Kiến thức phổ thông

Thảo luận trong 'Chuyện khác - Chúc mừng - Thư giãn' bắt đầu bởi phantuanlinh, 25/9/07.

  1. phantuanlinh

    phantuanlinh Well-Known Member

    Tham gia:
    1/4/06
    Bài viết:
    65
    Thích đã nhận:
    27
    Đến từ:
    Thanh pho Ho Chi Minh
    Tình hình là dzầy. Lang thang trên net cũng siu tầm được một số bài bổ sung kiến thức phổ thông (cái nì cũng bổ ích lém đó :D) cho cái đầu óc đen tối của tui. Post lên cho các bác xem chơi. Bác nèo có bài nào hay hay post lun vào đây để cho anh em học hỏi lun hen...
    Mở đầu nì:
    1. Những điều thú vị nho nhỏ về CNTT mà ít người biết đến...
    - Dòng máy tính cá nhân (PC) đầu tiên có tên Kenbak I, do John Blankenbaker làm ra năm 1971 và đã bán được 40 chiếc.
    - Cửa hàng máy tính đầu tiên trên thế giới được mở tại Santa Monica (Mỹ) năm 1975.
    - Hệ điều hành máy tính đầu tiên được nhà khoa học Gene Amdahl hoàn thành năm 1954, sử dụng cho máy tính IBM 704.
    - Chiếc máy tính xách tay đầu tiên là chiếc HX-20 của Hãng Epson, ra đời năm 1982.
    - Trên bàn phím của Pháp, chữ A nằm ở chỗ của chữ Q trên bàn phím thường. Ngoài ra, bạn phải giữ phím Shift để gõ được các chữ số ở phía trên.
    -Tương tự trên bàn phím tiếng Đức thì 2 chữ Y & Z sẽ đổi chỗ cho nhau so với bàn phím thông dụng .
    Siu tầm
     
    Last edited: 25/9/07
  2. phantuanlinh

    phantuanlinh Well-Known Member

    Tham gia:
    1/4/06
    Bài viết:
    65
    Thích đã nhận:
    27
    Đến từ:
    Thanh pho Ho Chi Minh
    Tiếp: Tại sao lưỡi cho ta biết được mùi vi?
    --------------------------------------------------------------------------------

    Con người có 5 giác quan :khứu giác, thị giác, thính giác, vị giác và cảm giác. Lưỡi thuộc vị giác, cho ta biết được mùi vị của thức ăn hoặc thức uống.

    Lưỡi nằm bên trong miệng và là một phần cơ quan trọng của cơ thể. Mặt trên của lưỡi có những hạt sần nhám, những hạt này gọi là gai lưỡi. Gai lưỡi gồm những hạt "núm" vị giác. Cuống lưỡi có những thớ tế bào giống như sợi tóc. Ở chóp lưỡi có những thớ tề bào thần kinh. Những thớ này nối với dây thần kinh vị giác.
    Có bốn vị chính :ngọt, mặn, chua và đắng cay.

    Tất cả các vị khác là sự kết hợp của các vị được kể ở trên .Bốn vị chính này được cảm nhận theo những phần khác nhau của lưỡi. Chẳng hạn, vị mặn và vị ngọt được cảm nhận ở đầu lưỡi, vị chua được cảm nhận ở hai bên cạnh lưỡi và vị đắng được cảm nhận ở phần cuối lưỡi. Lưỡi cũng nhạy cảm với các chất kích thích như tiêu chẳng hạn.

    Vị của thức ăn chỉ được cảm nhận khi nó ở dạng lỏng. Khi ta nhai, một phần thức ăn trộn vào trong nước bọt làm kích hoạt những gai vị giác, các thớ tế bào thần kinh truyền tín hiệu vị giác tới trung tâm vị giác trong não bộ. Ngoài lưỡi ra, mũi của chúng ta cũng có thể ngửi được mùi thức ăn. Ngửi là một phần của vị giác.

