời. Duy chỉ có Họa Mi lớn hơn lúc đó mới cập kẹ biết bay nên sống sót, còn bốn đứa em không biết chúng đi đâu. Sau cơn hoảng loạn Hoạ Mi cố tìm nhưng vô vọng.
    Hoạ Mi đã trải qua một quãng đời rất bi thảm, ngay cả việc kiếm tìm của ăn cho mình cũng thật khó khăn. Mồ côi mẹ quá sớm nên chưa được mẹ dạy cho biết việc tìm mồi. Nhưng rồi Hoạ Mi vẫn phải sống. Vì quá lo sợ nên Họa Mi co mình lại không muốn gặp gỡ bạn bè, cuộc sống buồn tẻ lại càng buồn tẻ hơn. Ngay cả tiếng hót mà mẹ đã dạy khi còn được mớm mồi mà Họa Mi cũng chẳng nhớ.
    [​IMG]
    Nguồn ảnh internet
    Một hôm, mấy chú chim sâu ở đâu bất ngờ bay đến, xúm quanh Họa Mi, chúng ríu rít bảo:
    - Chị Họa Mi ơi, chị hót cho chúng em nghe với vì ai cũng bảo hót hay như chim họa mi mà!
    Hoạ Mi giật mìmh và rơm rớm nước mắt, mấy chú chim sâu thấy thế, ân hận và bảo:
    - Chúng em xin lỗi, chị Họa Mi hôm nay bị ốm, thảo nào chị gầy quá, để chúng em đi lấy thức ăn về cho chị nhé.
    Chúng ùa bay đi, chỉ trong chốc lát chúng đem đến bao nhiêu là thức ăn ngon. Từ hôm xa mẹ, nay Họa Mi mới được bữa ngon như thế, không biết chúng lấy ở đâu, Họa Mi không tiện hỏi.
    Cứ chìm trong cảnh sống bi đát, Họa Mi lại trốn cả sự gặp mặt với những chú chim sâu tốt bụng. Hôm ấy Họa Mi nấp dưới cành lá, thấy mấy con chim Chào Mào bay đến đậu trên cây, có nhiều quả chín đỏ rất đẹp. Chúng thản nhiên mổ những quả chín ăn có vẻ ngon lành lắm. Họa Mi nghĩ bụng đợi khi Chào Mào bay đi, Họa Mi bay đến đó sẽ được một bữa no. Nhưng thật tội nghiệp, khi Họa Mi vừa mổ vào quả chín thì mỏ và lưỡi cay xè, khiến Họa Mi choáng váng, vì đây là thức ăn chỉ có chim Chào Mào mới dám ăn thôi (quả ớt).
    Họa Mi như thể tuyệt vọng thì nhớ tới mẹ, vì ngày nào mẹ cũng hát: “Chúng ta phải sống vì chúng ta phải đem niềm vui cho mọi người...” Họa Mi lấy lại can đảm và bay đi tìm mồi. Thế rồi thời gian trôi qua, đến lúc Họa Mi phải làm mẹ. Bi kịch tưởng chừng như không có hồi kết, chưa biết kiếm ăn lại phải nuôi đàn con nhỏ, Họa Mi vô cùng lo sợ, tất bật lắm, mà các con của Họa Mi ăn cũng chẳng được no, chúng cứ há mồm mà kêu, Họa Mi phát cáu, mắng con: “Chỉ ăn thôi, người ta từ sáng đến giờ chưa được miếng nào đây này, cả một lũ ăn hại, chẳng được tích sự gì”. Nhưng các con của Họa Mi chúng đâu có biết, giống như Họa Mi ngày trước, chỉ đói bụng là kêu thôi, mà ngày ấy có khi nào mẹ mắng, hay để Họa Mi đói bao giờ.
    Đúng là có nuôi con mới biết lòng cha mẹ. Vào một ngày trời mưa to, Họa Mi không đi tìm mồi được, đàn con kêu rất lâu và chúng ngủ thiếp đi. Chiều tạnh, Họa Mi kiếm mồi mang về mà không con nào há mồm cả, Họa Mi tưởng chúng giận dỗi bị mẹ mắng, nhưng không phải, chúng đói quá kiệt sức. Thật lo sợ, đúng là có mà không ăn được còn sợ gấp trăm lần “chỉ ăn thôi”.
    Hoạ Mi òa lên khóc, vừa lúc ấy mẹ Họa Mi bay qua nghe thấy tiếng khóc đúng như tiếng khóc của mình hồi mất con. Mẹ Họa Mi bay vào thì đúng là Hoạ Mi đang khóc cạnh tổ bên mấy con nhỏ bất động. Bằng phản xạ từng trải đầy kinh nghiệm của người mẹ, mẹ Họa Mi hà hơi cho lũ cháu và chúng dần tỉnh dậy, nhanh chóng bay đi tìm mồi, thế là lũ cháu được hồi sức bởi những mồi ngon mà ít khi mẹ tìm thấy. Giây phút cấp cứu trôi qua, hai mẹ con Họa Mi vô cùng sung sướng, sự gặp gỡ này là để cứu sống Họa Mi. Khi mọi chuyên vui buồn đã bày tỏ cho mẹ nghe, mọi việc xong xuôi, mẹ Họa Mi bảo:
    - Nào! Mẹ con ta bay lên cành cây để ca hát.
    Mẹ vui nên hát hay hơn mọi ngày mà Họa Mi vẫn đứng im. Mẹ Họa Mi bảo:
    - Con sao thế, hát đi nào.
    Họa Mi vẫn im lặng. Thì ra Họa Mi chưa bao giờ biết cười hát cả. Mẹ Họa Mi ôn tồn bảo:
    - Mẹ thương con lắm, nhưng mẹ không thể không trách con vì con đã thường nghe mẹ hàng ngày, vẫn ca hát sau khi đã mớm cho các con, vì đó là đặc điểm của Họa Mi ta. Nếu con không ca hát thì đàn con nó sẽ bắt chước ai? Nếu con bắt chước mẹ mà ca hát thì mẹ con ta đã gặp nhau sớm hơn chứ không phải tới lúc gặp nhau bằng tiếng khóc con ạ!


