Linh Kê Chăng ??

Thảo luận trong 'Gà nòi - Gà chọi' bắt đầu bởi gatrongthien, 2/10/08.

  1. gatrongthien

    gatrongthien Member

    Tham gia:
    2/7/08
    Bài viết:
    20
    Thích đã nhận:
    5
    Đến từ:
    Binh Duong
    Mời mội người xem giúp đây có phải là Tử Mị ko .
    [​IMG]
    [​IMG]
    [​IMG]
     
  2. SimonKhan

    SimonKhan Well-Known Member

    Tham gia:
    9/10/07
    Bài viết:
    463
    Thích đã nhận:
    1,372
    Đến từ:
    Ho Chi Minh
    Tối nó ngủ mà hay rớt đất hoài là tử mị, còn như vậy hoài thì em ko biết.
     
  3. KhuongTu

    KhuongTu Well-Known Member

    Tham gia:
    9/8/08
    Bài viết:
    448
    Thích đã nhận:
    624
    Đến từ:
    Bến Tre
    Con gà ngủ lạ quá nha.
    Thầy và Chú Dũng ơi! Vô giải đáp cho anh ấy đi chú
     
  4. trivngoc_80

    trivngoc_80 Well-Known Member

    Tham gia:
    28/12/07
    Bài viết:
    137
    Thích đã nhận:
    217
    Đến từ:
    cần thơ
    [​IMG][/QUOTE]
    Theo Trí biết gà tử mỵ không chịu ngủ trên cây mà chỉ ngủ dưới đất (vài dòng chia sẽ cùng bạn).
     
  5. Ngoquoccuong-bt

    Ngoquoccuong-bt Well-Known Member

    Tham gia:
    6/6/08
    Bài viết:
    386
    Thích đã nhận:
    333
    Đến từ:
    TPHCM-Btre
    tử mỵ khi ngủ 2 cánh giang rộng, nằm tư thế của gà chết. con này chỉ ngủ kiểu thòng đầu thôi.
     
  6. ltdhong

    ltdhong Người giúp việc

    Tham gia:
    28/9/05
    Bài viết:
    5,069
    Thích đã nhận:
    9,234
    Đến từ:
    Cần Thơ
    Gà ngủ thòng đầu như vậy là cũng bình thường thôi, không phải linh kê gì cả, đừng có quan trọng hóa linh kê mà hổng còn đồng xu đó nghe.
     
  7. Đ_Phu

    Đ_Phu CLB Gà kiểng ABV TP Vĩnh Long

    Tham gia:
    24/8/06
    Bài viết:
    1,960
    Thích đã nhận:
    3,494
    Đến từ:
    Vĩnh Long
    Ngày nay nhiều con gà bình thường trị được gà linh lắm ,cứ cho con gà của bạn là gà linh -gà tử mị đi nhưng mà tử mị là anh em ruột với tử trận đó nha ...hihihi...! Gà linh khó chơi lắm bạn ơi ....nếu ông nào muốn chơi gà linh thì ổng cũng phải "linh" phải biết "pháp thuật" nữa ...hahaha ... !
     
  8. trivngoc_80

    trivngoc_80 Well-Known Member

    Tham gia:
    28/12/07
    Bài viết:
    137
    Thích đã nhận:
    217
    Đến từ:
    cần thơ
    Theo Trí biết Chú Dũng là người nuôi gà linh kê nhiều nhất trong mọi người trên diễn đàn này đó và cũng là người cũng đã từng thua những trận te tua với những chú linh kê của mình phải không Chú? Chú ơi! con gà linh kê (chân to chân nhỏ, độc đinh, 02 chân màu khác nhau) còn không vậy Chú?
     
  9. ltdhong

    ltdhong Người giúp việc

    Tham gia:
    28/9/05
    Bài viết:
    5,069
    Thích đã nhận:
    9,234
    Đến từ:
    Cần Thơ
    Vẫn còn, đang thay lông. Chú mới mua được con gà mái, chú tính ngày mai bắt nó về đổ mái xem con nó thế nào nè.
     
  10. ngocthinh

    ngocthinh Well-Known Member

    Tham gia:
    30/9/08
    Bài viết:
    46
    Thích đã nhận:
    2
    Đến từ:
    TP.HỒ CHÍ MINH
    con này chắc là gà tử mị rồi phải ko chú !! nếu nó ngủ ở dưới chắc cũng nẳm như chết thôi ah .
     
  11. Nguyen Hoang Ho

    Nguyen Hoang Ho Thành viên uy tín

    Tham gia:
    4/7/08
    Bài viết:
    1,163
    Thích đã nhận:
    1,177
    Đến từ:
    Nha Trang
    Có bài sưu tầm được trên trang web vanhoaphuongdong.com hay hay,hy vọng trả lời được câu hỏi về gà tử mị của bạn gatrongthien

    Tập tục nuôi Gà nòi Việt Nam


    Ở các vùng nông thôn đồng bằng sông Cửu Long tập tục nuôi gà nòi là “thú chơi”. Ngày xưa “thú chơi” nầy được xem là một trò chơi nghệ thuật loại trừ yếu tố chức đá gà sát phạt mang tính chất cờ bạc.

