NghỆ ThuẬt Trong CuỘc SỐng...

Thảo luận trong 'Chuyện khác - Chúc mừng - Thư giãn' bắt đầu bởi Return, 4/7/07.

  1. Return

    Return Active Member

    Tham gia:
    28/3/07
    Bài viết:
    41
    Thích đã nhận:
    0
    Đến từ:
    Tình yêu
    Kính gởi các chú, bác và các anh, em!...
    Trong mỗi con người ai cũng có cái đẹp cái xấu về hình thức và trong tâm, tính cách... cháu xin được phép gọi là tâm hồn thì ai cũng có cái tốt và cái xấu và xin khẳng định không một ai hoàn hảo cả. Vì thế cháu xin phép mở 1 topic mới về NGHỆ THUẬT TRONG CUỘC SỐNG... của mỗi con người hoặc những cái chúng ta học hỏi và sưu tầm được để cùng nhau học hỏi và trau dồi tâm hồn chúng ta mở mang và hướng tới những cái tốt đẹp hơn và làm cho cuộc sống chúng ta thêm tươi đẹp.
    Có 1 lần trong mục nói về hoa cháu có 1 bác Kiến Trúc Sư có hỏi cháu 1 câu : ở thành phố " Tình Yêu" của bác chắc có nhiều loại hoa lắm, có điều kiện post lên cho anh em thưởng thức nhé. Vâng xin thưa các bác ở thành phố nơi cháu sinh sống rât rất nhiều HOA. Mỗi hoa mỗi vẻ mỗi dáng và cháu luôn yêu thương, nâng niêu và chăm sóc... mỗi loài HOA đó. một lần nữa cháu mong chúng ta được ngồi lại với nhau và cùng nhau trau dồi và học hỏi để tâm hồn chúng ta mở mang và hướng tới những cái tốt đẹp hơn và làm cho cuộc sống chúng ta thêm tươi đẹp.:blushing:
    Tình yêu, giàu sang và sự thành công.
    Một người phụ nữ ra khỏi nhà và nhìn thấy ba người đàn ông râu dài bạc trắng đang ngồi trên bǎng ghế đá ở sân trước. Bà không hề quen ai trong số họ. Tuy nhiên, vốn là người tốt bụng, bà nói: "Tôi không biết các ông nhưng chắc là các ông đang rất đói, xin mời các ông vào nhà ǎn một chút gì đó".
    - Ông chủ có ở nhà không? - họ hỏi
    - Không, chồng tôi đi làm rồi - bà trả lời.
    - Thế thì chúng tôi không thể vào được.
    Buổi chiều, khi chồng trở về, bà kể lại câu chuyện cho chồng nghe. Chồng bà muốn biết họ là ai nên bà ra mời ba người đàn ông - vẫn chờ từ sáng - vào nhà.
    - Ba chúng tôi không thể vào nhà bà cùng một lúc được - họ trả lời.
    - Sao lại thế? - người phụ nữ ngạc nhiên hỏi
    Một người giải thích: "Tên tôi là Tình Yêu, ông này là Giàu Sang, còn ông kia là Thành Công. Bây giờ hai vợ chồng bà hãy quyết định xem ai trong chúng tôi sẽ là người được mời vào nhà".
    Người phụ nữ đi vào và kể lại toàn bộ câu chuyện. "Tuyệt thật - người chồng vui mừng - đây đúng là một cơ hội tốt. Chúng ta hãy mời ngài Giàu Sang. Ngài sẽ ban cho chúng ta thật nhiều tiền bạc và của cải". Nhưng người vợ không đồng ý. "Tại sao chúng ta lại không mời ngài Thành Công nhỉ? Chúng ta sẽ có quyền cao chức trọng và được mọi người kính nể". Hai vợ chồng tranh cãi một lúc lâu mà vẫn chưa quyết định được. Cô con gái nãy giờ yên lặng đứng nghe trong góc phòng bỗng lên tiếng đề nghị: "Chúng ta nên mời ngài Tình Yêu là tốt hơn cả. Nhà mình sẽ tràn ngập tình thương yêu ấm áp và ngài sẽ cho chúng ta thật nhiều hạnh phúc". "Có lẽ chúng ta nên nghe lời khuyên của con gái - người chồng suy nghĩ rồi nói với vợ - Em hãy ra ngoài và mời ngài Tình Yêu, đây chính là người khách chúng ta mong muốn".
    Người phụ nữ ra ngoài và hỏi: "Ai trong ba vị là Tình Yêu xin mời vào và trở thành khách của chúng tôi". Thần Tình Yêu đứng dậy và đi vào ngôi nhà. Hai vị thần còn lại cũng đứng dậy và đi theo thần Tình Yêu. Vô cùng ngạc hiên, người phụ nữ hỏi: "Tôi chỉ mời ngài Tình Yêu. Tại sao các ông cũng vào? Các ông đã nói không thể vào cùng một lúc kia mà". Hai người cùng nhau trả lời: "Nếu bà mời Giầu sang hoặc Thành Công thì sẽ chỉ một mình người khách được mời đi vào. Nhưng vì bà mời Tình Yêu nên cả ba chúng tôi sẽ cùng vào. Bởi ở đâu có Tình Yêu thì ở đó sẽ có Thành Công và Giàu Sang".

    Những vết đinh
    Một cậu bé nọ có tính rất xấu là rất hay nổi nóng. Một hôm, cha cậu bé đưa cho cậu một túi đinh rồi nói với cậu: "Mỗi khi con nổi nóng với ai đó thì hãy chạy ra sau nhà và đóng một cái đinh lên chiếc hàng rào gỗ".
    Ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng tất cả 37 cái đinh lên hàng rào. Nhưng sau vài tuần, cậu bé đã tập kiềm chế dần cơn giận của mình và số lượng đinh cậu đóng lên hàng rào ngày một ít đi. Cậu nhận thấy rằng kiềm chế cơn giận của mình dễ hơn là phải đi đóng một cây đinh lên hàng rào.
    Đến một ngày, cậu đã không nổi giận một lần nào trong suốt cả ngày. Cậu đến thưa với cha và ông bảo: "Tốt lắm bây giờ nếu sau mỗi ngày mà con không hề giận với ai dù chỉ một lần, con hãy nhổ cây đinh ra khỏi hàng rào".
    Ngày lại ngày trôi qua rồi cũng đến một hôm cậu bé đã vui mừng hãnh diện tìm cha mình báo rằng đã không còn cây đinh nào trên hàng rào nữa. Cha cậu liền đến bên hàng rào. Ơ' đó, ông nhỏ nhẹ nói với cậu:
    "Con đã làm rất tốt nhưng con hãy nhìn những lỗ đinh còn để lại trên hàng rào. Hãng rào đã không giống như xưa nữa rồi. Nếu con nói điều gì trong cơn giận dữ. Những lời nói ấy cũng giống như những lỗ đinh này, chúng để lại những vết thương khó lành trong lòng người khác. Cho dù sau đó con có nói xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương đó vẫn còn lại mãi. Con hãy luôn nhớ: vết thương tinh thần còn đau đớn hơn những vết thương thể xác. Những người xung quanh ta, bạn bè ta là những viên đá quý. Họ giúp con cười và giúp con mọi chuyện. Họ nghe con than thở khi con gặp khó khǎn, cổ vũ con và luôn sẵn sàng mở trái tim mình ra cho con. Hãy nhớ lấy lời cha...".