    http://yume.vn/news/sang-tac/truyen-ngan-tap-van/hoa-mi-khong-biet-hot.35A9BA82.html
     
  2. RUA01

    RUA01 Active Member

    Tham gia:
    8/12/10
    Bài viết:
    43
    Thích đã nhận:
    102
    Đến từ:
    Thành phố Hồ Chí Minh
    Bạn sưu tầm ở đâu vậy.Câu truyện tuy cảm động nhưng tác giả chẳng hiểu gì về họa mi cả. Họa mi mái có hót được đâu
     
    KtsBim and hoangqm like this.
  3. hieubds

    hieubds Well-Known Member

    Tham gia:
    16/4/10
    Bài viết:
    1,010
    Thích đã nhận:
    1,414
    Đến từ:
    hồ chí minh
    hehe
    hư cấu mà
    bác khó tính quá
    :)
     
    MiChien_QY, KtsBim and hoangqm like this.
  4. Thao-nguyen

    Thao-nguyen Well-Known Member

    Tham gia:
    18/1/10
    Bài viết:
    116
    Thích đã nhận:
    2,237
    Đến từ:
    Hà Nội
    Một chuyện rất hay, nhẹ nhàng, đậm giá trị nhân văn. Xin cảm ơn bạn hoangpm!
     
    KtsBim and hoangqm like this.
  5. hoangqm

    hoangqm Active Member

    Tham gia:
    17/5/11
    Bài viết:
    27
    Thích đã nhận:
    29
    Đến từ:
    Hai Phong
    Có chút quà gửi các bà, các mẹ, các chị em nhân ngày 8/3 thôi chứ câu chuyện này mang tính nhân văn là chính vì:

    1. Tổ Họa My trong hốc đá thì làm sao mà "cơn lốc nổi lên, làm cho nhà của Họa Mi bay như chiếc lá"

    2. Tiếng Họa My mái mà gọi là tiếng hót thì cường điệu quá
     
    KtsBim thích bài này.
  6. mavanz

    mavanz Well-Known Member

    Tham gia:
    11/7/08
    Bài viết:
    1,028
    Thích đã nhận:
    3,311
    Đến từ:
    Toàn rắn
    Một câu chuyện mang rất nhiều nhân văn :
    * Nói về tình mẹ : Dù có đến già vẫn chăm lo cho con
    * Nói về đạo đức cha mẹ : người làm cha làm mẹ tốt đẹp, các con sẽ học cái đẹp... Một người cha, người mẹ không tốt thì các con sẽ không tốt. Tấm gương cha mẹ, hay hạt nào quả ấy.. báo ứng báo ứng
     
    Thao-nguyen, KtsBim and chiencp like this.

Chia sẻ trang này