Mua gà sách đỏ về… ăn Tết!

Thảo luận trong 'Các vấn đề xung quanh gia cầm' bắt đầu bởi ltdhong, 3/2/08.

  1. ltdhong

    ltdhong Người giúp việc

    Tham gia:
    28/9/05
    Bài viết:
    5,069
    Thích đã nhận:
    9,234
    Đến từ:
    Cần Thơ
    Mua gà sách đỏ về… ăn Tết!

    Thời gian trôi miệt mài như người đuổi sau lưng. Những người lo xa đã quẩy quả hành lý tìm về làng Tiên Phong - một làng chiêm trũng của tỉnh lúa Hà Nam để… mua động vật sách đỏ để đón tết cổ truyền. Thế mới biết, tiếng lành đồn xa, tiếng dữ cũng đồn xa… Cái tin gà An Mông vào sách đỏ đã được “giang hồ” sành ăn biết đến.

    Nhưng, trong trường hợp này, những quy định về bảo tồn nguồn gene quý với chuyện phát triển kinh tế chăn nuôi hoàn toàn… không "dẫm chân" nhau, cho nên, việc tìm loài động vật sách đỏ quý hiếm để ăn tết ở đây được coi là không phạm pháp!

    Tôi cũng tấp tểnh theo chân những người sành, đi về mua gà sách đỏ ăn tết đón xuân!

    Làng… sách đỏ!

    Làng nằm sâu trong xứ chiêm khê mùa úng. Đoạn đê vào làng gồ ghề, khúc khuỷu như sống trâu. Rặng nhãn hai bên đường, tán tròn xoe, lùm lùm đầy đặn. Khung cảnh yên tĩnh, thanh bình.

    Chuyện giống gà móng của làng An Mông (xã Tiên Phong - huyện Duy Tiên – Hà Nam) được ghi danh vào… sách đỏ để bảo tồn và phát triển nguồn gene quý có lẽ là câu chuyện “độc nhất vô nhị” từ xưa đến nay trong lịch sử của Viện bảo tồn gene Việt Nam.

    Số là, có mấy anh cán bộ Sở Nông nghiệp tỉnh đi công tác tại địa phương, được mời cơm có món... thịt gà. Các anh thấy ngon quá, mới lấy mẫu vật về lập hồ sơ gửi đến Viện Bảo tồn gene. Vài năm sau, gà móng An Mông có tên trong sách đỏ.

    Làng cũng được “thơm lây”, bởi, theo các cụ trong làng An Mông, nuôi cái giống gà này từ hàng trăm năm nay mà cả làng không ai biết mình đang nắm giữ một “thương hiệu” về loài gà có tên trong sách đỏ duy nhất còn lại trong cả nước.

    Ngay đến cái tên “gà móng”, thực chất cũng là đọc chệch từ cái tên làng (An Mông) mà ra. Cho nên, làng có thêm một cái tên mới: Làng… sách đỏ!

    [​IMG]

    Tiếng là xã thuần nông nhưng Tiên Phong có diện tích đất nông nghiệp vào loại thấp nhất tỉnh. Trung bình, mỗi hộ được chia 5 mảnh dâu và 6 mảnh ruộng. Trước thời điểm 2003, khi giống gà móng - vật nuôi quen thuộc trong làng – chưa được “ghi danh” sách đỏ, làng có nghề trồng dâu chăn tằm. Đó cũng là nguồn thu nhập chính của người dân trong xã những ngày nông nhàn. Nhà nào cũng có dăm ba con gà nuôi thả trong vườn, cho nhặt cơm rơi, thóc vãi, thi thoảng thịt vài con trong ngày giỗ chạp, lễ lạt…

    Nhưng, mọi chuyện bắt đầu thay đổi từ năm 2003. Đoàn cán bộ Sở Nông nghiệp tỉnh Hà Nam công tác tại xã nhà, được “chiêu đãi” cỗ có món gà quê. “Lịch sử” của gà móng Tiên Phong được viết một cách đầy tình cờ như đã nói ở trên. Và, con gà không còn được “nuôi chơi bời” nữa… Nó mang lại thu nhập chính cho và trở thành “chìa khoá” xoá nghèo cho các hộ nông dân Tiên Phong.

