Lời cha mẹ: Nguồn cội của con

Thảo luận trong 'Chuyện khác - Chúc mừng - Thư giãn' bắt đầu bởi NAMNHI, 6/5/08.

  1. NAMNHI

    NAMNHI Thành viên uy tín

    Tham gia:
    11/2/07
    Bài viết:
    1,279
    Thích đã nhận:
    11,720
    Đến từ:
    Thanh Hoá
    Con cứ một mực từ chối chuyến nghỉ hè về quê sắp tới. Con bảo con không thích cái nơi đường thì lầy lội, toàn ổ trâu, ổ gà. Con nói con sẽ không chịu được khi tiếp xúc với người dân quê nói ngọng "l" thành "n", trẻ con thì ngố nhất trên đời đến cái máy điện tử mà không biết, suốt ngày chỉ chơi đùa cùng mấy con trâu bẩn thỉu, hôi hám...

    Con ạ!

    Bố mẹ được sinh ra, lớn lên ở cái nơi mà con cho là lạc hậu và tối tăm ấy. Nơi đây, ở cái thời mà bố mẹ cắp sách tới trường cho tới tận bây giờ vẫn chưa có máy vi tính, điện thoại di động, không có taxi, không có siêu thị. Nó nghèo và thiếu thốn lắm. Vậy mà ở những làng quê như thế đã có biết bao những người thành đạt trở thành những kĩ sư, bác sĩ, nhà giáo,... nổi tiếng.
    Con sẽ ngạc nhiên và tự hỏi: sức mạnh nào đã giúp những con người lam lũ nơi làng quê nghèo khó thông minh và học giỏi?
    Sức mạnh ấy được tạo nên như thế nào con biết không? Là sự đùm bọc, giúp đỡ, sẻ chia nơi tình làng nghĩa xóm, là lòng kiên trì biết vượt lên mọi sự gian khó của những người nông dân quen dãi dầu sương gió. Họ không biết những thú vui chơi hiện đại, sành điệu nhưng họ lại biết hi sinh cho thế hệ mai sau. Dường như trong mỗi con người làm cha, làm mẹ ở nơi quê nghèo này có nguồn tài nguyên vô tận trong tâm hồn mình, đó là đức hi sinh. Con có biết những câu chuyện kể về những người cha, người mẹ ở đây nhịn ăn, thiếu mặc để dành từng bát gạo, manh áo cho con, biết bao người trong số họ chịu để bệnh tật cướp đi tính mạng để dành tiền cho con ăn học để thành người và cũng có người từng đến bệnh viện bán từng giọt máu của mình để có tiền cho con học bằng chúng bằng bạn,...
    Ở nơi quê nghèo ấy, đám trẻ con không được đi chơi ở siêu thị, ăn bánh ngọt, bơi thuyền ở công viên, cũng không biết đến trò chơi điện tử hiện đại, nhưng các bạn ấy lại được nuôi dưỡng tâm hồn bằng khúc hát ru, tiếng sáo diều, tiếng gà gáy sáng,...Nếu ở thành phố mà chỉ biết đến truyện tranh, điện tử, karao ke,... không biết đến chuồn chuồn, quả dưa gang, bí đỏ,...thì tâm hồn dễ cằn cỗi và thiếu rộng mở.
    Con hãy về quê. Hãy chạy nhảy trên những con đường mấp mô, những cánh đồng chạy dài tít tắp. Con sẽ gặp những người nông dân lam lũ. Và con sẽ thấy giá trị đích thực của cuộc sống không phải chỉ là hưởng thụ những gì tân tiến nhất, hiện đại nhất mà phải được tắm mình trong cuộc sống của những con người nơi mảnh đất nghèo để tìm ra, chạm tới sức mạnh thần kì - thứ sức mạnh mà con không thể tìm thấy ở trên bất kì một loại máy mọc hiện đại nào. Và hơn mọi lí do khác, con về quê chính là trở về với cội nguồn của con. Phố xá đông vui, bãi biển ồn ào sôi động - những nơi con định đến trong kì nghỉ hè không phải là nơi cội nguồn của con. Nếu như con không biết, không mang trong tim cội nguồn quê hương, con sẽ không khôn lớn thành người.