    Suy ngẫm
    • Nếu bạn biết rằng mình không biết nhiều - bạn thông minh hơn phần lớn mọi người
    • Nhà sử học cho ta biết về quá khứ còn nhà kinh tế học cho ta biết về tương lai. Chỉ có hiện tại làm cả hai bối rối
    • Tất cả chúng ta đều thành đạt nếu như chúng ta làm theo những lời chúng ta khuyên người khác
    • Tai hoạ cho loài người là chỉ những người không nắm quyền lực mới biết cách giải quyết những vấn đề lớn
    • Thời đại của các hiệp sĩ vẫn chưa qua đi: ngày nay, nếu một nữ sinh làm rơi một cuốn sách thì sẽ có ngay một nam sinh đá nó lại cho cô ta
    • Tại sao người ta tiêu tiền chưa kiếm được để mua những thứ họ không cần chỉ nhằm gây ấn tượng với những người họ không thích
    • Tình yêu làm cho một người đàn ông nghĩ về cô gái cũng nhiều như nghĩ về bản thân mình
    • Trên xe buýt, một người đàn ông nhường chỗ cho một phụ nữ. Bà ta ngất xỉu. Khi tỉnh dậy, bà ta cám ơn ông ta. Đến lượt ông ta ngất xỉu
    • Trước khi có các phương tiện giao thông và giao tiếp hiện đại, một nửa thế giới không hề biết nửa bên kia sống ra sao. Còn giờ đây, trong thời đại ánh sáng này, một nửa thế giới chẳng thèm quan tâm đến việc nửa kia sống ra sao
    • Vào lúc chúng ta quyết định rằng một chương trình nào đó là thứ bọn trẻ không nên xem, chúng ta đã quá mê nó đến mức không thể tắt đi được
     
  2. komodo

    komodo Banned

    Tham gia:
    3/7/07
    Bài viết:
    72
    Thích đã nhận:
    1
    Đến từ:
    bồng lai tiên cảnh
    Cám ơn bạn đã sưu tầm có bài viết rất là hay,sâu sắc,đầy triết lí... :applause:,đã lâu đọc lại mình thấy vẫn còn rất hay như thuở ban đầu,có thể sau này mình sẽ vào nghiền ngẫm tiếp,để tâm hồn được lắng đọng,yên tỉnh trong cuộc sống hối hả đầy suy tính,lo toan...Cám ơn bạn đã mang đến cho mọi người những điều hay cái đẹp trong nghệ thuật sống với nhau,giữa con người với con người...Xin chào bạn
     
  3. Return

    Return Active Member

    Tham gia:
    28/3/07
    Bài viết:
    41
    Thích đã nhận:
    0
    Đến từ:
    Tình yêu
    Câu chuyện tình yêu (st)
    Ngày xưa, các vị thần Hạnh Phúc, Khổ Ðau, Tình Yêu, Giàu sang và nhiều vị khác nữa cùng sống chung nhau trên một hoang đảo.
    Một hôm cơn đại hồng thủy tràn đến và hòn đảo xinh xắn sắp chìm trong biển nước. Tất cả các vị thần đều chuẩn bị thuyền để vượt biển vào đất liền lánh nạn. Riêng thần Tình Yêu vì quá nghèo nên không có nổi một chiếc xuồng con để ra đi. Thần đành ngồi lặng im và chờ đợi đến giây phút cuối mới quyết định quá giang các vị thần khác. Khi thần Giàu Sang đi ngang qua, thần Tình Yêu bèn nói:
    - Anh mang tôi đi cùng nhé?
    - Không được đâu - thần Giàu Sang đáp - Tôi có bao nhiêu là vàng bạc phải mang theo, sao còn chỗ nào để cho bạn.
    Rồi thần Phù Hoa đến trên một chiếc thuyền lộng lẫy...
    - Chị Phù Hoa ơi, xin hãy... thần Tình Yêu chưa dứt lời thì thần Phù Hoa đã nhăn mặt:
    - Trong anh ướt sũng thế kia làm sao tôi có thể cho anh lên thuyền được. Anh sẽ làm bẩn thuyền tôi mất.
    Cùng lúc đó thần Khổ Ðau đến gần.
    - Anh cho tôi đi với anh nhé.
    - Tôi bất hạnh và buồn chán quá! Tôi chỉ muốn được ở một mình thôi.
    Thần Hạnh Phúc đi ngang qua cũng thế. Ông ta hạnh phúc cho đến nỗi không nghe được tiếng kêu cứu của thần Tình Yêu.
    Bỗng có giọng nói của một cụ già:
    - Này Tình Yêu tôi sẽ đưa anh đến đất liền.
    Thần Tình Yêu nghe thế liền chạy nhanh đến thuyền của cụ già. Quá vui mừng vì thoát nạn, thần Tình Yêu quên hỏi tên cụ già tốt bụng. Khi tất cả các vị thần đến được đất liền, cụ già lẳng lặng bỏ đi mất. Khi đó thần Tình Yêu mới sực nhớ đã quên cảm ơn người đã giúp mình thoát khỏi hiểm nguy, quay sang hỏi thần Kiến Thức:
    - Thưa ông, cụ già vừa giúp tôi khi nãy tên gì?
    - Ðó là thần Thời Gian.
    - Thần Thời Gian ư ? Nhưng sao ông ta lại giúp tôi?
    Thần Kiến Thức mỉm cười đáp:
    - Vì chỉ có thời gian mới có thể hiểu được tình yêu vĩ đại như thế nào.
     
  4. lanngoclan

    lanngoclan Thành viên uy tín

    Tham gia:
    19/2/07
    Bài viết:
    436
    Thích đã nhận:
    5
    Đến từ:
    Hà Nội
    •"... Trên xe buýt, một người đàn ông nhường chỗ cho một phụ nữ. Bà ta ngất xỉu. Khi tỉnh dậy, bà ta cám ơn ông ta. Đến lượt ông ta ngất xỉu"..
    Đây là chuyện Tôi thích nhất - Tôi thấy nó không phải là chuyện bên lề Diễn đàn !!! bởi đã có những lúc chúng ta mất quá nhiều thời gian với những chuyện thị phi vô bổ- cái kiều "phê bình và tự phê bình" cũng kinh sợ chẳng kém gì những cuộc họp chi bộ lúc nửa đêm...khẩu hiệu "xin bình yên về qua đây" nếu bỏ chữ "qua" nữa thì tốt biết mấy!!!
    Tôi thấy "người Tây" họ gặp gỡ , phát biểu cho nhau chỉ dặt những lời khen??? sao mà họ tài thế? nhìn thấy nhau kiểu gì họ cũng khen được: dạo này trẻ thế, kiểu tóc đẹp thế, chiếc áo mốt thế(mặc dù áo bạn mặc tữ cửu mươi niên rồi"...ước ao 4r có nhiều vụ ngất xỉu=)) =)) =))
     