    Miệt Cao Lãnh có vùng Trà Lóc, gà nòi ở đây nổi tiếng từ xưa. Giống gà mỏ ó, đầu lớn, cổ cao, chân ba cạnh, “nước nạp” của nó nhanh và mạnh tựa người cầm hai miếng củi bửa quất túi bụi vào đối phương, có khi chưa chém bằng cựa, qua “giàn nạp” nó đã “đá người ta” văng tròng con mắt. Miệt Hậu Giang có câu:

    Gà nào gan bằng gà Năm Xứng
    Cá nào “đứng” bằng cá Đồng Tranh


    Tương truyền ở đây xưa có ông Năm Xứng, chuyên nuôi giống gà “chưn xanh mắt ếch”, khi đá nhau dù có thua thì chết nằm tại “bồ” chớ không bao giờ chạy xịch. Người thích nuôi gà nòi rất chú trọng cái khâu nuôi dưỡng, rèn luyện gà.

    Việc tuyển chọn, nuôi dưỡng, huấn luyện gà đá là cả một quá trình tốn công nhọc sức. Gà giống nuôi riêng từng cặp lúc gà mái đến độ “chịu trống”, làm như vậy để cho gà trống tập trung khí lực trong thời gian làm việc truyền nối nòi giống. Lúc bấy giờ gà trống khoảng 24 tháng tuổi là vừa. Gà trống non thì sau đó bầy con dễ bị sâu ăn lông, gà trống già thì bầy con sức khỏe không được bền khi vào trận chiến. ổ gà đặt cao từ 3 - 4m, một là cho ổ trứng sẽ nở được nhiều gà con trống, hai là tập cho gà mẹ tăng sức trong khi đẻ trứng. Khi đàn gà mới nở, phải cào bỏ “mỏ vôi” của từng chú gà con, rồi cho chúng ăn một ít hột mè và tấm gạo tuyệt đối không cho gà ăn nếp. Tháng đầu cho gà ngủ trên sạp thưa, vạt nhỏ để chân chúng bám chặt vào suốt đêm. Từ tháng thứ hai trở đi buộc từng con gà đứng ngủ trên một cọc gỗ chữ tê (T) để thân chúng lắc lư làm đôi chân phải bấu chặt vào giữ thăng bằng, gà sẽ có cặp chân chắc và khỏe được tập ngay từ nhỏ. Và từ đó trở đi buộc gà phải ăn lúa cho cơ thể nhiều chất vôi, cứng xương, thỉnh thoảng cho ăn hột mè để thông đường ruột.

    Gà 12 tháng tuổi, có cựa gai vông, bấy giờ là giai đoạn chăm sóc và tập luyện. Tháng thứ 13, 14, 15, mỗi tháng tổ chức “sổ” gà hai lần. “Sổ” là chọn gà đồng lứa của nhà hàng xóm đá thử để theo dõi tánh nết chúng. Mỗi lần “sổ” độ 30 phút, phải bịt cựa, không thì chúng đâm nhau gây thương tích. Tháng thứ 16, 17, mỗi con gà phải nhốt riêng một bội, cho ăn bằng lúa cội, tẻ nước thật sạch, cho uống cũng bằng nước sạch, mỗi ngày thay đổi một lần. Gà được hớt bỏ những chòm lông mọc lan hai bên hông xuống tới cổ đùi. Mỗi buổi sáng đưa gà ra đám cỏ thấp “quần sương” độ 30 phút rồi đem vô xoa nghệ vào những nơi đã hớt lông, xoa nghệ xong thì bóp nước muối vào hai đùi gà. Mỗi buổi trưa đưa gà ra sân trống, cột một sợi dây nhợ dài khoảng 3 mét vào chân, một người cầm đầu sợi nhợ giữ gà, một người ôm một con khác ngồi cách xa xa nhử cho chúng phùng xòe với nhau, thỉnh thoảng người cầm dây gõ một cái vào vật gì đó phát ra một tiếng lớn và gọn, đồng thời giật sợi dây cho con gà của mình giật mình chớp cánh nhảy lên nạp một nhát. Tập như vậy hết ngày nầy sang ngày khác, đến chừng nào con gà trở thành quán tính, khi nghe tiếng gõ lớn thì nhảy lên nạp một nhát, không cần phải có sợi nhợ giật chân. Chiêu thức nầy để khi vào “đội” đến lúc đúng thời cơ, người chủ bên ngoài gõ lên một tiếng cho gà mình nhảy tới nạp vào đối thủ của nó.