    Khi chất lỏng được đưa vào miệng, thì lưỡi nếm thông qua các "dây thần kinh mùi vị". Tín hiệu mùi vị này được truyền lên não và ta cảm nhận được vị của thức ăn này. Chúng ta không cảm nhận được mùi vị một cách chính xác khi bị cảm, sốt hoặc bị táo bón (chứng khó tiêu hoá). Bởi vì những hạt gai vị giác lúc đó bị phủ bởi những chất đục và không được kích hoạt lên. Nhiệt độ của cơ thể hoặc thậm chí độ nóng của thức ăn cũng không kích hoạt những hạt gai vị giác.

    Như vậy, khi đau yếu, chúng ta không cảm thấy muốn ăn. Số lượng các hạt "gai" vị giác ở trên lưỡi của một người trưởng thành có khoảng chừng 5000 hạt, lưỡi của trẻ con thì ít hơn rất nhiều. Khi chúng ta già đi, những hạt này sẽ mất đi khả năng của chúng và số lượng các hạt này sẽ giảm đi. Người ở lứa tuổi 70, số lượng hạt này chỉ còn 40 hạt. Giống như tế bào da của chúng ta, nó thường xuyên được thay thế. Cứ mỗi 10 ngày, những hạt gai vị giác sẽ được thay thế.
     
  3. phantuanlinh

    phantuanlinh Well-Known Member

    Tham gia:
    1/4/06
    Bài viết:
    65
    Thích đã nhận:
    27
    Đến từ:
    Thanh pho Ho Chi Minh
    Tại sao chúng ta nổi da gà?
    --------------------------------------------------------------------------------
    Hãy thử tưởng tượng trong một ngày hè nóng bức bạn đi bơi. Nước trong bể thật ấm nhưng gió thổi bên ngoài lại mạnh, bạn bước lên khỏi mặt nước và bỗng thấy rùng mình, rồi tự nhiên... "nổi da gà". Tại sao vậy?
    Sau đó bạn thay đồ, vào trong phòng để sưởi ấm. Bạn uống một tách trà nóng, chui vào chăn và bật đài lên. Bạn chợt nhận ra giai điệu quen thuộc từ xa xưa, bài hát mà bà ngoại vẫn ru khi bạn còn nhỏ. Một lần nữa bạn lại thấy lạnh sống lưng và... "nổi da gà".
    Tại sao những sự kiện dường như không liên quan tới nhau lại gây ra cùng một phản ứng cơ thể như vậy? Câu trả lời chính là ở cảm xúc sinh lý.
    Nổi da gà là một hiện tượng sinh lý kế thừa từ tổ tiên của chúng ta - rất có ích cho họ nhưng lại không giúp đỡ chúng ta là bao nhiêu. Nó là những nốt tí hon nổi lên trên da trông giống như da gà sau khi bị nhổ lông. Những nốt này xuất phát từ sự co cơ dính liền với mỗi sợi lông. Mỗi cơ co lại tạo ra một chỗ lún nông trên bề mặt da, do vậy mà khiến vùng xung quanh trồi lên. Sự co cơ cũng khiến cho sợi lông dựng đứng khi cơ thể cảm thấy lạnh. Ở những động vật có bộ lông dày, lông dựng lên sẽ mở rộng khoảng không khí giữ nhiệt bao quanh cơ thể, giúp cơ thể chịu lạnh tốt hơn. Ở con người, phản ứng này không có tác dụng bởi chúng ta không còn nhiều lông, nhưng hiện tượng nổi da gà vẫn tồn tại.
    Ngoài những lúc bị lạnh, động vật còn xù lông lên khi chúng cảm thấy bị đe dọa, như mèo bị chó tấn công. Lông dựng cùng với động tác uốn cong mình về phía sau sẽ khiến con mèo to ra, tạo uy thế với đối phương. Con người thường nổi da gà khi trải qua các tình huống xúc động, như tiến vào nhà thờ trong ngày cưới, đứng trên bục nhận phần thưởng và nghe quốc ca, hoặc đơn giản chỉ là lúc xem phim kinh dị. Mọi người cũng dễ nổi da gà khi hồi tưởng những sự kiện có ý nghĩa, như nghe lại một bản nhạc đã từng nhảy với người yêu nhiều năm trước đây.
    Nguyên nhân của mọi phản ứng này chính là cơ thể đã phóng ra một cách vô thức hormone adrenaline. Hormone này không những gây ra sự co cơ trên da mà còn ảnh hưởng tới phản ứng của cơ thể. Ở động vật, hormone này tiết ra khi chúng bị lạnh hoặc gặp trường hợp nguy cấp, giúp chúng sẵn sàng phản ứng như đánh trả hay rút chạy. Ở con người, adrenaline thường phóng ra khi chúng ta bị lạnh hoặc lo sợ, cả khi bị stress hoặc có cảm xúc mạnh, như giận dữ hoặc phấn khích. Những dấu hiệu khác của adrenaline còn bao gồm chảy nước mắt, ra mồ hôi, chân tay run rẩy, huyết áp tăng, tim đập mạnh và sôi bụng.
     