    Quan trọng hơn, Tiên Phong có “sứ mệnh” bảo tồn và phát triển nguồn gene quý của loài động vật đang được sách đỏ bảo vệ! Anh Nguyễn Văn Trìu - trưởng thôn An Mông 1, bảo: "Bây giờ, cả làng vẫn nuôi tằm, nhưng không nhiều như trước. Người ta dồn “tâm huyết” đầu tư cho giống gà quý. Và sự thật, gà móng đang “đẻ trứng vàng” cho các hộ nông dân trong xã. 6 mảnh ruộng trồng lúa vì thế mà cũng tập trung thóc để… nuôi gà!

    Kể từ khi gà móng An Mông được ghi danh sách đỏ, người Tiên Phong chủ trương “giữ gìn và phát triển” nguồn gene quý của gà móng bằng mọi cách, trong đó có biện pháp “không ăn thịt gà”. Lẽ dĩ nhiên, lý do mà họ nghĩ tới nhiều hơn đó là giá trị kinh tế của một kg gà lên tới 100 ngàn đồng. Với mức thu nhập của người nông dân đồng chiêm trũng Duy Tiên, ăn một con gà vài trăm ngàn tương đương với… 2 tạ thóc.

    Cho nên, gà trưởng thành được giữ như báu vật để nhân giống. Nếu có thịt, họ cũng chỉ dám “xử lý” nhưng chú gà “paragame” bị dị tật, hết tuổi đẻ trứng hay có dấu hiệu bị… thoái hoá mà thôi.

    Năm 2003, ông Lê Văn Biên được cử làm “đại sứ” mang gà móng An Mông đi dự Hội chợ nông nghiệp trên Hà Nội ngót một tuần lễ. Hội chợ nông nghiệp kết thúc, hội chăn nuôi gà An Mông của xã được thành lập, tập trung các hộ nuôi gà móng quy mô lớn. Tiêu chí để kết nạp thành viên của hội cũng rất khắt khe: phải có tối thiểu… 50 đầu gà mái.

    Các thành viên được phổ biến kỹ thuật chăn nuôi, cách phòng chống dịch bệnh có thể phát sinh ảnh hưởng đến đàn gà quý. “Dưới trướng” của Hội chăn nuôi gà móng có 150 hội viên. Tất nhiên, những hội viên vi phạm quy chế: Không đảm bảo gà móng thuần chủng sẽ bị tẩy chay. Những chú gà “ngoại lai” xâm phạm vào xã, sẽ bị hành quyết ngay lập tức để gà móng thuần chủng của làng không bị lai tạp.

    Những đợt cao điểm bùng phát dịch cúm gia cầm trong cả nước, xã chủ trương “ngăn sông cấm chợ” bất cứ loại gia cầm nào “xé rào” vào làng. Cam kết này còn được gửi đến các quán ăn trong làng. Nếu chủ quán nào vi phạm, tuỳ theo mức độ sẽ xử phạt hành chính, nặng nhất là… cấm cửa kinh doanh!

    "Tiên Phong phải “biết ơn” con gà nhiều lắm. Kể từ ngày chúng được ghi danh sách đỏ, người dân có cơ hội để xoá đói giảm nghèo bằng con gà. Trước, số hộ có 50 đầu gà mái trong chuồng ít lắm. Không ai dám nuôi nhiều, bởi ngần ấy con gà, một năm cũng ngốn đến vài tạ thóc là chuyện thường. Cấy lúa không đủ nuôi gà. Nay nhiều hộ giàu lên nhờ con gà móng!” - ông chủ nhiệm hợp tác xã Lê Văn Biên mừng ra mặt.

    Năm ngoái, anh Tiệp là người đầu tiên trong xã đầu tư hệ thống lò ấp nở. Một quả trứng ấp nở gà con, anh lấy phí dịch vụ 400 đồng/quả . Gà giống nở, sau 2 tuần tuổi, người An Mông bán “ngon ơ” 30 - 40 ngàn đồng/đôi.

    Hiện tại, Tiên Phong là vùng duy nhất “độc quyền” cung cấp giống gà quý cho “thương nhân” khắp nơi về ăn mối. Xã đang “sở hữu” 13.000 đầu gà mái đẻ mà vẫn còn “cháy hàng”. Nghe đâu, anh Tiệp tiếp tục đầu tư thêm một lò ấp mới, làm ăn theo quy mô lớn, vừa phát triển đàn gà quý, vừa làm kinh tế cao.