    Gà trống nòi từ 8 tháng đến 14 tháng tuổi định hình rõ rệt. Người nuôi gà thuộc hàng “sư kê” có thể nhận dạng và phân loại gà đá như sau:

    - Thần kê. Đó là loại gà có vảy “án thiên”, suốt một đời không giờ thua trận. 4 loại được xếp hạng như sau: “án thiên song chỉ”, là con gà có hai vảy tiền nhỏ nằm vắt qua hai gối, khuất trong mớ lông phủ kính; “án thiên đơn chỉ” là có vảy ấy ở một bên chân; “án thiên song lả” là cũng hai vảy như trên nhưng vảy lớn nằm bày ra ai cũng nhìn thấy; rồi sau cùng là “án thiên đơn lả”.

    - Sư kê. Đó là loại gà có vảy “phủ địa”, loại nầy chỉ đứng sau loại án thiên mà thôi. Phủ địa là loại gà có vảy liền nằm tận cùng hai hàng vảy chân, trên ba đầu hàng vảy ngón. Phủ địa cũng có “phủ địa song chỉ”, “phủ địa đơn chỉ”, “phủ địa sao lả”, “phủ địa đơn lả”.

    - Linh kê. Tức là gà “tử mị’, loại gà này lúc ngủ nằm ngay cổ, sải cánh, duổi thẳng chân tựa một con gà đã chết. Khi vào trận, đến lúc nào đó gà tử mị sẽ đá đối thủ bằng một đòn “xiềng” làm cho đối thủ không ngã ra chết giấc cũng la ré lên, tốc chạy.

    - Dũng kê. Là loại gà “chưn xanh, mắt ếch, vẩy hảy hai hàng trơn”, vào trận chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, không khi nào chạy xịch. Vảy chân loại gà nầy rất đều, không một dấu nứt. Dân gian có câu: “Chưn xanh, mắt ếch chém chết không chạy”.

    - Hai loại gà quí là “Vấn cán”, “vấn khâu”. Vấn cán là một vảy liền nằm dưới vị trí vảy án thiên (một khi con gà nầy không có vảy án thiên). Vấn khâu là một vảy nằm trên vị trí vảy phủ địa (một khi con gà nầy không có vảy phủ địa). Vấn cán và vấn khâu cũng có “chỉ - lả, song - đơn” dân gian có câu: “Vấn cán đá rán ăn mau, vấn khâu đổi trâu không đổi”.

    Loại gà có các dấu hiệu tốt, mỗi cái đều có một kiểu độc đáo của nó, đó là ở hai hàng vảy phía trong của hai chân, từ dưới đếm lên (nếu song đôi thì tốt hơn): Hàm lọng, khai đao, nứt nội, xạ tiễn, liên giáp hạ, liên giáp thượng, nguyệt đình... Hàm long là một vảy nứt ra phân nửa, có một vảy nhỏ chèn để liên tưởng là miệng rồng ngậm trái châu, khai đao là một vảy nứt ra một lằn vạch thẳng, nứt nội là một vảy có lằn vạch phân nửa phía trong, xạ tiễn là một vảy có nứt lằn hình mũi tên bắn ngay ra góc cựa gà, liên giáp hạ, liên giáp thượng là hai vảy nối liền của bốn vảy, nguyệt đình là vảy tận cùng bên trên có dấu nứt tựa móng tay bấm vào. Hàm long có chiêu hạ đối thủ ở phần đầu, khai đao có chiêu hạ đối thủ ngay “vựa lúa”, nứt nội là loại gà suốt đời gặp may mắn, xạ tiễn có chiêu hạ đối thủ ngay “hang cua”, liên giáp có biệt tài tránh né lúc đối thủ phản đòn, nguyệt đình có chiêu chém đối thủ vào mắt và rất “nhạy cựa”. Một loại nữa là gà “cựa sáp”, khi chuốt, mạt cựa dẻo như sáp, thân cựa ánh màu trong, láng ngời, loại nầy nạp rất nhanh và rất sâu.

    Ngoài ra những đặc điểm và dấu hiệu xấu đều hiện lên ở phần hai hàng vảy ngoài của chân gà. Nếu hai hàng vảy bên trong có dấu hiệu gì và dấu hiệu ấy chỉ định lợi thế gì thì khi dấu hiệu ấy đóng bên ngoài là tác dụng của nó đi ngược lại. Dân gian có những câu về các con gà không tốt như sau: “Nát gối, bể biên không khiêng cũng vác”, hoặc “thứ nhứt khai hậu chảy ra, thứ nhì lắc mặt, thứ ba vẹo lườn”. Các dấu hiệu nầy là loại gà dễ bị đối thủ chém ngã tại bồ, loại lúc vào độ mắt bị quáng manh, lúc đá, nạp hay bị té. Con gà nào mạt cựa khô, thân cựa đục, lúc thọc tay vào lườn nó bộ lên hai chân nó bẹt rộng ra, là khi vào độ ít chém trúng đối thủ.