  5. Return

    Return Active Member

    Tham gia:
    28/3/07
    Bài viết:
    41
    Thích đã nhận:
    0
    Đến từ:
    Tình yêu
    Cái kén
    Một ngày kia, tổ kén trên cành cây hé mở một chút. Một người ngồi gần đó quan sát: đã mấy tiếng đồng hồ chú bướm cứ cố gắng chui ra khỏi cái lỗ nhỏ xíu trên đầu kén. Rồi bỗng chú bướm bất động, dường như nó đã kiệt sức và không thể chui ra thêm một đoạn nào nữa. Thế là người đàn ông quyết định giúp đỡ chú bướm. Ông ta lấy kéo và tỉa cái miệng kén cho rộng thêm ra, chú bướm liền chui ra một cách dễ dàng. Nhưng dó chủ là một thân nhộng trần trụi với đôi cánh nhăn nhúm như chiếc lá cháy xén dưới sức nóng của ánh mặt trời. Người đàn ông tiếp tục quan sát chú bướm vì ông nghĩ rằng đôi cánh nó cũng mọc lớn lên để kịp nâng đỡ thân bướm khi nó rời khỏi kén. Thế nhưng cả hai điều đó dều không xảy ra. Chú bướm dùng thời gian ngắn ngủi còn lại của mình trườn quanh một thân nhộng trần trụi và đôi cánh khô nhăn nhúm. Nó chẳng bao giờ bay được.
    Điều người đàn ông tốt bụng kia không biết đến là miệng kén chỉ mở rất hẹp, và con nhộng kia cần phải nỗ lực hết sức mình, đến mức kiệt sức để có thể chui ra. và cách thiên nhiên tạo ra loài bướm là chính khi con nhộng dùng hết sức để chui ra khỏi miệng kén như vậy, cơ thể nó sẽ tiết ra một loại dịch nhờn và bơm vào đôi cánh của nó, để đôi cánh sẽ lớn dần lên và chú bướm có thể tung bay vào bầu trời xanh bao la ngay khi nó rời khỏi kén.
    Nhiều lần trong đời chúng ta cần phải nỗ lực đến kiệt sức để có thể đạt được điều mình mong muốn. Nếu cuộc sống cho chúng ta một cuộc đời không có những trở ngại và gian truân, thì chính cuộc đời đó làm chúng ta què quặt. Chúng ta sẽ rất yếu ớt và không thể có được một sự mạnh mẽ mà lẽ ra chúng ta phải có. Chúng ta chẳng thể nào tung bay được.
    Nếu chúng ta xin SỨC MẠNH cuộc sống sẽ gởi cho chúng ta những gian truân để làm cho chúng ta mạnh mẽ thêm.
    Nếu chúng ta xin SỰ KHÔN NGOAN, cuộc sống sẽ gởi cho chúng ta những vấn nạn để chúng ta phán đoán và giải quyết.
    nếu chúng ta xin SỤ THỊNH VƯỢNG, cuộc sống sẽ gởi đến cho chúng ta một khối óc và sức mạnh cơ bắp để làm việc.
    Nếu chúng ta xin LÒNG CAN ĐẢM, cuộc sống sẽ gởi đến cho chúng ta những hiểm nguy để chúng ta vượt qua.
    Nếu chúng ta xin SỰ GIÚP ĐỠ, cuộc sống sẽ gởi cho chúng ta những cơ hội.
    Nếu chúng ta xin TÌNH YÊU, cuộc sống sẽ gởi cho chúng ta những người đang gặp hoạn nạn để chúng ta giúp đỡ.

    Báu vật
    Để nhận thức giá trị của một tháng
    Hãy hỏi người mẹ sinh con chưa đầy tháng tuổi.
    Để nhận thức giá trị của một tuần
    Hãy hỏi biên tập viên báo tuần.
    Để nhận thức giá trị của một giờ
    Hãy hỏi những người yêu nhau đang chờ cuộc hẹn.
    Để nhận thức được giá trị của một phúc
    Hãy hỏi người vừa trể một chuyến xe.
    Để nhận thức được giá trị một giây
    Hãy hỏi người vừa trải qua một tai nạn trong gang tấc.
    Để nhận thức giá trị của một sao
    Hãy hỏi người vận động viên vừa đoạt huy chương vàng Olympic.
    Hãy trân trọng mỗi phúc giây bạn có
    Hôm qua là lịch sử
    Ngày mai la bí ẩn còn đó
    Hôm nay là món quà mà chúng ta có được.
    Đó cũng là lý do tại sao chúng ta gọi nó là 'hiện tại'

    Phần quan trọng nhất trên cơ thể
    Mẹ tôi đã ra một câu đố: 'Con yêu, phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể hả con?'
    Ngày nhỏ, tôi đã nói với mẹ rằng âm thanh là quan trọng đối với con người nên tai là bộ phận quan trọng nhất. Mẹ lắc đầu: 'không phải đâu con. Có rất nhiều người trên thế giới này không nghe được đâu, con yêu ạ. Con tiếp tục suy nghĩ về câu đố đó đi nhé, sau này mẹ sẽ hỏi lại con.'
    Vài năm sau, tôi đã nói với mẹ rằng hình ảnh là quan trọng nhất, vì thế đôi mắt là bộ phận mà mẹ muốn đố tôi. Mẹ lại nhìn tôi âu yếm nói: 'Con đã học được nhiều điều rồi đấy, nhưng câu trả lời của con chưa đúng bởi vi vẫn còn nhiều người trên thế gian này chẳng nhìn thấy gì.'
    Đã bao lần tôi muốn mẹ nói ra đáp án, và vì thế tôi toàn đoán lung tung. Mẹ chỉ trả lời tôi: 'Không đúng. Nhưng con đang tiến bộ rất nhanh, con yêu của mẹ.'
    Rồi đến năm 1991, bà nội yêu quý của tôi qua đời. Mọi người đều khóc vì thương nhớ bà. Một mình tôi đã vừa đạp xe vừa khóc trên suốt chặng đường 26 km từ thị xã về quê trong đêm mưa rào ngày 4/5 âm lịch của năm đó. Tôi đạp thật nhanh về bệnh viện huyện để mong được gặp bà lần cuối. Nhưng tôi đến nơi thì đã muộn mất rồi.
    Tôi đã thấy bố tôi gục đầu vào vai mẹ tôi và khóc. Lần đầu tiên tôi thấy bố khóc như tôi.
    Lúc liệm bà xong, mẹ đến cạnh tôi thì thầm: 'Con đã tìm ra câu trả lời chưa?' Tôi như bị sốc khi thấy mẹ đem chuyện đó ra hỏi tôi lúc này. Tôi chỉ nghĩ đó là một trò chơi giữa hai mẹ con thôi.
    Nhìn vẻ sững sờ trên khuôn mặt tôi, mẹ liền bảo cho tôi đáp án: 'Con trai ạ, phần quan trọng nhất trên cơ thể con chính là cái vai.'
    Tôi hỏi lại: 'Có phải vì nó đỡ cái đầu con không hả mẹ?'
    Mẹ lắc đầu: 'Không phải thế, bởi vì đó là nơi người thân của con có thể dựa vào khi họ khóc. Mỗi người đều cần có một cái vai để nương tựa trong cuộc sống. Mẹ chỉ mong con có nhiều bạn bè và nhận được nhiều tình thương để mỗi khi con khóc lại có một cái vai cho con có thể ngả đầu vào.'
    Từ lúc đó, tôi hiểu rằng phần quan trọng nhất của con người không phải là 'phần ích kỷ', mà là phần biết cảm thông với nỗi đau của người khác.

