Kỉ niệm một tình yêu

Thảo luận trong 'Chim cảnh trong nhà' bắt đầu bởi GoldenCanary, 10/12/04.

  1. GoldenCanary

    GoldenCanary Cappuccino...

    Tham gia:
    8/6/04
    Bài viết:
    3,343
    Thích đã nhận:
    6,245
    Đến từ:
    SGN
    Vợ chồng nhà Tốp​

    Rất nhớ đôi bạn của tôi...! ​


    Tốp dạo chơi trên sofa:
    [​IMG]

    Đó là một buổi sáng mùa thu Matxcơva...
    Tháng 10 hanh hanh lạnh, nắng vàng rực rỡ, bầu trời xanh trong vắt không gợn một áng mây, những hàng cây bên đường đã trút lá, run rẩy đón những gọt nắng cuối cùng để chuẩn bị ngủ đông...
    Chợ chim Tagan thứ bảy ngập người. Xe ô tô xếp hàng dài dằng dặc từ phố chính... Những chuyến xe buýt, xe điện hối hả ào đến, đổ cả đòan người đông đúc xuống mặt đường rồi lại vội vã lao đi…
     
  2. GoldenCanary

    GoldenCanary Cappuccino...

    Tham gia:
    8/6/04
    Bài viết:
    3,343
    Thích đã nhận:
    6,245
    Đến từ:
    SGN
    Tagan không hổ danh là chợ chim nổi tiếng của nước Nga, kể cũng lạ, vẫn buôn bán đủ loại động vật: nào cá, nào chó mèo, nào trăn rắn, kì đà, bọ cạp, nào chuột và ếch nhái… mà người ta vẫn quen gọi nó là Chợ Chim. Cơ man nào là chim, đủ màu, đủ sắc… Nào Vẹt, nào Sẻ, nào Bồ câu, nào Cú, nào Quạ…và có cả những Ó khoặm như cảnh sát chặn xe, những Đại bàng dũng mãnh ưỡn cao ngực... Những chú vẹt Ma-cao với đôi chân vạm vỡ đủ sức làm đau bất cứ cánh tay dại dột có ý chọc ghẹo nào đang nghiêm nghị nhìn đám người qua lại... Những cô nàng bồ câu đuôi xòe mơ màng đang nghe một anh chàng lông xám nòi đưa thư gù gù một bản tình ca... Mấy chú yến hót đua nhau líu lo váng cả một góc rộng, cứ như sợ ai tranh mất phần, những cô cậu yến phụng xanh xanh tím tím vàng vàng mới ra đời vào mùa xuân nhí nhố đùa nghịch với nhau trong lồng rộng…
    Đích ngắm của chúng tôi khi ấy là cockatiel – một loài vẹt cỡ trung nổi tiếng là đáng yêu và rất dễ gần gũi. Cockatiel hôm ấy cũng nhiều, mỗi chú một vẻ, đủ các màu sắc … Nhưng lướt mãi lướt mãi mà vẫn không tìm được chú vẹt nào ưng ý: chú thì quá già, mặt mày cau có; chú thì xơ xác, lông rụng từng mảng lớn, chóp đầu húi xọi, đang thơ thẩn nhặt nhạnh mấy hạt hướng dương... Của đáng tội, phần lớn các chú vừa được chuyển lên sáng nay từ mấy trại ở thành phố tỉnh xa, nơi có khí hậu ấm áp và dễ chịu hơn Matxcơva rất nhiều nên còn mệt lắm...
    Lướt mãi mỏi cả chân, trời thu lạnh mà mồ hôi bắt đầu thấm áo, thì chợt tôi phát hiện ở tít sâu trong góc chợ có một bác già với lồng cockatiel chỉ có một con. Chẳng hi vọng gì, nhưng đã trót thì cũng đành, tôi tiến tới... Chỉ trong tíc tắc, cái ánh nhìn ngây thơ như em bé lên hai đã cuốn hút hồn tôi: đôi mắt đen láy sáng trong, bộ lông xám mềm mại, bàn chân hồng xinh xắn, chóp mào be bé dựng ngược, rung rinh trong gió, ra chiều tọc mạch rất trẻ thơ...