    Gà 18 tháng tuổi là đúng độ đưa ra “chiến trường”, bấy giờ cựa của chúng dài khoảng “ba sào” (từ 2,5 đến 3cm) và đang độ sung sức nhứt. Như vậy, để có gà đem ra thi vào dịp tết, người nuôi phải cho lứa gà nở vào tháng 6 âm lịch của năm trước. Hai vấn đề cơ bản trường kỳ là không để gà mắc bịnh đường ruột và luôn cho gà ngủ trên cọc cây chữ tê (T) đến suốt đời.

    Đây là một số kinh nghiệm nuôi gà nòi truyền thống trong dân gian, nhưng ở “thủ thuật đá gà nòi” thì còn lắm điều rắc rối và phức tạp qua các khâu “cáp chạng”, “vào độ”, “cho nước”... Quyết định thắng thua là phải có nhiều mánh lới vận dụng đúng vào hoàn cảnh thực tế khi xảy ra tình huống nào, phải làm sao. Thời xưa, những dịp Tết, cúng đình, cúng miễu, lễ hội... những làng nông thôn Nam bộ có thói quen là thi đá gà nòi.

    Đá gà là tục lệ giúp vui cho lễ hội, là để thi thố tài năng, nghệ thuật chọn giống, chăm sóc, rèn luyện gà của thôn trên, xóm dưới hoặc của cá nhân “sư kê”, để phỏng đoán vận hạn mùa màng xứ sở, vấn đề ăn thua không phải là cá độ. Nếu có chăng là nhóm hương chức nào bên phía gà thua phải chịu phạt tiền chi phí trong lễ hội ấy trội hơn phía bên kia đôi chút
     
    phuongchicken thích bài này.
  12. Nguyen Hoang Ho

    Nguyen Hoang Ho Thành viên uy tín

    Tham gia:
    4/7/08
    Bài viết:
    1,163
    Thích đã nhận:
    1,177
    Đến từ:
    Nha Trang
    Thêm một truyện ngắn có liên quan đến gà tử mị,anh em đọc cho vui...