    Thử thắp lên một que diêm
    Một bữa tối tại vận động trường Los Angeles, Mỹ, một diễn giả nồi tiếng - ông John Keller, được mời thuyết trình trước khoảng 100.000 người. Đang diễn thuyết bỗng ông dừng lại và dõng dạc nói :
    - Bây giờ xin các bạn đừng sợ! Tôi sắp cho tắt tất cả đèn trong sân vận động này.
    Đèn tắt. Cả sân vận động chìm sâu trong boáng tối âm u. John Keller nói tiếp:
    - Bây giờ tôi đốt lên một que diêm. những ai nhìn thấy ánh lửa của que diêm đang cháy thì hãy hô to 'Đã thấy!'.
    Một que diêm được bật lên, cả sân vận động vang lên: 'Đã thấy!'.
    Sau khi đèn được bật sáng trở lại, ông John Keller giải thích:
    - Ánh sáng của một hành động nhân ái dù nhỏ bé như một que diêm cũng sẽ chiếu sáng trong đêm tăm tối của nhân loại y như vậy.
    Một lần nữa, tất cả đèn trong sân vận động lại được tắt. Một giọng nói vang lên :
    - Tất cả những ai ở đây có mang theo diêm quẹt, xin hãy đốt cháy lên ! Bỗng chốc cả vận động trường rực sáng.
    John Keller kết luận :
    - Tất cả chúng ta cùng hợp lực nhau có thể chiến thắng bóng tối, chiến tranh, khủng bố, cái ác và oán thù bằng những đóm sáng nhỏ của tình thương, sự tha thứ và lòng tốt của chúng ta. Hoà bình không chỉ là môi trường sống vắng bóng của chiến tranh. Hòa bình không chỉ là cuộc sống chung không tiếng súng. Vì trong sự giao tiếp giữa người với người, đôi khi con người giết hại nhau mà không cần súng đạn, đôi khi con người làm khổ nhau, áp bức bóc lột nhau mà không cần chiến tranh.
    Cách tốt nhất để xây dựng hoà bình là tăng thêm thật nhiều những hành động yêu thương và hảo tâm với đồng loại. Những hành động yêu thương xuất phát từ lòng nhân hậu sẽ như những ánh sáng nho nhỏ của một que diêm. Nhưng nếu mọi người cùng đốt lên những ánh sáng bé nhỏ, những hành động yêu thương sẽ có đủ sức mạnh để xua tan bóng tối của những đau khổ và cái ác.

    Hạnh phúc
    Trong một căn phòng ở bệnh viện có hai người đàn ông lớn tuổi đang bị bệnh rất nặng. Một trong số hai người được phép ngồi dậy một giờ mỗi buổi chiều. Trong phòng chỉ có mỗi một cửa sổ nhìn ra bên ngoài lại nằm cạnh giường người đàn ông này. Người thứ hai bị buộc phải nằm bất động trên giường mà không được đi lại hay ngồi dậy. Hai người đàn ông nói chuyện với nhau rất nhiều. Họ kể cho nhau nghe về vợ con, gia đình, công việc, về cuộc sống của họ trong quân ngũ và cả về nơi họ đã đi nghỉ mát.Vào mỗi buổi chiều khi người đàn ông có giường bên cạnh cửa sổ ngồi dậy, ông ta kể cho người bạn cùng phòng của mình nghe về những điều ông thấy bên ngoài cánh cửa. Người thứ hai dần dần chỉ sống bằng những khoảng một tiếng, khi mà cuộc sống buồn chán của ông được làm tươi sáng và sinh động hơn bởi những hoạt động và màu sắc từ thế giới bên ngoài cửa sổ. Khung cửa nhìn ra một công viên với một hồ nước rất đẹp. Vịt trời và thiên nga bơi lội trên mặt nước trong khi những đứa trẻ thả những con thuyền nhỏ của chúng bên bờ hồ. Những cặp tình nhân đi dạo tay trong tay giữa rừng hoa muôn màu. Người đàn ông bên cửa sổ mô tả những cảnh này chi tiết đến mức người thứ hai có thể nhắm mắt lại và tưởng tượng ra toàn bộ khung cảnh. Có ngày người ngồi bên cửa sổ kể về một cuộc diễu hành đi ngang qua. Dù lúc đó người thứ hai không nghe thấy tiếng nhạc, ông ta vẫn có thể tưởng tượng được qua những mô tả của người thứ nhất. Ngày lại ngày trôi qua như vậy.Một buổi sáng, khi y tá đến thăm, người đàn ông bên cửa sổ đã qua đời trong đêm. Ai cũng rất đau buồn vì chuyện này. Sau khi mọi việc đã qua, người thứ hai hỏi xin được chuyển đến bên cửa sổ. Cô y tá chuyển người này và sau đó rời khỏi phòng.Chậm rãi và đau đớn, người đàn ông cố nhấc mình lên để nhìn ra ngoài cửa sổ lần đầu tiên. Cuối cùng, ông cũng có thể tự mình nhìn ra ngoài. Ông cố gắng xoay người nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên ngoài là một bức tường rất cao che hết tầm nhìn. Người đàn ông vô cùng ngạc nhiên. Ông hỏi cô y tá tại sao mà người bạn cùng phòng vừa mới qua đời có thể kể về những điều kỳ diệu như vậy, hệt như ông ta đang nhìn thấy thật. Cô y tá suy nghĩ một chút rồi trả lời. 'Có lẽ ông ta muốn khích lệ ông đó,' cô y tá nói.
    ~~~***~~~
    Hạnh phúc thay khi có thể làm cho người khác hạnh phúc, bất kể chúng ta đang ở trong tình cảnh nào. Chia buồn làm giảm nỗi đau, nhưng chung vui lại làm tăng niềm hạnh phúc. Nếu bạn muốn cảm thấy mình giàu có, hãy tính tất cả những điều bạn đang có mà tiền bạc không thể mua được.Tác giả của câu chuyện này không rõ là ai, nhưng nó đem lại hạnh phúc và may mắn cho những ai đọc nó. Đây là một lá thư, nhưng đừng giữ lại lá thư này, cũng đừng gửi tiền cho ai cả. Hãy gửi lá thư này cho những người bạn của bạn mà bạn ước muốn đem lại may mắn cho họ. Bạn sẽ thấy rằng những điều tốt đẹp sẽ đến với bạn trong thời gian gần nhất! Hãy nhớ rằng, khi bạn bắt đầu tin tưởng, bạn đã bắt đầu thực hiện ước mơ của mình... và một ngày kia, khi mà bạn ít ngờ tới nhất, ước mơ của bạn sẽ thành sự thật!! Đừng bao giờ mất niềm tin nơi bản thân mình và những ước mơ của bạn bởi vì có thể một điều gì đó tốt đẹp sẽ xảy ra với chính bạn!!! Chúc bạn may mắn!!!
     
    Last edited by a moderator: 24/3/08
  6. peter_parker

    peter_parker Well-Known Member

    Tham gia:
    3/1/07
    Bài viết:
    753
    Thích đã nhận:
    179
    Đến từ:
    Hà Nội
    Mấy truyện này mình đọc rồi nhưng xong lại quên!
    Cám ơn bạn Return đã giúp mình nhớ lại một lúc. Thanks!:x
     
  7. Return

    Return Active Member

    Tham gia:
    28/3/07
    Bài viết:
    41
    Thích đã nhận:
    0
    Đến từ:
    Tình yêu
    Sự chiến thắng
    Một vài năm về trước, tại một cuộc thi Olympics tại thành phố Seatle, có 9 người dự thi đều tàn tật, cùng tham gia chạy thi(dùng phương tiện của mình như xe lăn).
    Khi có hiệu lệnh, họ đều bắt đầu, dù không nhanh nhưng ai cũng cố gắng hết khả năng, không phả để có cơ hội làm nhà quán quân, mà hy vọng tham gia để chứng tỏ mình còn có tác dụng còn có thể đóng góp cho các hội từ thiện khác.
    Bỗng một cô bé tham gia dự thi bị ngã lăn ra đường. Cứ như vậy vài lần, cô bắt đầu khóc.
    Tám người dự thi còn lại nghe thấy tiếng cô bé khóc. Họ đều quay lại chỗ cô, xem xét xem cô có làm sao không. Tất cả 8 người đều quay lại.
    Một cô gái bị hội chứng đao bước tới gần hơn lau sạch nước mắt cho cô bé, rồi nắm lấy tay cô và nói :' Như thế này sẽ tốt hơn'. Rồi cả 9 người nắm tay nhau, cùng nhau đi về đích.
    Tất cả mọi người trong sân vận động đứng dậy, vỗ tay hoan hô trong suốt mấy phút liền. Những người đã từng xem cuộc thi ấy đều vẫn kể cho nhau về câu chuyện này. Tại sao? Vì trong tâm hồn, chúng ta biết rằng: điều quan trọng trong cuộc sống này không phải là chiến thắng cho bản thân chúng ta, mà là giúp được người khác cùng chiến thắng, cho dù bản thân chúng ta có phải đi chậm lại và thay đổi hướng đi của mình.