    Tốp đứng trên đầu tôi:
    [​IMG]

    Vậy là tôi đưa Tốp về nhà, và ba chúng tôi bắt đầu những tháng ngày vui vẻ. Cái tên Tốp là kỉ niệm về một quyển truyện tranh rất xưa về hai chú khỉ tên Tắc và Tốp rất xinh và nhanh nhẹn. Câu đầu tiên tôi dạy Tốp là câu hát: “Tốp ơi Tốp à”, sử dụng computer để thu và copy lại lời người dạy. Cứ mỗi sáng đi làm, đi học, tôi lại bật máy, cho tự động phát âm đến cả trăm lần...
    Rồi thì Tốp cũng nói, ngọng nghịu như đứa trẻ, líu ríu từ này lẫn vào từ nọ thật dễ thương. Nhưng yêu nhất là những buổi ở nhà, Tốp lêu la chí chóe đòi ra khỏi lồng cho bằng được. Toại nguyện rồi, chú lang thang khắp các xó xỉnh trong phòng, tờ báo nào, quyển sách nào sơ sẩy để ngoài đều bị Tốp gặm cho một tí. Đến nỗi cứ giở sách ra là thấy cái dấu kiểm duyệt xinh xinh: thủng một lỗ nhọn và hai ngấn hình vòng cung rất đặc trưng của mỏ vẹt.
    Mấy tháng dần trôi, Tốp lớn lên, ra dáng bảnh trai tệ. Bộ lông xám đã thay bằng bộ lông đen bóng mượt mà. Những đốm kem nhạt nho nhỏ bên cánh đã biến thành một dải lông trắng tinh lịch sự, như quí ông mặc vest đen sang trọng để hở vạt tay sơ mi sạch sẽ bên trong. Hai đốm má trước màu cam nhạt nay rực rỡ đỏ hẳn lên, cái mào vàng ươm luôn hiên ngang dựng đứng. Tốp đi lại bệ vệ trên sofa, trên bàn ăn, sẵn sàng sà vào món salad nhiều rau xanh hoặc bát canh nghi ngút khói. Nhưng Tốp thích nhất là ăn kem và sữa chua lạnh. Mỗi lần thấy tôi cầm cốc kem, Tốp bay sà đến, thoải mái đứng trên tay tôi, vục đầu vào sâu trong cốc. Cái lưỡi dầy, tròn và hơi thô rám nhanh nhẹn liếm liếm vào kem, có hôm ăn tham, cả đầu, cả mào Tốp bê bết bẩn....

    Tốp rất thích đứng trên gối:
    [​IMG]