    Gà rừng

    [​IMG]Rừng vẫn yên lặng, bỗng có thêm tiếng gáy nhưng lần này nghe lạ hoắc với âm thanh sắc nhọn như tiếng trẻ thơ. Liền theo đấy là tiếng gáy đường bệ của một con gà khác. Ông Tư nghe xong cười khà, gật gù:
    - A! Con Triệu Tử Long vẫn còn sống.
    Ông nhận ra tiếng con gà trống thân thiết của mình. Nhưng còn tiếng gáy lạ lúc nãy thì ông chỉ biết đó là tiếng của gà tre hoặc gà ác. Gà của ông chỉ cần nghe gáy ông nhận ra ngay không cần nhìn mặt. Con Trương Phi giọng trầm, con Triệu Tử Long giọng hơi ngân lên ở đoạn cuối, còn giọng con Hạng Vũ lại chắc khỏe, hơi ngắt đoạn. Nói chung, bất kỳ con gà nào của ông đều có đặc điểm riêng trong điệu gáy mà ông đã quá quen thuộc không thể nhầm lẫn được.
    Lại có thêm tiếng gáy từ hướng khác sâu hơn trong cánh rừng. Lần này tiếng gáy nghe trầm mà ngân. Hoàn toàn khác với tiếng gà nhà ông. Lạ thật! Không lẽ chỉ cách khoảng thời gian vài tháng mà giọng của chúng đã thay đổi theo phong thổ?
    Những ngày đầu rời xa bầy gà, ông Tư không ngủ được. Những buổi bình minh yên ắng đến nao lòng. Đã quen nghe tiếng gà gáy sớm hằng bao nhiêu năm, vậy mà mấy tháng nay, cứ mỗi sáng giật mình thức dậy trong sự im lặng lạnh lùng, ông Tư cứ ngỡ mình ngủ ở một nơi nào đó không phải nhà mình.
    Cảm giác xa lạ trống vắng mỗi buổi sớm mai làm ông thấy buồn chơi vơi. Khó khăn lắm ông mới có thể tự an ủi mình. Chúng sẽ sống. Chính sự an ủi đó đã thôi thúc ông hôm nay phải tìm cách thăm chúng.
    Cái thằng Hảo kiểm lâm sao giờ này vẫn chưa ra? Họp hành gì mà lâu vậy không biết? Có nó hướng dẫn đi cho chắc ăn, khỏi sợ bị hiểu lầm là tự ý xâm nhập rừng cấm. Cũng nhờ nó mà những con gà thân yêu của ông không bị chết oan.
    Lại có thêm tiếng gáy gần đấy. Không kềm nổi, ông Tư len lỏi theo từng khoảng trống trong rừng lần về nơi phát ra tiếng gáy, và rồi ông nhận ra một chú gà ác nhỏ thó đang đứng trên một cháng cây, ngó nghiêng nghe ngóng. Quỉ thật! Sao lại có cả gà ác ở đây?
    Bực mình, ông Tư cúi xuống nhặt cục đất ném mạnh về hướng con gà. Trật lất. Tuy ông không ném trúng nhưng đã làm con gà ác giật mình kêu vang: “Cục tác, cục cục... tác”. Liền ngay sau dó là hàng loạt tiếng cục tác vang vọng khắp nơi từ mọi hướng lúc xa lúc gần. Ông Tư kinh ngạc. Ở đâu ra mà nhiều gà dữ vậy? Ông chỉ thả vào đây có tám con thôi mà? Làm sao tìm được bầy gà của ông khi mà mọi nơi đều dày đặc những bụi cây, ngọn cỏ lùm lùm ngang ngực, cản trở lối đi?
    Thỉnh thoảng chỉ bắt gặp những khoảng trống nhỏ chỉ đủ trải chiếc chiếu. Điệu này thì chỉ nghe tiếng chớ làm sao thấy được hình? Khu rừng tràm cả ngàn hecta chỉ có khu vực quanh đây là cao ráo hơn cả, vì vậy cây cỏ cũng đan xen nhiều chủng loại, và cứ vì thế mà um tùm hơn, không như những chỗ khác chỉ có giống tràm trụ được mỗi khi mùa lũ về, còn những giống cây khác đều bị tiêu tùng khi nước ngập. Gà thả vào đây giống như cá thả xuống sông, biết đâu mà tìm?
    Đầu đuôi cũng bởi dịch cúm gà mấy tháng trước. Thật ra dịch chưa đến chỗ của ông, nhưng báo đài la làng dữ quá, trong tỉnh nghe nói có người bị nhiễm bệnh nên dù những con gà còn sân sẫn người ta cũng đành bắt chúng mang đi tiêu hủy. Ông lại là tổ trưởng trong một ấp văn hóa nên không thể không đi đầu. Thế nhưng giết bầy gà chọi thì ông không nỡ, đành phải nghĩ đến giải pháp đem thả chúng vào rừng cấm.
    Cả vùng này dân chơi gà chọi ai mà không biết ông Tư Thùa chuyên luyện và cho ra lò những chú gà vô địch. Luyện gà từ đời cha sang đời con nên chỉ cần liếc mắt nhìn qua tướng mạo của bất kỳ con gà nào, ông Tư cũng có thể đoán được con gà đó mạnh nhất ở điểm nào, nó sẽ là khắc tinh của loại gà mang lông màu gì... Gà của ông thường mang tên danh tướng trong các truyện Tàu; khác với ông Ba làng bên đặt tên gà toàn là nhân vật của Kim Dung như con Trương Vô Kỵ, con Kiều Phong hay con Lệnh Hồ Xung...
    Dạo trước hai ông vẫn thường qua lại với nhau, nhưng kể từ ngày xảy ra trận đấu võ mồm giữa hai ông hồi cuối năm ngoái họ không còn chơi với nhau nữa. Chung qui cũng tại cái “tướng gà” mà ra. Ai không biết cha ông Tư Thùa ngày xưa là vua xem tướng gà vùng này.