    Trở về
    Một người lính trở về nhà đoàn tụ với gia đình sau nhiều năm tham chiến ở Việt Nam. Từ San Francisco anh gọi điện về thăm hỏi gia đình.
    - Cha mẹ ơi, con đang trở về nhà đây. Nhưng con có điều muốn xin phép cùng cha mẹ. Con muốn dẫn bạn cùng về nhà mình.
    - Ô' được thôi con trai. Cha mẹ rất sẵn lòng đón tiếp bạn con.
    - Nhưng có điều này cha mẹ nên biết: anh ấy bị thương khá nặng trong chiến tranh, mất cả cánh tay và đôi chân. Anh ấy không còn chỗ nào để nương tựa, vì vậy con muốn anh ấy về sống cùng chúng ta.
    - Cha mẹ rất tiếc khi nghe điều này, có thể chúng ta sẽ giúp anh ấy tìm được chỗ trú ngụ.
    - Ô' không, con muốn anh ấy ở cùng chúng ta kia.
    - Con không biết con đang đòi hỏi điều gì đâu con trai. Một người tàn tật như vậy sẽ là một gánh nặng đè lên vai chúng ta. Chúng ta còn cuộc sống riêng tư của chúng ta nữa chứ, không thể để một điều như vậy chen vào cuộc sống của chúng ta được. Tốt hơn hết là con quay về nhà và quên anh chàng ấy đi. Anh ta chắc sẽ chóng tìm được cách tự kiếm sống thôi.
    Nghe đến đó, người con trai gác máy. Vài ngày sau đó họ đột nhiên nhận được cú điện thoại từ cảnh sát San Francisco báo tin người con trai đã chết sau khi ngã từ một tòa nhà cao tầng. Cảnh sát cho rằng đây là một vụ tự sát.
    Người cha và mẹ đau buồn này vội vã bay đến San Francisco và được dẫn đến nhà táng thành phố để nhận xác con. Họ nhận ra anh ngay, nhưng họ cũng kinh hoàng nhận ra một điều khác cùng lúc. Con trai họ chỉ còn lại một tay và một chân.
     
    Last edited by a moderator: 24/3/08
  8. phu

    phu Well-Known Member

    Tham gia:
    21/9/06
    Bài viết:
    355
    Thích đã nhận:
    89
    Đến từ:
    TP.HCM
    mấy mẩu truyện này thật tuyệt, thật sâu sắc!
    cảm ơn Return nhiều lắm! post đều đều nhé!
    thanx!

    hay lắm Return àh! Cố gắng post đều nhé!
    thanx!!!!!!!!!!!!!!!!
     
    Last edited by a moderator: 24/3/08
  9. kenshin14488

    kenshin14488 Well-Known Member

    Tham gia:
    9/7/07
    Bài viết:
    456
    Thích đã nhận:
    80
    Đến từ:
    Aquarium City
    Ông ấy ngất xỉu rùi sao nữa hả bạn? :confused:
    Truyện hay lắm, rất bổ ích, cám ơn nhìu nha!
     
  10. hlong_ce

    hlong_ce Well-Known Member

    Tham gia:
    7/5/07
    Bài viết:
    102
    Thích đã nhận:
    18
    Đến từ:
    Ho Chi Minh
    Nào nào! Thư giãn với 4 giai đoạn của đời người đàn ông nhé các Pác!:p
     
  11. hlong_ce

    hlong_ce Well-Known Member

    Tham gia:
    7/5/07
    Bài viết:
    102
    Thích đã nhận:
    18
    Đến từ:
    Ho Chi Minh
    Giai đoạn 1: Trẻ, ngây thơ và bốc đồng
    Giai đoạn đầu tiên của đời người này kéo dài khoảng 25 năm. Trong giai đoạn này bạn suy nghĩ bằng trái tim và còn lâu mới trở thành một người đàn ông thật sự.
    Không ít hành động của bạn mang tính liều lĩnh và không được hoạch định trước. Bạn sẵn sàng chấp nhận rủi ro vì không biết rủi ro nguy hiểm đến mức nào. Bạn thường không nghĩ đến hậu quả những việc làm của bạn. Bạn nghĩ đến nhu cầu và ước muốn của mình.
    Bạn là người ích kỷ. Bạn không có nhu cầu hay không coi trọng quyền lực. Tệ hơn, bạn tưởng rằng đã hiểu đời nhưng thật ra chẳng hiểu gì cả. Bạn có thể thông minh nhưng chưa đủ. Bạn bị che mắt bởi kinh nghiệm và sự dại dột của mình.
    Bạn cần làm gì trong giai đoạn này? Hãy im lặng và học hỏi người khác. Hãy thẳng thắn và giản dị. Bạn sẽ ngã xuống. Nhưng phải đảm bảo ngã từ những bậc thang chứ không rớt xuống vực thẳm. Hãy hiểu biết những rủi ro của mình. Hãy tăng cường tình bạn và lòng trung thành.
    Đừng dại dột làm những chuyện quá sức mình; hãy học hỏi những gì bạn cần làm trong giai đoạn kế tiếp của cuộc đời. Sống có khát vọng nhưng cần có kế hoạch thực hiện khát vọng đó. Hãy tìm một người vợ tốt để xây dựng một hậu phương vững chắc cho bạn.
    Ưu điểm lớn nhất: Bạn không biết sợ và sống có khát vọng.
    Nhược điểm lớn nhất: Bạn tưởng rằng bạn biết tất cả nhưng thật ra bạn còn không rõ cả cái khuỷu tay của mình (Muhamad Ali)

    Giai đoạn 2: Lớn tuổi hơn, nhưng chưa khôn ngoan
    Trong giai đoạn này bạn suy nghĩ bằng trái tim và khối óc của mình. Giai đoạn 2 của cuộc đời bắt đầu khi có những điều trở nên quan trọng. Những điều trước đây không rõ ràng nay bất ngờ nổi bật lên. Bạn bắt đầu hiểu được thế giới hoạt động như thế nào và sức mạnh của những kẻ có quyền lực và tiền bạc. Bạn phải tìm cách thích nghi với thế giới rộng lớn này. Bạn bắt đầu coi trọng và đánh giá cao quyền lực...
    Trong giai đoạn này bạn bắt đầu cảm thấy sợ hãi, sợ rủi ro thất bại, sợ hậu quả những việc làm của mình, sợ không đúng. Nhưng điều này không ngăn cản bạn cố gắng thực hiện khát vọng của mình. Bạn chỉ thông minh hơn về cách thực hiện mục tiêu của mình.
    Bạn cần làm gì trong giai đoạn này? Bạn vẫn phải học hỏi và lắng nghe, nhưng cũng cần phải hành động. Bạn nên hiểu bạn là học trò nhưng rồi phải trở thành thầy giáo. Bạn bắt đầu hiểu đời và thành đạt. Đây là giai đoạn tỏa sáng trong cuộc đời bạn và bạn miệt mài xây dựng tính cách đàn ông của mình. Quan trọng nhất là bạn không được phép sai lầm ngớ ngẩn nữa, nếu có sai lầm thì đó sai lầm thông minh.
    Ưu điểm lớn nhất: Bạn bắt đầu nhận thức bạn là học trò và cuộc đời là người thầy của bạn.
    Nhược điểm lớn nhất: Bạn chưa là người đàn ông thực thụ; gia tài của bạn chưa rõ ràng.