    “Nói thật, hàng trăm năm nay các cụ nuôi con gà này trong nhà, chúng tôi có biết nó là gà quý hiếm sách đỏ đâu. Chỉ biết, đó là loài có năng suất rất cao, thịt thơm, ngon, da giòn... Nay, nó là động vật sách đỏ, giá thành lên cao thật, chúng tôi không dám mổ một con gà làm cỗ, xót lắm. Nhưng mà, phải công nhận gà An Mông rang giòn, cho lá chanh thì không chê vào đâu được…” - anh Biên cười hềnh hệch, rồi lại cặm cụi với chương trình phổ biến cho bà con phun thuốc phòng dịch bảo vệ đàn gà làng.

    “Nếu không chi chút như thế, cái “hát năm nờ một” mà vào làng, gene quý gì chúng tôi chưa biết, nhưng mà Tiên Phong sẽ không bao giờ xoá được đói nghèo. Ơn trời, đến nay gà móng An Mông vẫn “nói không” với dịch, anh ạ…!”.

    “Bóp mồm bóp miệng”… nhường cho khách!

    Gà móng Tiên Phong có “gốc tích” từ thôn An Mông 1. Xưa, An Mông 1 là nơi khởi thuỷ về khai canh lập ấp. Theo thời gian, dân cư tăng lên, xóm nhỏ phát triển thành xóm lớn. Tiên Phong hiện có ba thôn: Dương Thọ, An Mông 1, An Mông 2 với trên 600 hộ dân.

    May mắn nhất, hầu hết các hộ đều nuôi gà sách đỏ. Người dân nuôi rất hồn nhiên, chẳng có chế độ gì “phân biệt” gà… sách đỏ với gà nhà. Gà được nuôi thả rông trong vườn, tự do đào bới, tìm kiếm thức ăn.

    [​IMG]
    Giống gà móng của làng An Mông​

    Hai “bữa chính” là “bữa sáng” và “bữa chiều” với thực đơn không bao giờ thay đổi, đó là… thóc. Điều ấy, người An Mông có quyền tự hào khẳng định: Đó là gà sạch 100%, không bị nuôi bằng chất kích thích, thức ăn công nghiệp.

    Điều đặc biệt nhất, địa thế làng An Mông có hình chiếc móng ngựa, và bị “cô lập” như một ốc đảo bởi tuyến đê sông Đáy chảy qua. Từ làng lên phổ Phủ (thị trấn Bình Lục) mất non chục cây số, và cũng bằng ấy đường đất để lên Phủ Lý. Chẳng biết, có phải chính địa hình ấy đã mang lại may mắn cho gà móng An Mông hay không, bởi, trong lúc hầu hết huyện này huyện khác của Hà Nam công bố nhiễn dịch H5N1, gà móng An Mông và Tiên Phong là xã gần như duy nhất “nói không” với đại dịch cúm gia cầm!

    Gà móng An Mông có “ngoại hình” khá đặc biệt: Gà mái trưởng thành có trọng lượng trên dưới 2,5kg; gà trống từ 3,5 – 4kg. Con mái có duy nhất một màu lông hung sẫm, đẻ 12 trứng một tháng; con trống mào xít, lông đen sẫm, dáng đi khoan thai, chân vàng, 5 khe chân có các đường huyết đỏ. Gà con ấp nở, cũng có duy nhất bộ lông vàng, không lẫn bất cứ một màu nào khác. Với đặc điểm như thế, người An Mông nhìn qua có thể biết, đó có phải gà móng thuần hay gà bị “pha tạp” hay không!