    Ngày ấy cách đây đã hơn 30 năm, thằng em ông mang về nhà con gà trống mình mẩy đầy thương tích với một bên đùi bị cựa đâm không đứng được. Nó mua lại của người thắng cuộc trong một độ đá bắt xác, định mang về nhà làm đồ nhậu. Đang nằm trên giường bệnh, liếc thấy con gà, cha ông bảo nó mang tới cho ông xem. Con gà bèo nhèo đó được cha ông Tư xem tỉ mỉ từng chiếc vảy chân, hậu môn cho đến cái lưỡi rồi bảo phải ráng dưỡng con gà này.
    Chiều ý cha, thằng nhỏ mang gà ra sân lau nước, tắm rửa, xức thuốc, cho ăn. Nửa tháng sau thì gà bình phục. Con gà có tướng rất lạ, khi ngủ hai cánh xõa ra, đầu thòng xuống đất như chết. Cha ông gọi nó là gà Tử Mị. Có điều con Tử Mị ngày càng mạnh lên thì sức khỏe của ông già ngày một xấu đi, bởi ông đang bị ung thư vào giai đoạn cuối, bác sĩ đã chạy từ lâu. Những ngày cuối cùng, cha ông bắt anh em ông phải cáng đến trường gà để xem con Tử Mị đấu một trận sinh tử.
    Đó là một buổi chiều, bầu trời ảm đạm như sắp có trận mưa lớn. Cả trường gà vừa buồn cười vừa cảm thương ông già. Nhưng họ không ngạc nhiên khi thấy ông đã gần chết mà còn mò tới đây, bởi ai mà không biết ông là “vua gà” của vùng này.
    Con gà Tử Mị được cáp độ với con gà điều tướng tá trông thật oai vệ với gương mặt đỏ chót mạnh mẽ chứ không tai tái như con Tử Mị. So tướng mạo thì Tử Mị lép vế hơn nhiều. Ây vậy mà Tử Mị của cha ông đã thắng. Thắng vẻ vang chỉ với vài ba cú đá. Nhìn thấy cảnh gà nhà rượt con điều chạy vòng vòng trong sân, cha ông vừa ôm ngực ho vừa cười ra nước mắt.
    Tối hôm đó, cha ông gọi hai anh em lại rồi nói:
    - Tử Mị là con gà hay, nhưng không nên cho đá nhiều. Sở dĩ hôm nay nó thắng được vì con điều kia có tướng “hỏa”. Gà nhà mình màu lông đen xám thuộc tướng “thủy” và “thổ”. Khi ngủ đầu thòng xuống đất là thuần “thổ”, tuy bản thân nó khắc tướng với nhau nhưng lại là khắc tinh của “hỏa”. Trong ngũ hành, “hỏa” sinh “thổ”, “thủy” lại khắc “hỏa. Đằng nào thì gà mình cũng có lợi thế. Hơn nữa lại đá vào tiết trời ui ui lành lạnh thuộc âm nên Tử Mị càng phát huy được hết thế mạnh, trong khi con gà điều thuộc dương nên trông dũng mãnh là vậy mà ở trong thế bất lợi tất phải thua...
    Ông Tư Thùa nghe cha nói mà nhớ từng lời. Sau này nghiên cứu thêm Dịch học, ông còn chọn thêm ngày giờ tốt để gà của mình phát huy hết lợi thế.
    Sau buổi tối đó, hai ngày sau cha ông qua đời. Ông ra đi mà miệng như cười, có lẽ ông thỏa mãn với những suy luận của mình về các giống gà chăng?
    Từ ấy đến nay, trong tay ông Tư lúc nào cũng có sẵn năm bảy con gà chọi với những sắc lông khác nhau và ông cũng nổi tiếng giống như cha mình ngày xưa. Có điều thời buổi bây giờ đá gà không còn như thời ông hồi nhỏ. Ngày xưa, người luyện được con gà giỏi sẽ được dân mê gà ngưỡng mộ. Còn bây giờ người ta đá gà chỉ vì tiền, lại đá toàn bằng cựa sắt nên không còn chất nghệ thuật của môn chơi này. Giỏi hay dở nhiều khi tùy thuộc vào sự nhanh hay chậm của vài ba cú nhảy rủi may. Nếu không thì con Tiết Nhơn Quí và con Lữ Bố của ông làm sao thua được?
    Chuyện xảy ra hồi cuối năm, nhân lúc trà dư tửu hậu với ông Ba, ông Tư đã đem sự hiểu biết “cha truyền con nối” ra luận bàn, vậy mà ông Ba chỉ thản nhiên cười ruồi, bảo là vớ vẩn, lại còn nói đó là những sự trùng hợp đi kèm với may mắn. Khi đã khẳng định “thắng do hên” thì muốn nói gì mà không được? Cãi nhau một hồi, tức khí hai ông bèn hẹn nhau mang gà ra đá. Trớ trêu làm sao, đá hai trận gà ông Tư... chết hai con. Nhìn thấy bản mặt hả hê, cộng với giọng cười khơ khớ của ông Ba, ông Tư tức lộn ruột bỏ về một nước, cả tuần không ngủ được. Sau trận đó hai ông già không còn chơi với nhau nữa. Cũng từ đó, ông Tư không còn đem thuyết âm dương ngũ hành ra bàn luận với bất kỳ ai.
    - Chú Tư ớ ơ. ơ... ơi!