    ( Bài của Hải Sự đăng trên tạp chí Gia đình và Trẻ em- số 3 tháng 7.2002)
     
  2. ngocthao

    ngocthao Giao lưu liên tỉnh

    Tham gia:
    16/5/06
    Bài viết:
    266
    Thích đã nhận:
    297
    Đến từ:
    Q11 TPHCM
    Còn đây là bài thơ Quê Hương của Đỗ Trung Quân

    Quê hương là gì hở mẹ
    Mà cô giáo dạy phải yêu
    Quê hương là gì hở mẹ
    Ai đi xa cũng nhớ nhiều

    Quê hương là chùm khế ngọt
    Cho con trèo hái mỗi ngày
    Quê hương là đường đi học
    Con về rợp bướm vàng bay

    Quê hương là con diều biếc
    Tuổi thơ con thả trên đồng
    Quê hương là con đò nhỏ
    Êm đềm khua nước ven sông

    Quê hương là cầu tre nhỏ
    Mẹ về nón lá nghiêng che
    Là hương hoa đồng cỏ nội
    Bay trong giấc ngủ đêm hè

    Quê hương là vòng tay ấm
    Con nằm ngủ giữa mưa đêm
    Quê hương là đêm trăng tỏ
    Hoa cau rụng trắng ngoài thềm

    Quê hương là vàng hoa bí
    Là hồng tím giậu mồng tơi
    Là đỏ đôi bờ dâm bụt
    Màu hoa sen trắng tinh khôi

    Quê hương mỗi người chỉ một
    Như là chỉ một mẹ thôi
    Quê hương có ai không nhớ ...
     
  3. ngocthao

    ngocthao Giao lưu liên tỉnh

    Tham gia:
    16/5/06
    Bài viết:
    266
    Thích đã nhận:
    297
    Đến từ:
    Q11 TPHCM
    Mẹ chồng ở quê lên thành phố, cái gì cũng lạ lẫm. Nếp sống nông thôn ăn sâu trong bà gây nhiều rắc rối. Quét sân trước xong, bà cứ để nguyên chân trần dẫm lên nền nhà sạch bóng, sang trọng. Nước giặt đồ bà không đổ đi mà tiết kiệm đem tưới mấy chậu kiểng đáng giá hàng chục triệu đồng làm chúng xơ xác. Máy giặt máy hút bụi, lò vi-ba-những vật dụng của cuộc sống hiện đại, bà cho chúng vào góc nhà rồi hì hục làm mọi việc cho đến tận khuya, mặc kệ con dâu ngọt ngạt khuyên nhủ. Vợ chồng con trai mua gì về bà cũng ca cẩm vì xót tiền. Mới 9h tối bà bắt mọi người lên giường ngủ để đảm bảo sức khỏe. Quần áo mới bà không chịu mặc nên nhiều khi trông bà không được tươm tất khiến hàng xóm nhiều người xì xầm. Cô con dâu khó chịu ra mặt, lầm lầm, lì lì, đá thúng đụng lia. Cả tuần có một ngày nghỉ mà hai mẹ con mỗi người một góc. Mẹ chồng gợi chuyện, cô ậm ừ chẳng muốn thưa rồi bỏ sang phòng khác nằm đọc sách...

    Rồi cô cảm sốt. Thuốc tây uống bao nhiêu cũng ngầy ngật, khó chịu. Mẹ chồng ân cần bưng lên một bắt cháo tía tô nóng hổi, đánh gió cho con rồi giục con dâu mau ăn cho lại sức. Xong xuôi, bà lại tất tả xuống bếp đun nồi lá xông. Nhìn những giọt mồ hôi lăn ướt trên lưng áo bạc của mẹ chồng, cô chợt thấy cay cay mắt. Người mẹ quê mùa ấy vừa dậy cho cô một bài học về đạo làm người. Trong cuộc sống, cần phải biết mở lòng để đóng nhận tình yêu thương hơn là chỉ chăm chú vào một vài chi tiết vặt vãnh.

    PHI ANH
    (trích trong tạp chí Thời Trang Trẻ)
     

Chia sẻ trang này