  4. phantuanlinh

    phantuanlinh Well-Known Member

    Tham gia:
    1/4/06
    Bài viết:
    65
    Thích đã nhận:
    27
    Đến từ:
    Thanh pho Ho Chi Minh
    Tại sao thịt cá biển không mặn?!

    --------------------------------------------------------------------------------

    Trong biển khơi có vô vàn các loài cá sinh sống, trong đó có rất nhiều loại cá là món ăn ngon được mọi người ưa thích. Nước biển vừa mặn lại vừa đắng, có chứa thành phần muối lớn, theo đo đạc, nước biển có chưa khoảng 3,5% lượng muối. Cá dưới biển luôn uống nước biển, thành phần muối sẽ thẩm thấu vào cơ thể cá, thế nhưng tại sao thịt của cá biển lại không bị mặn hay đắng?
    Cá sống trong nước biển có thể phân thành 2 loại lớn: Loài cá xương cứng và loài cá xương mềm.
    Trong mang của loài cá xương cứng có một loại tế bào có tác dụng đặc biệt, gọi là tế bào tiết ra muối. Tế bào tiết ra muối có thể tiết ra thành phần muối, chúng có thể thu hút thành phần muối ở trong máu, sau khi cô đặc chúng tiết muối ra ngoài cơ thể cùng với dịch nhớt. Các tế bào tiết ra muối này luôn làm việc với hiệu suất cao nên cơ thể cá luôn giữ được thành phần muối thấp.
    Việc các loài cá xương mềm trong nước biển giữ cơ thể có thành phần muối thấp là cả một khả năng. Thường trong máu của các loài cá này có chất urê nồng độ cao, khiến cho nồng độ máu cao hơn nồng độ nước biển, như vậy có thể giảm thiểu sự ngấm vào của thành phần muối, vì vậy thịt của chúng vẫn luôn không bao giờ bị mặn.
     