    Có tiếng thằng Hảo kiểm lâm gọi ông ngoài kia. Giờ này mới chịu vô, họp hành gì mà lâu dữ vậy không biết? Ông Tư la lớn trả lời rồi vén cây lần trở ra bìa rừng. Hôm đó, hai chú cháu đã đi chọn khu rừng cao ráo và um tùm nhất để thả mấy con gà. Thằng Hảo còn cẩn thận thả bầy gà cách xa nhau, phòng khi chúng gặp mặt để khỏi cảnh nồi da xáo thịt. Ra khỏi rừng, ông Tư sựng người. Đi cạnh Hảo còn có thêm một người đàn ông khác, kẻ từng làm ông ê mặt: ông Ba.
    Bực dọc, ông Tư làm bộ ngó lơ hỏi Hảo:
    - Họp hành gì mà lâu vậy mậy?
    Hảo cười xởi lởi:
    - Nhận ca trực xong, con định ra đây với chú thì bỗng đâu chú Ba đến. Nghe nói có chú Tư ở đây, chú Ba biểu con đợi một chút để ổng trở ra đồng kiếm rượu, mua mồi đem vô đây nhâm nhi với chú, thành thử hơi lâu.
    Ông Tư ngạc nhiên liếc sang ông già đang đứng cười cười. Tay ông Ba quả nhiên đang xách chai rượu và một bọc đầy rau cải. Còn chưa biết phải cư xử làm sao, ông Tư đã nghe ông Ba nói:
    - Đừng giận tui nữa anh Tư ơi! Có mấy lần tui định tìm tới anh, nhưng tui biết anh còn giận nên đành chờ cơ hội. Tụi mình chơi với nhau đã bao nhiêu năm trời, đâu còn lạ gì tính khí của nhau, nhiều lúc tui suy nghĩ phải chi bữa đó gà của tui thua cho rồi để mình vẫn mãi mãi là anh em với nhau...
    Ông Tư bỗng bối rối khi cánh tay của ông Ba choàng lên vai ông.
    Tờ báo được Hảo trải ra dưới bóng mát tán tràm già. Rượu thịt được bày ra. Ông Tư miễn cưỡng ngồi xuống mà đầu óc cứ nghĩ ngợi mông lung. Nói nghe cũng phải, mình và nó cự cãi cả ngàn lần mà có bao giờ nó giận mình đâu? Sở dĩ hôm ấy ông bỏ về là vì quê độ hơn vì giận. Cũng phải công nhận rằng hai con gà của nó đá hay thật. Trong khi gà của ông còn trả miếng thì gà của nó cứ túm đâu đá đó, cắn đuôi cũng đá, cắn lưng đá, gà ông chết là phải... Nhưng giờ thì hết rồi!
    Từ lúc chia tay với những “danh tướng” thân yêu, ông thề không bao giờ nuôi gà chọi nữa. Thời buổi luyện gà mà không có đất dụng võ thì nuôi làm quái gì? Còn đá lén đá lút thì ông không muốn. Thôi thì nhường lại cho thằng Ba một mình một chợ. Ông biết nói ra điều này chắc ông Ba sẽ vui lắm. Chí ít cũng không còn ai là đối thủ với ông ta ở cái làng này.
    Ông Tư buồn buồn đón lấy ly rượu từ tay ông Ba cung kính đưa sang, uống một hơi cạn sạch. Rượu đắng nghét khiến những lời ông định nói ra phải cố nuốt vào.
    Giọng ông Ba buồn buồn cất lên:
    - Tui đã thề rồi anh Tư ơi! Sẽ không bao giờ nuôi gà đá nữa. Hiện giờ tui không còn con gà nào. Ngay cả lũ gà mái giống, tui cũng mang thả hết vào rừng mấy tháng nay.
    Ông Tư há hốc mồm như nghe lầm.
    - Chú... chú... nói sao? Chú cũng thả hết gà vào rừng?
    - Ừ! Tui thả sau anh một ngày. Thằng Hào nói tui mới biết.
    Ông Tư thừ người rồi chợt hỏi một câu ngớ ngẩn:
    - Kể... kể... cả con Lệnh Hồ Xung và Quách Tĩnh? - ông hỏi hai con gà chiến thắng bữa nọ.
    - Thả hết. Kể cả Hoàng Dược Sư với Vương Trùng Dương.
    Thằng Hảo bỗng cười vang lên:
    - Đâu phải chỉ có hai chú thả gà vào đây đâu! Có cả bầy gà lôi của thầy hiệu trưởng Bảy Trau, gà sao của chú Hai huyện đội, gà tre, gà ác của mấy đứa nhỏ, còn có cả ngỗng, vịt xiêm...
    Ông Tư đớ người, rồi nhớ lại hàng loạt tiếng cục tác lúc nãy. Tiếng thằng Hảo vẫn vang bên tai:
    - Má con cũng bảo mang mấy con gà nhà thả vô đây luôn. Thả là phải, vì má con nuôi gà mà không chịu ăn thịt. Ngay khi chưa có dịch cũng vậy. Cứ mỗi lần nhà có giỗ là xách tiền ra chợ mua. Gà nhà cắt cổ không nỡ.
    Ông Tư phì cười, gương mặt trông rạng rỡ hơn:
    - Cả rừng gà à? Hay thật!
    Hứng chí, ông bưng ly rượu uống một hơi ngọt lịm. Có tiếng gà gáy. Hai ông già vểnh tai nghe ngóng. Cả hai không nhận ra được đó là con gà nào. Nghe lạ hoắc lạ huơ.
    - Nào! Vô chú Ba! Bỏ qua tất cả nghe chú! Ngày mai chú qua bên tui uống trà. Mấy tháng nay không được trò chuyện với chú, tui cũng buồn.
    Nói xong, ông Tư nâng ly uống trước, nghe “trót” một tiếng, ly rượu còn lại đúng phân nửa. Ông đưa sang cho ông Ba rồi chắp môi:
    - Rượu ngon!
    Lại có tiếng một con gà rừng vừa cất tiếng gáy.
    Tam Nông 5-4-2004
    DƯƠNG HUY HOÀNG (vnthuquan.net)
     