    Giai đoạn 3: Khôn ngoan, già dặn
    Trong giai đoạn này bạn suy nghĩ bằng khối óc của mình. Giai đoạn 3 này xuất hiện khi bạn đã đạt được sự khôn ngoan. Nếu bạn chưa đến giai đoạn này vào sinh nhật lần thứ 50 của mình thì cuộc đời của bạn coi như bỏ đi.
    Giai đoạn này là giai đoạn lớn nhất của cuộc đời vì đây là thời điểm bạn đã trải qua những thành công và thất bại trong đời. Giờ đây bạn sẵn sàng truyền đạt sự khôn ngoan và kinh nghiệm sống cho người khác. Bạn vẫn tiếp tục học hỏi, nhưng giờ đây bạn học vì ham thích chứ không phải vì nhu cầu.
    Trong giai đoạn này, bạn đã hiểu biết những hoạt động của đời sống. Nhất là bạn không còn để phạm sai lầm nữa, bạn cân nhắc từng lời để khi nói ra mọi người đều lắng nghe. Bạn có đủ tư cách để được tôn trọng và xứng đáng với sự tôn trọng đó.
    Ưu diểm lớn nhất: Bạn khôn ngoan. Bạn đã trưởng thành.
    Nhược điểm lớn nhất: Bạn không còn đương đầu với những thách thức.

    Giai đoạn 4: Tuổi già cay đắng
    Trong giai đoạn này bạn không nghĩ bằng khối óc nữa, bạn già yếu rồi.
    Giai đoạn thứ tư của cuộc đời là giai đoạn buồn bã nhất vì bạn bắt đầu suy thoái. Bạn không thể tiến lên, không thể khôn ngoan hơn. Do đó bạn sẽ đi xuống và trở lên ngớ ngẩn. Cho dù bạn khôn ngoan, có kinh nghiệm, thành đạt, nhưng những hiểu biết của bạn đều lỗi thời.
    Bạn trở nên không thích hợp và bạn không thể chịu đựng được điều này vì bạn đã từng được kính trọng. Vì vậy, bạn cảm thấy cay đắng và bắt đầu nguyền rủa cuộc đời như một đứa trẻ. Nếu tồi tệ hơn, bạn lại tự hạ thấp mình như những đứa trẻ ngu ngốc. Bạn trở nên xúc động và suy nghĩ vô lý, “không ai kính trọng tôi, không ai chăm sóc tôi…”. Bạn vẫn thích dạy dỗ người khác nhưng rất ít người lắng nghe bạn. Bạn chỉ còn là một biểu tượng bung xung, không còn quyền lực gì, ngay trong gia đình bạn.
    Ưu điểm lớn nhất: Bạn trở thành phe thứ ba trong những cuộc tranh luận. Các phe sẽ lôi kéo bạn về phía họ.
    Nhược điểm lớn nhất: Bạn trở nên không thích hợp nhưng không biết điều đó.
    Hãy biết mình đang ở giai đoạn nào. Khi bạn ở giai đoạn 1, hãy lắng nghe và im lặng. Giai đoạn 2, lắng nghe và học hỏi, nhưng hành động. Giai đoạn 3, sử dụng sự khôn ngoan của mình. Giai đoạn 4, im lặng và đừng “phá vỡ” bất cứ thứ gì khi bạn tiếp xúc với người khác.
     
    Last edited by a moderator: 24/3/08
  12. chaomaobongbong

    chaomaobongbong Well-Known Member

    Tham gia:
    10/5/07
    Bài viết:
    248
    Thích đã nhận:
    168
    Đến từ:
    TDM Bình Dương
    Phải chăng chính trẻ con mới là những nguời chỉ cho chúng ta cách sống, và có lẽ vì thế những thiên thần luôn ở bên chúng .
    Khi tôi nhìn những con đường đầy những bông hoa dại , tôi lo ngại đám cỏ ấy sẽ phá đi mảnh vườn của mình .
    Đám trẻ thì lại tìm hái những bông hoa ấy tặng mẹ và vui đùa với những bông cỏ may .
    Khi tôi gặp một kẻ say khướt đang mỉm cười , tôi chỉ ngửi thấy mùi rượu và sự kinh tởm , những kẻ khiến tôi phải quay mặt .
    Nhưng đám trẻ của tôi thì nhìn và mỉm cười lại với họ .
    Khi tôi nghe những đoạn nhạc mà mình thích tôi chẳng để tâm chút gì ,chỉ ngồi lì và lắng nghe .
    Đám trẻ nhà tôi lại nhún nhảy theo nhịp điệu , hát to lên dù chỉ với những lời mà chúng tự nghĩ ra .
    Khi gió thổi qua mặt , tôi thu người lại , bực mình vì chúng làm rối mái tóc của mình và những bước chân thêm khó khăn .
    Lũ trẻ thì nhắm mắt lại , dang hai tay như bay lên cùng với chúng ,
    sau đó thì phá lên cười.
    Khi tôi gặp một vũng bùn , tôi cố bứớc qua nhanh , lo sợ chúng sẽ làm bẩn giày và day lên những tấm thảm .
    Đám trẻ thì ngồi quanh lại , chúng cố xây các đập nước , các dòng sông và nô đùa với những con giun.
    Khi cầu nguyện , tôi luôn mong Chúa sẽ ban cho mình nhiều thứ .
    Lũ trẻ thì khẽ nói : "Chúa ơi , cám ơn vì đã cho con đồ chơi và nhiều bạn bè . Con cũng chưa muốn lên Thiên đàng với Người vì con nhớ ba và mẹ con lắm !"
    Phải chăng chính trẻ con mới là những nguời chỉ cho chúng ta cách sống, và có lẽ vì thế những thiên thần luôn ở bên chúng .
    Và hãy tận hưởng những quà tặng dù nho nhỏ của cuộc sống . Một ngày nào đó , khi nhìn lại bạn sẽ nhận ra rằng đấy mới chính là những khoảnh khắc đích thực của mình !
    Sưu tầm