  5. phantuanlinh

    phantuanlinh Well-Known Member

    Tham gia:
    1/4/06
    Bài viết:
    65
    Thích đã nhận:
    27
    Đến từ:
    Thanh pho Ho Chi Minh
    Vì sao suối kêu róc rách?
    Suối thường chảy qua các thung lũng. Khi ngồi bên một dòng suối nhỏ, bạn nghe thấy tiếng róc rách rất đặc thù. Nó khác hẳn tiếng ì oạp của sóng vỗ vào bờ đá bên sông, hay tiếng đổ rào rào của thác nước. Thực ra, tiếng róc rách được tạo ra khi các bọt khí trong nước vỡ tung chứ không phải do nước va mạnh vào bờ hay rơi từ cao xuống.
    Nước suối chảy từ cao xuống thấp, len lỏi qua các địa hình rất đa dạng. Đặc điểm của một con suối là dòng hẹp, nước chảy xuôi chứ không có các đợt sóng vỗ vào bờ như ở các dòng sông lớn. Nước chảy từ trên cao cuốn theo các phân tử không khí, hình thành rất nhiều bong bóng nhỏ. Suốt chiều dài con suối, các bóng khí này xuất hiện và vỡ liên tục. Khi vỡ, chúng phát ra những tiếng kêu. Hàng triệu tiếng bóng vỡ trong nước tạo thành một hợp âm róc rách.
    Mặt khác, khi nước va vào những nơi lồi lõm cũng có thể làm không khí dao động, phát ra tiếng kêu. Ở các khe núi đá dốc, tiếng vang róc rách còn lan rộng, trải ra khắp thung lũng.
    Ở các con sông cũng có tiếng bóng vỡ, nhưng âm thanh này bị tiếng sóng ở một không gian rộng lớn át đi, nên người ta không nghe rõ.
     
  6. phantuanlinh

    phantuanlinh Well-Known Member

    Tham gia:
    1/4/06
    Bài viết:
    65
    Thích đã nhận:
    27
    Đến từ:
    Thanh pho Ho Chi Minh
    Cá nữa nè...

    Tại sao trên cơ thể cá có các đường chéo? :

    Phần lớn loài cá trên hai mặt của cơ thể có các đường chéo có tác dụng rất lớn với cuộc sống của loài cá. Cảm giác của các đường chéo với chấn động trong nước vô cùng nhạy cảm, nó có thể giúp cho cá cảm nhận được tình hình môi trường xung quanh. Dưới lớp vảy cá là những đường chéo rất nhạy cảm có tác dụng lớn tới cuộc sống loài cá Khi xung quanh có những con cá bơi qua hoặc gặp phải chướng ngại vật nào đó, làn nước xung quanh cơ thể cá phát sinh ra những chấn động. Các đường chéo không những có thể cảm nhận được những chấn động rất nhỏ của dòng nước, mà còn có thể cảm nhận được những âm thanh xung quanh, bởi âm thanh cũng truyền được trong môi trường nước.
    Ngoài ra, ở nơi sâu của biển rất tối, mắt không thể phát huy tác dụng, mà một số loài cá mắt của chúng về tác dụng đã bị thoái hóa, cá chỉ có thể dựa vào đường chéo để hiểu được tình hình xung quanh. Nhờ có đường chéo, cá có thể mặc ý bơi lội trong đám đá sỏi.
    Sở dĩ các đường chéo có được công năng này là vì nó có tổ chức thần kinh hoàn chỉnh. Trên những đường chéo bên ngoài mình cá có một số lỗ nhỏ, những lỗ nhỏ này nối tiếp với những ống sợi đường chéo dưới da, trên vách ống có rất nhiều tế bào cảm giác, cuối những dây thần kinh trên tế bào cảm giác, nó đến thằng nào bộ thông qua các thần kinh đường chéo, hình thành một mạng lưới thần kinh thống nhất, khiến cho bộ não của cá có thể kịp thời cảm nhận được những chuyển động làn sóng của nước, đồng thời nhanh chóng có phản ứng.
     
  7. phantuanlinh

    phantuanlinh Well-Known Member

    Tham gia:
    1/4/06
    Bài viết:
    65
    Thích đã nhận:
    27
    Đến từ:
    Thanh pho Ho Chi Minh
    Tại sao đại đa số cá có lưng đen, bụng trắng?