    Mùa đông lạnh, Tốp ít hoạt động hẳn. Sáng thức dậy, hắn vỗ cánh phành phạch, chiêu một ngụm nước, rồi đỏng đảnh nhìn cóng thức ăn hạt, gặm gặm nhằn nhằn tí chút, lại nghênh mặt nhìn tôi, ý chừng muốn hỏi: bao giờ có trứng luộc đây?! Trứng luộc mang ra rồi, phải còn hơi âm ấm, trộn với cà rốt tươi ngon, và bao giờ cũng phải kèm theo một lá xà lách thật xanh mới vừa lòng hắn. Cơm nước no say, Tốp lò dò ra khỏi lồng. Chọn chỗ ấm nhất, nơi có tia nắng hiếm hoi của sáng mùa đông -18 độ C, xù lông đứng sưởi. Vèo! một chiếc lá trên chậu cảnh chao ngang, Tốp giật mình, giương mào, hai cánh xòe ra, cổ chìa dài về phía trước làm oai... hắn xưng xỉa nhìn chiếc lá vàng, quắc mắc một chút, rồi lại xù lông, lại co ro sưởi nắng...
    Trưa, tôi từ trường về, người bải hoải, đói, lạnh, đun nước sôi làm gói mì tôm, Tốp ngửi thấy mùi mì thơm, bay sà đến, đầu gục gặc chỉ chực nhúng vào bát mì. Hì hì, mặc kệ hắn! Y như rằng! Vừa thò mỏ vào tô mì nóng, hắn giật nảy lên vì bỏng, vỗ cánh xành xạch bay tít lên chùm đèn giữa nhà, miệng la bai bải như mụ hàng cá lắm điều. Nhưng chỉ mấy phút sau, mùi mì thơm và tiếng húp suỵt soạt lại làm hắn mò xuống: tò mò không thể tả....!
    “Căng da bụng, trùng da mắt”, câu thành ngữ ấy chẳng sai, với cả người, cả Tốp! No rồi, Tốp đứng rỉa lông, duỗi chân, xòe đuôi một chặp, rồi bay lên thành ghế, nghẹo đầu vào cánh, lim dim... Người cũng vậy, mệt, rón rén tắt đèn, lấy gối, lấy chăn, co ro trên sofa... Vụt một cái, chưa kịp định thần, đã thấy Tốp đàng hoàng đứng trên gối, mặt mày ngông nghênh nghiêng ngó... Mỉm cười... Lôi Tốp vào trong chăn, chỉ để hở một chút cho chú thò mũi ra thở... Tốp rùng mình, xù lông khoan khóai... Cả người, cả Tốp kề bên nhau, tin cậy, chở che...
    ... Yên lặng... "Ngủ ngon, Tốp nhé!".
    Đông kết thúc, tuyết mùa xuân tan chảy thành từng dòng suối nhỏ, những chú sẻ, chú quạ của thành phố công nghiệp tranh giành nhau thức ăn chí chóe giữa những lùm cây. Đọt táo, đọt lê và sơ-ri dại bắt đầu nhu nhú xanh, Tốp sung sướng đón nhận những món quà nhiều vitamine ấy từ tay chủ.
    Chàng trai bảo: “Ta phải lấy vợ cho Tốp thôi!”
    Cô gái: “Ừ nhỉ, Tốp đã trưởng thành rồi !”

    Vợ chồng hạnh phúc: Tôpa và Tốp (đang cúi đầu):
    [​IMG]

    Lại một mùa thu, lá rơi lả tả trong rừng kết thành thảm vàng dày đặc, cũng là lúc chúng tôi đón Tôpa về nhà. Đặt tên đúng theo kiểu Nga, họ chồng là Tốp thì vợ cũng là Tôpa (chữ “a” cuối thể hiện giới tính nữ!). Tốpa dịu dàng lắm! Nàng có bộ lông màu kem sẫm, đôi mắt nâu to tròn ướt át rất nũng nịu ngây thơ. Đưa Tôpa về nhà, Tốp xòe cánh quan sát: cô bạn vẹt nép mình bên thành lồng – nơi từ đây sẽ là tổ ấm chung, bẽn lẽn, ngượng nghịu, Tốp hùng dũng nhảy xuống cần đậu, mổ mổ thức ăn, ra vẻ chẳng thèm bận tâm...
    Chỉ đến buổi chiều, cái se se lạnh của tiết thu và ánh sáng mờ tối của căn phòng đã khiến đôi bạn đứng sát lại bên nhau, Tốpa chúi đầu, Tốp rỉa lông cho nàng âu yếm...
    Đúng như một cô gái đựoc dạy dỗ khuôn phép, Tôpa dịu dàng và không muốn dạn người. Lúc nào cô bé cũng ngại ngần, cũng bay lên bàn ăn cùng Tốp, nhưng cố đứng xa xa; cũng thèm một lá xà lách tươi xanh, nhưng chỉ mon men nhặt nhạnh khi có Tốp đứng bên che chở... Từ ngày có Tôpa, Tốp ít nói hẳn đi... Người cũng buồn, vì chẳng mấy khi còn đựợc nghe Tốp nói, nhưng lại nhủ thầm: “cũng phải, Tốp có vợ rồi, vợ chồng hủ hỉ cùng nhau, cần gì mình nữa!”. Cũng còn là an ủi, vì Tốp vẫn thích đậu trên đầu, trên vai người, vẫn thích bay vèo đến mỗi khi tôi chìa cánh tay, vẫn xớn xác nhảy lên sofa khi thấy tôi mở tủ tìm chăn, lấy gối... Tốp vẫn ngủ trưa cùng tôi, nhưng chỉ ngủ lúc đầu, bao giờ thức dậy, tôi cũng đã thấy Tốp chui ra khỏi chăn từ lúc nào, đã trở về lồng và rỉa lông rỉa cánh cùng Tôpa một chặp...