    Sắp vào giờ triết, vị giáo sư chuẩn bị sẵn một số đạo cụ ở trước mặt.
    Lớp học bắt đầu, chẳng nói một lời, giáo sư nhấc lên một chiếc hũ lớn, và cho vào đấy những quả banh golf.
    Đoạn,ông hỏi cả lớp hũ có đầy không, câu trả lời đồng thanh rằng đầy.
    Vị giáo sư lại cầm lên một chiếc hộp đầy những sỏi và đổ vào hũ. Ông lắc nhẹ, từng viên sỏi lăn vào các khoảng trống giũa những quả banh. Ông lại hỏi, câu trả lời vẫn thế.
    Giáo sư tiếp tục giơ lên một hộp cát và đổ vào hũ. Cát có thể lấp đầy mọi khoảng trống. Câu hỏi cũ lại vang lên, các sinh viên đều nhất loạt rằng không còn chỗ nhét thêm được nữa.
    Nhưng không, từ hộc bàn, giáo sư bưng ra 2 tách cafe và đổ luôn thứ nước sóng sánh "đầy tâm sự" ấy vào hũ, len lỏi giữa những hạt cát. Cả lớp cười ồ.
    Đợi tiếng cười lắng xuống, giáo sư mới cất tiếng:
    "Chiếc hũ tượng trưng cho cuộc đời mỗi người.
    Những quả banh golf là các điều quan trọng như , gia đình, sức khỏe, bạn bè, tình yêu, tôn giáo và những niềm đam mê. Nếu mọi thứ khác mất hết, chỉ còn lại những điều này, cuộc đời vẫn đầy ắp.
    Những viên sỏi là các vấn đề khác như học tập, công việc, nhà cửa, xe cộ.
    Cát là tất cả những thứ vụn vặt còn lại. Nếu cho cát vào hũ trước, sẽ không còn chỗ cho những quả banh golf hay các viên sỏi.
    Cuộc đời cũng thế, nếu bạn dành tất cả thời gian và năng lượng cho những điều vụn vặt, thì các điều quan trọng lách vào đâu? Chăm sóc những quả banh golf trước, đặt ra cho mình những ưu tiên, và phần còn lại chỉ là cát."
    Bạn thấy 24 giờ của một ngày quá ngắn, hãy nhớ đến chiếc hũ sành,và xem mình đã đặt gì vào đấy
    Sưu tầm
    Không biết thú chim cá cảnh là quả banh hay những viên sỏi, có thể nó là 2 tách cafe
     
    Last edited by a moderator: 24/3/08
  13. Return

    Return Active Member

    Tham gia:
    28/3/07
    Bài viết:
    41
    Thích đã nhận:
    0
    Đến từ:
    Tình yêu
    Người giàu dạy con
    Một ngày nọ, người cha giàu có dẫn con trai đến một vùng quê để thằng bé thấy nhưng người nghèo ở đây sống như thế nào. Họ tìm đến nông trại của một gia đình nghèo nhất nhì vùng. ' Đây là một cách để dạy con biết quý trọng những người có cuộc sống cơ cực hơn mình' - người cha nghĩ đó là bài học thực tế tốt cho đứa con bé bỏng của mình.
    Sau khi ở lại và tìm hiểu đời sống ở đây, họ lại trở về nhà. Trên đường về, người cha nhìn con trai mỉm cười: 'Chuyến đi như thế nào hả con?'
    - Thật tuyệt vời bố a.
    - Con đã thấy người nghèo sống như thế nào rồi đấy
    - Dạ vâng.
    - Thế con rút ra được điều gì từ chuyến đi này?
    Đứa bé không ngần ngại:
    - Con thấy chúng ta có một con chó, họ có bốn. Nhà mình có một hồ bơi dài đến giữa sân, họ lại có một con sông dài bất tận. Chúng ta phải đưa những chiếc đèn lồng vào vườn, họ lại có những ngôi sao lấp lánh vào đêm. Mái hiên nhà mình chỉ đến trước sân thì họ có cả chân trời. Chúng ta có một miếng đất để sinh sống và họ có cả những cánh đồng trải dài. Chúng ta phải có người phục vụ, còn họ lại phục vụ người khác. Chúng ta phải mua thực phẩm, còn họ lại trồng ra những thứ ấy. Chúng ta có những bức tường bảo vệ xung quanh, còn họ có những người bạn láng giềng che chở cho nhau...
    Đến đây, người cha không nói gì cả.
    'Bố ơi, con đã biết chúng ta nghèo như thế nào rồi... ' - cậu bé nói thêm.
    Rất nhiều khi chúng ta đã quên mất những gì mình đang có và chỉ luôn đòi hỏi những gì không có. Cũng có những thứ không giá trị với người này nhưng lại là mong mỏi của người khác. Điều đó còn phụ thuộc vào cách nhìn và đánh giá của mỗi người. Xin đừng quá lo lắng, chờ đợi vào những gì bạn chưa có mà bỏ quên điều bạn đang có, dù là chúng rất nhỏ nhoi.

    Tiếng vọng rừng sâu
    Có một cậu bé ngỗ nghịch thường bị mẹ khiển trách. Ngày nọ giận mẹ, cậu chạy đến một thung lũng cạnh khu rừng rậm. Lấy hết sức mình, cậu hét lớn: 'Tôi ghét người'. Từ khu rừng có tiếng vọng lại: 'Tôi ghét người'. Cậu hoảng hốt quay về sà vào lòng mẹ khóc nức nở. Cậu bé không sao hiểu được từ trong rừng lại có người ghét cậu.
    Người mẹ nắm tay con, đưa cậu trở lại khu rừng. Bà nói: 'Giờ thì con hãy hét thật to: 'Tôi yêu người'. Lạ lùng thay, cậu vừa dứt tiếng thì có tiếng vọng lại: 'Tôi yêu người'. Lúc đó người mẹ mới giải thích cho con hiểu: 'Con ơi, đó là định luật trong cuộc sống của chúng ta. Con cho điều gì, con sẽ nhận điều đó. Ai gieo gió thì gặt bão. Nếu con thù ghét người thì người cũng thù ghét con. Nếu con yêu thương người thì người cũng yêu thương con.

    Xin Thầy hãy dạy cho con tôi
    (Trích thư của Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln gửi thầy hiệu trưởng ngôi trường nơi con trai ông theo học)
    Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này, rằng không phải tất cả mọi người đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin thầy hãy dạy cho cháy biét cứ mỗi một kẻ vô lại ta gặp trên đường phố thì ở đâu đó sẽ có một con người chính trực; cứ mỗi một chính trị gia ích kỷ, ta sẽ có một nhà lãnh đạo tận tâm. Bài học này sẽ mất nhiều thời gian, tôi biết; nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết rằng một đồng đôla kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với năm đôla nhặt được trên hè phố...
    Xin thầy dạy cho cháy biết cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng.
    Xin hãy dạy cháy tránh xa sự đố kỵ.
    Xin dạy cháu biết được bí quyết của niềm vui chiến thắng thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác nhất lại là những kẻ dễ bị đánh bại nhất...
    Xin hãy giúp cháu nhìn thấy thế giới kỳ diệu của sách... nhưng cũng cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống: đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong ánh nắng và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh.
    Xin giúp cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, dù tất cả mọi người xung quanh đều cho rằng ý kiến đó hoàn toàn sai lầm...
    Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng với những người hoà nhã và cứng rắn với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chỉ biết chạy theo thời thế.
    Xin hãy dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người những cũng xin thầy dạy cho cháu biết cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm lưới chân lý để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp...
    Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã, xin hãy dạy cháy biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt.
    Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yểm thế và cẩn trọng trước sự ngọt ngào đầy cạm bẫy.
    Xin hãy dạy cho cháu rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao nhất, nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình...
    Xin hãy dạy cho cháu ngoảnh tải làm ngơ trước một đám đông đang gào thét... và đứng thẳng người bảo vệ những gì cháu cho là đúng...
    Xin hãy đối xử dịu dàng với cháu nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện nên được những thanh sắt cứng rắn.
    Xin hãy dạy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt tối vào bản thân, bởi vì khi đó cháu sẽ luôn có niềm tin tuyệt đối vào nhận loại.
    Đây quả là một yêu cầu quá lớn, tôi biết, thưa thầy. Nhưng xin thầy cố gắng hết sức mình, nếu được vậy, con trai tôi quả thật là một cậu bé hạnh phúc và may mắn.