    Cá mập với cái bụng trắng và lưng đen. Nếu như phải miêu tả đặc trưng của loài cá, nhiều người sẽ không do dự mà rằng: cá sống ở trong nước, bơi giỏi, trên thân có vảy, vây… Nhưng loài cá còn có một đặc điểm quan trọng mà ít được để ý tới, đó chính là màu sắc bên ngoài cơ thể chúng.
    Ngoài một số loài cá nhiệt đới có màu sắc sặc sỡ, đại đa số cá có da ở lưng sẫm hơn rất nhiều so với phần bụng. Các loài cá nước ngọt như mè, chép, trắm đen…, đều có phần lưng màu xám đen. Còn lưng của những loài sống ở biển như cá mập, cá thoi… thì thậm chí đen tuyền. Ngoài ra, bất kể là cá nước ngọt hay là cá nước mặn, phần bụng hầu như đều là màu trắng hoặc màu xám nhạt.
    Tại sao phần bụng và phần lưng của cá lại có sự khác biệt lớn như vậy? Khác biệt này có ý nghĩa gì với sự sinh tồn của chúng? Nguyên do là cá sinh sống ở trong nước, khi bơi thường là lưng hướng lên trên, bụng úp xuống dưới. Khi có ánh sáng mặt trời, từ dưới nước nhìn lên thì mặt nước là một mảng sáng loáng, rất giống với màu trắng của bụng cá. Do đó, những con cá lớn ở dưới sâu rất khó phát hiện ra con mồi. Cũng với quy luật như vậy, từ trên nhìn xuống, màu sắc của nước rất thẫm, gần giống với màu sắc của lưng cá, các loài chim săn mồi khó có thể nhìn thấy cá bơi trên mặt nước.
    Tóm lại, màu sắc lưng thẫm, bụng nhạt của đại đa số các loài cá là kết quả của sự thích nghi với cuộc sống trong nước, bảo vệ bản thân khỏi bị kẻ địch phát hiện.
     
  8. phantuanlinh

    phantuanlinh Well-Known Member

    Tham gia:
    1/4/06
    Bài viết:
    65
    Thích đã nhận:
    27
    Đến từ:
    Thanh pho Ho Chi Minh
    Ai ở nhà nuôi mèo thì đọc...

    Tại sao mắt mèo một ngày biến đổi 3 lần?

    Đồng tử mắt mèo có thể co lại cực nhỏ để thích nghi với ánh sáng mạnh. Dân gian Trung Quốc có câu vè về sự giãn nở ngày 3 lần của đồng tử mắt mèo như sau: “Dần, mão, thân, dậu như hạt táo; Thìn, tỵ, ngọ, mùi như sợi chỉ; Tý, sửu, tuất, hợi như trăng rằm”. Điều gì khiến cho mắt mèo có năng lực đó?
    Thì ra, con ngươi (đồng tử) của mèo rất to, và năng lực co của cơ vòng ở con ngươi rất khỏe. Ở người, nếu nhìn chăm chú vào mặt trời, con ngươi của mắt sẽ thu nhỏ lại. Nhưng chúng ta chỉ nhìn được đến một mức độ nhất định mà thôi, không thể thu nhỏ thêm nữa, vì lâu sẽ cảm thấy nhức mắt. Còn nếu chong mắt lâu lâu một chút vào nơi tối tăm, ta sẽ cảm thấy chóng mặt.
    Nhưng mèo, dưới sự chiếu rọi của ánh sáng không như nhau, lại có thể thích ứng rất tốt. Dưới ánh sáng rất mạnh vào ban ngày, con ngươi của mèo có thể thu lại cực nhỏ, giống như một sợi chỉ. Đến đêm khuya trời tối đen, con ngươi có thể mở to như trăng rằm. Dưới cường độ chiếu sáng vào lúc sáng sớm hoặc nhá nhem tối, con ngươi sẽ có hình hạt táo.
    Như vậy con ngươi của mắt mèo có khả năng co lại rất lớn so với con ngươi trong mắt người, do đó khả năng phản ứng với ánh sáng cũng nhạy hơn chúng ta. Cho nên, dù ánh sáng có quá mạnh hoặc quá yếu, mèo vẫn nhìn rõ ràng các đồ vật như thường.
     

Chia sẻ trang này