    Có lẽ câu chuyện phải kết thúc bằng cảnh gia đình Tốp có một đàn con lít nhít thật xinh... Nhưng, nếu vậy thì có lẽ hình ảnh Tốp sẽ không ám ảnh tôi đến thế.
    Tháng 4, nhận tin dữ từ gia đình, tôi vội vã bay về nhà, trước khi đi chỉ kịp ôm Tốp vào lòng, hôn... và vẫy tay chào Tôpa, lòng cảm nhận một điều gì không ổn...
    Và người đã không quay trở lại...
    Một thời gian sau vẫn còn nghe tiếng vẹt kêu chí chóe qua chat voice, nhưng rồi... dần dần... không nghe nữa... Không dám hỏi, mặc dù đoán được... Tôpa đã chết chỉ sau khi chúng tôi về Việt Nam đựoc ít lâu, mắc chân vào rèm cửa và không giẫy ra được... Người bạn hàng xóm hai ngày một lần mới có điều kiện sang cho chúng ăn, không kịp thời phát hiện... Một tháng sau, chỉ một mình chồng tôi quay trở lại, hai chàng trai- một người một vẹt chung sống cô đơn với nhau thêm một thời gian nữa.. Cũng chẳng biết tại sao, có thể vì chồng tôi không nhiều kinh nghiệm, có thể vì Tốp buồn nhớ Tôpa, mà biết đâu có thể Tốp nhớ cả tôi, nhớ những buổi trưa êm ấm cùng nằm sofa xem TV ngồi ngủ thiếp... Tốp trở nên biếng ăn, rụng lông, chậm chạp... Chồng tôi luống cuống ra Zooshop mua thuốc bổ, anh không báo với vợ, vì sợ tôi buồn...
    Tốp chết! Tôi chỉ biết chính thức tin này khi còn mấy tuần nữa chồng tôi về nước, khi tôi nhắc anh ra hãng hàng không hỏi trước các thủ tục nhập cảnh cho chim...
    Buồn rầu... nhưng hi vọng: rồi chúng sẽ gặp nhau, Tôp và Tôpa, trong một thế giới khác của mộng mơ, rồi chúng sẽ có những đàn con thật đẹp, rồi chúng sẽ bên nhau, cùng ngắm nhìn lũ chim nhỏ ngây thơ... tập nhẩy ... tập bay....
    ... Ngắm nhìn.... Ngất ngây... và Hạnh phúc...!
     
  3. gamblerhn

    gamblerhn New Member

    Tham gia:
    17/9/04
    Bài viết:
    273
    Thích đã nhận:
    30
    Đến từ:
    HN
    Úi chà.......
     
  4. coi77

    coi77 Còi xương thể bụ

    Tham gia:
    7/6/04
    Bài viết:
    2,951
    Thích đã nhận:
    3,790
    Đến từ:
    Thăng Long
    [​IMG][​IMG][​IMG][​IMG][​IMG][​IMG][​IMG]


    Cảm động quá chị ơi, hu hu
     
  5. CaDang

    CaDang New Member

    Tham gia:
    8/6/04
    Bài viết:
    58
    Thích đã nhận:
    135
    Đến từ:
    HCMC
    Ước gì... (GC hát) :huh:
     