    Các chủ gà trong làng rậm rịch cả tuần lễ nay. Khách buôn về ăn hàng đã nhiều. Người đánh tiếng, hỏi thăm địa chỉ tìm về cũng lắm. Bà cụ quần xắn móng lợn đang tấp tểnh trong ruộng dâu, cơ hồ nong tằm đã đến lúc đói lả, nhưng vẫn bị quấy rầy liên tục bởi những người khách lạ: “Cụ cho hỏi thăm, về làng vào nhà nào bán gà móng ăn tết ạ!”. Nhưng bà cụ cũng chẳng lấy cại việc bị quấy rầy làm phiền lòng, vẫn đon đả mà chỉ dẫn tận tình: Nhà bác cứ vào nhà ấy, nhà ấy…

    Người làng An Mông dường như cũng đã bắt nhịp với “cơ chế thị trường” nhanh nhạy, nên đã “ém sẵn” lứa gà cho dịp Tết nguyên đán. Hộ anh Trìu có gần trăm con gà trưởng thành, nếu xuất hết phải lên đến hơn ba tạ gà. Nhân với cái giá ngót nghét trăm ngàn một kg, cái “của để dành” là gà ấy là cả một gia sản vài chục triệu đồng của nhà anh.

    Hộ ông Biên, hộ anh Tiệp vừa làm dịch vụ ấp nở, vừa “bỏ lợn” mấy chục con gà nuôi trong chuồng. Lạ nhất, ấy là nhà nào nhà nấy, vườn đều bỏ trống, bởi nếu có trồng mảnh rau, gà cũng phàm ăn mà vặt trụi. Ngay đến mấy bụi chuối hột, anh Trìu cũng phải lấy bao tải, nylon quấn kín dưới gốc, không cho gà… ngứa mỏ phá mất.

    Mấy người khách về mua gà làm thực phẩm cho ngày tết cười như hoa, vì ai nấy đều nghĩ thầm trong bụng chẳng cần phải lo lắng gà có kiểm dịch hay không, ngày tết, mâm cúng có con gà đồng, mà lại là gà sách đỏ thì là quý rồi.

    Một vị khách còn hồn nhiên nói: “Các nhà hàng trên Hà Nội cứ treo biển ầm ầm, rằng “gà đồi”, “gà thả rông”, nếu họ mà biết treo cái biển “gà sách đỏ”, chắc chắn sẽ… hốt bạc!

    Ông Biên nghe chuyện, chỉ biết cười góp vui. Ông là người chẳng mấy khi đi ra khỏi cái làng hình chiếc móng ngựa của mình, lại chẳng thể nào biết được cái con gà đồi, gà thả rông ấy hình thù, mặt mũi nó thế nào, chứ nói gì đến vị thịt của nó gầy hay béo? Ông vê một điếu thuốc lào tra vào nõ, rít lấy rít để, chiếc điếu cày kêu cành cạch, ra chừng giòn lắm. Ơn trời hoà thuận, không trái gió trở trời, không mang dịch bệnh đến cho đàn gà làng ông, thì năm nào ông cũng có gà sách đỏ để góp vui cho tết thiên hạ, mà cái gene quý của đàn gà làng ông cũng có cơ được bảo tồn mãi mãi…

    Theo Thái Bình
    [​IMG]
     
  2. hoangnd

    hoangnd Well-Known Member

    Tham gia:
    12/12/07
    Bài viết:
    279
    Thích đã nhận:
    51
    Đến từ:
    Thăng Long
    chân bọn này cũng hao hao gà Đông Tảo nhỉ nhưng ko to bằng. Uống rượu sướng phải biết :D
     
  3. Hiền cô nương

    Hiền cô nương Moderator

    Tham gia:
    12/7/06
    Bài viết:
    706
    Thích đã nhận:
    917
    Đến từ:
    Quảng Trị
    Chân này như gà Đông Tảo, không biết khi chọi thì...ra sao đây!
     
  4. greenarowana

    greenarowana Well-Known Member

    Tham gia:
    4/10/07
    Bài viết:
    1,367
    Thích đã nhận:
    89
    Đến từ:
    Hòn ngọc Viễn đông .
    Con gà nào lên đĩa đều ngon hết,thích nhất là món Kumbo của KFC.....
     
  5. DANCHOIGAHANOI

    DANCHOIGAHANOI Member

    Tham gia:
    4/6/08
    Bài viết:
    19
    Thích đã nhận:
    0
    Đến từ:
    hanoi
    Oi mẹ ơi đọc hết rồi đến lag cá mắt mất thôi .......... nhưng đọc dc bài viết hay cũng không uổng ... nhưng nhìn đĩa gà luộc còn ngon quá chắc vừa luộc vẫn con nóng .hì
     

Chia sẻ trang này