    Last edited: 3/10/08
  13. yeugachoi

    yeugachoi Member

    Tham gia:
    13/9/08
    Bài viết:
    17
    Thích đã nhận:
    0
    Đến từ:
    hanoi
    đây đâu phải là gà tử mị đâu nhưng nhìn no' củng là môt con gà có trien vọng cần chăm sóc ky lưởng nha
     
  14. trivngoc_80

    trivngoc_80 Well-Known Member

    Tham gia:
    28/12/07
    Bài viết:
    137
    Thích đã nhận:
    217
    Đến từ:
    cần thơ
    Theo một số sách vở và một số tài liệu mình tham khảo được thì dòng gà TỬ MỊ có đến 03 loại: các loại này khi nhìn chúng đều rất thảm thương
    - Tử mị gật (đây là một loại của Tử mị trường), đã từng nhìn thấy qua;
    - Tử mị dơi: nằm ngủ treo mình như dơi; chỉ nghe qua thực tế chưa từng thấy (không biết ai trên diễn đàn đã từng thấy thì xin cho một số thông tin và kèm theo hình ảnh thêm phần sinh động);
    - Tử mị xà: chỉ toàn nằm ngủ dưới đất không chịu ngủ trên cây, đã từng nhìn thấy.
    Người ra trong dân gian còn có thêm dòng TỬ MỊ nào nữa hay không thì nhờ các Chú, AE trên diễn đàn bổ sung thêm.
    SỐ ĐỜI TỬ MỊ LÀM CHI,
    THẮNG THUA CŨNG THẢM CHẾT ĐI CHO RỒI,.,
     
  15. hailuavl

    hailuavl Well-Known Member

    Tham gia:
    8/9/08
    Bài viết:
    262
    Thích đã nhận:
    89
    Đến từ:
    ho chi minh
    gà của bạn là gà tử mị rồi, vì nó ngủ giống gà chết vậy đó. nhưng có phài là linh kê không thì chưa chắc, cứ nuôi lớn lên thử rời mới biết. chỉ 1,2 chân là lấy mạng đối thủ mà phài thắng 5 ,7 cái như vậy. thì nó là linh rồi bạn ơi. chúc bạn có gà như ý nhé, dù sao cũng phài hy vọng bạn nhé.
     
  16. Holy300

    Holy300 Well-Known Member

    Tham gia:
    12/10/07
    Bài viết:
    79
    Thích đã nhận:
    0
    Đến từ:
    hcm
    Gà dơi cũng là 1 dòng tử mị, nhưng khi nằm ngủ wên rớt xuống nhưng chân vẫn giữ chắc cần đậu nên sẽ ngủ một mạch đến sáng trong tư thế trồng chuối. Mình đã nghe nhắc đến nhiều nhưng chưa tận mắt chứng kiến.
     
  17. KOSHI

    KOSHI Well-Known Member

    Tham gia:
    8/7/08
    Bài viết:
    105
    Thích đã nhận:
    97
    Đến từ:
    Tây Đô
    Theo mình được biết thì còn 02 loại Tử mị nữa, đó là Tử mị Rùa( khi ngủ rút cụp đuôi và đầu vào trong, chỉ ngủ nằm và ngủ dưới đất); còn loại nữa là Tử mị Cò( ngủ đứng 1chân, ngủ trên cây hay dưới đất đều như nhau và khi ngủ ko nhắm mắt). Lúc trước mình có con mái Bông Tử mị Cò và Lưỡng nhãn luôn, tiếc rằng nó đã bị đập đầu lúc ng ta đi ra quân phòng dịch H5N1:crying:, chết ko kịp đẻ:crying:.
    Nếu có thiếu sót mong các bạn bổ sung thêm.
    Thân!
     
  18. Mr.president

    Mr.president Active Member

    Tham gia:
    30/10/08
    Bài viết:
    40
    Thích đã nhận:
    0
    Đến từ:
    Hà Nội
    con gà trên nó ngủ say quá nên vậy, chắc ban ngày hoạt động nhiêu đêm năn ra ngủ say giống mình vậy thui
    nhà ai nuôi mèo hay điển hình nhất là chó con cũng thấy nó ngủ ngửa bụng nên trời nhìn mà buồn cười
     

Chia sẻ trang này