  6. haituonglong

    haituonglong Giáo sư

    Tham gia:
    7/9/04
    Bài viết:
    798
    Thích đã nhận:
    78
    Đến từ:
    65 Lạc Trung, Hà Nội
    Hihi. Các pác xề poam bài kinh quá!!! :p :p
    Bài viết của chị GC làm HTL nhớ lại kỷ niệm hồi xưa với em cu gáy và gần đây là 2 em vẹt Hồng Kông. Thật ra thì em cũng không nuôi chim nhiều bằng bố mẹ. Nhưng HTL lại có kỷ niệm thật tha thiết với một em cu gáy. Đó là một em cu gáy gái, thật xinh, béo quay lông lốc. Bố mẹ HTL cho nó ăn hàng ngày, còn HTL thì thỉnh thoảng mới cho ăn. Dù là một bé gái nhưng cu gáy rất hay gù, mặc dù gù rất kém. Tuy nhiên, em biết nỗ lực rất lớn của nó để ngày ngày tháng tháng thoát khỏi nỗi ám ảnh về hình ảnh cái nồi cháo chim sôi sùng sục. Đổi lại cho giọng gáy kém phần mạnh mẽ của mình, em cu lại rất ngoan, thậm chí lại còn khôn ngoan hơn bình thường. Mỗi lần có người nhà đi qua, chú lại cố gắng hết sức để gù lên từng đợt. HTL và gia đình cũng dần cảm thấy em cu ngày càng thân thiện và như một người bạn tâm tình không thể thiếu...
    Mọi việc cứ thế diễn ra cho đến một ngày, một ngày không bình thường như những ngày bình thường khác. Bố mẹ HTL bỏ nhà bỏ cửa vô Xì Gòn chơi với bà ngoại, để lại em cu gáy ở nhà cho HTL chăm sóc. Bất chợt, một cảm giác lo lắng thoáng qua, nhưng nó nhanh chóng tan biến vì HTL kịp thời ý thức được rằng: chăm cu gáy rất dễ ;)
    Từ hôm đó, công việc hàng ngày của em là đi học, về nhà cho chim ăn... Cu gáy rất ngoan, thấy em cho ăn nó cứ quấn quýt. Khi thấy em đến gần nó gù lấy gù để như cầu xin ban phát thức ăn. Nhưng khổ thân thay cho nó, em chỉ thích chứ không phải là người đam mê nuôi chim. Sự quan tâm của em thời điểm đó là chăm cho bể cá, những con cá to khoẻ và hoành tráng, đớp cá con bồm bộp... :rolleyes: Vì thế mà việc vui đùa, chia sẻ tâm tình với bé cu gái dần dần thưa thớt. Tuy nhiên, em vẫn không sao nhãng công việc cho cu gáy ăn. 2 ngày một lần và vẫn không quên nghe tiếng em cu gái gù, vẫn tiếng gù nhè nhẹ, êm ái và kém phần mạnh mẽ.
    3 ngày, 5 ngày rồi 1 tuần trôi qua, chỉ còn 3 ngày nữa thôi, bố mẹ em sẽ về và em sẽ chỉ phải thỉnh thoảng cho em cu gái ăn nữa thôi, chứ không phải thường xuyên như bây giờ. Lúc đó em sẽ toàn tâm toàn ý dồn hết cho bể cá, những chú cá to khoẻ và hoành tráng, đớp cá con bồm bộp... :rolleyes:
    ................Vậy mà,......hik...hik...một chuyện không hay đã xảy ra. Bữa đó, em đi học về, mở cửa, khi đi sâu vào trong nhà, tự nhiên có một cảm giác bất thường khẽ len lỏi... Không thấy tiếng cu gái gáy như mọi lần... Trời ơi... nhìn vào lồng, không thấy em cu gáy đâu... Mất rồi hay sao? Em để lồng cu trong nhà, ai vào đây mà lấy? Sổng rồi ư? Không phải, cửa lồng vẫn đóng chặt... ...Ngần ấy câu hỏi và câu tự trả lời loé lên trong suy nghĩ của em chỉ trong vòng vỏn vẹn mấy giây. :blink: ..... ....Em vội đi vào gần cái lồng hơn... Cái lồng dần dần hiện rõ. Kia rồi, em cu nằm lọt thỏm dưới đáy lồng cũng chỉ to gấp 5 lần cơ thể nó. :(
    Hu..hu.. Sao vậy cu ơi? Tại sao em lại chết....???
    <div align="center">
    ..............................</div>

    3 ngày trời trôi qua, em không làm sao hiểu con cu gái nhà em lại chết??? Cho đến ngày bố mẹ em trở về từ miền Nam ruột thịt.
    Tin dữ đến tai, bố mẹ em liền hỏi: "Con nuôi nấng thế nào mà lại để chim cu chết? hay là con không cho ăn uống đều đặn???"
    Trời ơi, em bỗng giật mình thon thót,...như vừa bị tiếng sét đánh ngang tai ... Trời ơi.. không hiểu mình vừa nghe được một cụm từ gì là lạ mà lại thật là dài, dài lắm ....... Ăn.....lại còn uống nữa sao????
    Sao chim lại không giống cá nhỉ???? :(
     
    muoivankhatmau thích bài này.
  7. cuoptrengianmuop

    cuoptrengianmuop Super Moderator

    Tham gia:
    18/6/04
    Bài viết:
    645
    Thích đã nhận:
    425
    Đến từ:
    Hà Nội
    Rất thông cảm với HTL, về chuyện chim chết do thiếu nước thì chắc ai nuôi chim cũng ít nhất 1 lần gặp rồi.

    Thật sự điều shock nhất, cảm giác thót tim và chơi vơi nhất đó là khi đi về, không còn thấy chú chim thân yêu đứng trên cầu. Cảm giác run run khi hạ lồng xuống, chỉ mong không phải thấy chú chim đang nằm trên nền lồng. Cảm giác này chắc rằng ai chơi chim cũng tùng nếm trải.

    hic hic...........
     
  8. viewall

    viewall New Member

    Tham gia:
    20/8/06
    Bài viết:
    4
    Thích đã nhận:
    0
    Đến từ:
    TPHCM
    Bài của chị GC cảm động quá, lúc nhỏ em cũng từng khóc khi đã lỡ đạp chết con chích chòe than của minh. Em bắt được nó trong một cái tồ trong hốc cây. nuôi từ lúc còn đỏ hỏn đến lúc biết bay. Em thường đi dọc bờ kênh bắt cào cào còn chú ta thì lãi nhảy theo sau giống như hay anh em vậy. Một hôm vì mưa quá không có gì ăn nên em bắt thằng lằng cho chú nó ăn, lúc nhảy lên chụp con thằng lằng và khi chân chạm đất thì nó đã nằm trọn trong lòng bàn chân em và em đã khóc tại chỗ. Ôi kỹ niệm một thời.
     
  9. phuongpn

    phuongpn New Member

    Tham gia:
    13/6/10
    Bài viết:
    386
    Thích đã nhận:
    749
    Đến từ:
    tp.hcm
    Cuộc sống thiếu tình yêu không phải là sống mà chỉ là sự tồn tại. Không thể sống thiếu tình yêu vì con người sinh ra có một tâm hồn để yêu
    M.Gorki
    Dạo này diễn đàn không có nhiều bài mới. Tò mò xem thử các bài viết cuối nên mới thấy thêm được một bài viết rất hay của chị GC. Đọc xong thấy nhẹ nhàng, xúc động. Thêm yêu cuộc sống. :x
    Đề nghị các mod nếu được nên lập riêng một topic có các bài viết ngắn giàu cảm xúc của chị GC cho mọi người dễ đọc và chai sẻ.
     
    yeucaliathia thích bài này.
  10. duchatinh

    duchatinh New Member

    Tham gia:
    18/4/08
    Bài viết:
    665
    Thích đã nhận:
    1,017
    Đến từ:
    Sài Gòn - Hà Tĩnh
    Mong cho 2 đứa nó gặp nhau ở bên kia thế giới ....:(
     
  11. ngantoan

    ngantoan New Member

    Tham gia:
    15/9/08
    Bài viết:
    113
    Thích đã nhận:
    47
    Đến từ:
    Bắc Ninh
    Bà chị trở thành nhà văn hồi nào vậy! Nuôi chim cực giỏi, giờ viết văn lại đỉnh nữa, em xin bái phục, bái phục!
     

Chia sẻ trang này