    Lòng mẹ
    Một cậu bé mời mẹ tham dự buổi họp phụ huynh đầu tiên ở trường tiểu học. Điều cậu bé sợ đã thành sự thật, mẹ cậu bé nhận lời. Đây là lần đầu tiên bạn bè và giáo viên chủ nhiệm gặp mẹ cậu bé và cậu rất xấu hổ về vẻ bề ngoài của mẹ mình. Mặc dù cũng là một người phụ nữ đẹp, có một vết sẹo lớn che gần toàn bộ mặt bên phải của cô. Cậu bé không bao giờ muốn hỏi mẹ mình tại sao bị vết sẹo lớn vậy.
    Vào buổi họp mặt, mọi người có ấn tượng rất đẹp về sự dịu dàng và vẻ đẹp tự nhiên của người mẹ mặc cho vết sẹo đập vào mắt, nhưng cậu bé vẫn xấu hổ và giấu mình vào một góc tránh mặt mọi người. Ở đó, cậu bé nghe được mẹ mình nói chuyện với cô giáo.
    Làm sao chị bị vết sẹo như vậy trên mặt? Cô giáo của cậu hỏi.
    Người mẹ trả lời, 'Khi con tôi còn bé, nó đang ở trong phòng thì lửa bốc lên. Mọi người đều sợ không dám vào vì ngọn lửa đã bốc lên quá cao, và thế là tôi chạy vào. Khi tôi chạy đến chỗ nó, tôi thấy một xà nhà đang rơi xuống người nó và tôi vội vàng lấy mình che cho nó. Tôi bị đánh đến ngất xỉu nhưng thật là may mắn là có một anh lính cứu hỏa đã vào và cứu cả hai mẹ con tôi.
    Người mẹ chạm vào vết sẹo nhăn nhúm trên mặt.
    Vết sẹo này không chữa được nữa, nhưng cho tới ngày hôm nay, tôi chưa hề hối tiếc về điều mình đã làm.
    Đến đây, cậu bé chạy ra khỏi chỗ nấp của mình về phía mẹ, nước mắt lưng tròng. Cậu bé ôm lấy mẹ mình và cảm nhận được sự hy sinh của mẹ dành cho mình. Cậu bé nắm chặt tay mẹ suốt cả ngày hôm đó.
     
    Last edited by a moderator: 24/3/08
  14. phu

    phu Well-Known Member

    Tham gia:
    21/9/06
    Bài viết:
    355
    Thích đã nhận:
    89
    Đến từ:
    TP.HCM
    tuyệt thật!
    mình không biết nói gì hơn ngoài 2 chữ cảm ơn!
    cảm ơn về những mẩu chuyện này! cảm ơn về những bài học rút ra từ đó!
    thanx!

    Hôm nay có thêm cahomaobongbong nửa!
    Topic này sẽ phong phú lắm đây!
    Cảm ơn hai bác nhiều nhé!

    cảm động thật Return nhỉ! Đúng là lòng mẹ bao la thật, sự hy sinh của người thật lớn lao!
    thanx!
     
    Last edited by a moderator: 24/3/08
  15. Traitimcodon

    Traitimcodon Well-Known Member

    Tham gia:
    19/3/07
    Bài viết:
    214
    Thích đã nhận:
    4
    Đến từ:
    Hồ Chí Minh
    Cám ơn Return đã sưu tầm và chia sẻ cho Anh/Em trên diễn đàn những câu chuyện hay và đầy ý nghĩa ...
     
  16. lazymap

    lazymap Well-Known Member

    Tham gia:
    13/5/06
    Bài viết:
    280
    Thích đã nhận:
    1
    Đến từ:
    tpHCM
    lâu lâu vào đọc thấy hay quá, thank các bac đã có công sưu tập :D
     
  17. chaomaobongbong

    chaomaobongbong Well-Known Member

    Tham gia:
    10/5/07
    Bài viết:
    248
    Thích đã nhận:
    168
    Đến từ:
    TDM Bình Dương
    Phỏng Vấn Chúa

    Vào một đêm mùa đông, trời lạnh, tôi ngủ say sau một ngày làm việc mệt nhọc. Và không biết từ lúc nào, tôi lạc vào trong mơ. Một giấc mơ kỳ lạ. Tôi đi phỏng vấn Chúa.


    Mời vào, Đức Chúa nói. Vậy là con muốn phỏng vấn ta? Nếu Ngài có thời gian, Tôi nói. Chúa mỉm cười: Thời gian của ta là vô tận. Nó đủ để làm tất cả mọi thứ. Con đã chuẩn bị những câu hỏi gì dành cho ta rồi?
    Tôi hỏi: Điều gì làm Ngài ngạc nhiên nhất về nhân loại?
    Chúa nghĩ một chút rồi trả lời: Đó là họ chán phải là trẻ con, vội vã trưởng thành và rồi lại khát khao trở thành con trẻ.
    Đó là họ đánh đổi sức khỏe để lấy tiền bạc và sau đó lại hao tiền tốn của để lấy lại sức khỏe.
    Đó là vì lo lắng suy nghĩ đến tương lai, họ quên đi hiện tại, làm như thế họ sống không vì hiện tại cũng chẳng phải cho tương lai.
    Đó là họ sống như thể họ sẽ không bao giờ chết, và họ chết như thể họ chưa bao giờ sống.
    Chúa đặt tay tôi vào trong bàn tay Chúa, chúng tôi im lặng một hồi. Sau đó tôi hỏi: Là người làm cha, Chúa có những bài học về cuộc sống nào muốn đứa con mình học tập?
    Chúa mỉm cười và trả lời: Học rằng chúng không thể khiến bất kỳ ai yêu chúng. Những gì chúng có thể làm là khiến bản thân chúng được yêu.
    Học rằng điều quý giá nhất không phải là những gì chúng có trong cuộc đời, mà là những người chúng có trong cuộc đời ấy.
    Học rằng sẽ là không tốt khi so sánh bản thân chúng với người khác. Tất cả sẽ được đánh giá riêng lẻ dựa trên những phẩm chất riêng của chúng, chứ không phải theo một nhóm trên cơ sở so sánh.
    Học rằng một người giàu có không phải là người có nhiều nhất, mà là người cần ít nhất.
    Học rằng chỉ mất vài giây để gây những vết thương sâu thẳm với người chúng ta yêu thương, và phải mất nhiều năm nữa để hàn gắn chúng.
    Học cách tha thứ bằng việc rèn luyện lòng khoan dung. Để hiểu rằng có những người rất yêu thương chúng, nhưng đơn giản không biết làm thế nào để diễn tả hay thể hiện những xúc cảm của họ.
    Học rằng tiền có thể mua được mọi thứ ngoại trừ hạnh phúc.
    Học rằng hai người có thể nhìn vào cùng một thứ và nhìn nhận nó hoàn toàn khác nhau.
    Học rằng một người bạn thực sự là người biết mọi thứ về chúng... và dù vì bất kỳ điều gì cũng luôn yêu thích chúng.
    Học rằng sẽ không bao giờ là đủ cho chúng được tha thứ bởi người khác, mà chúng phải tự tha thứ cho chính bản thân mình.
    Tôi ngồi đó một hồi để tận hướng chuyến thăm Đức Chúa của mình.
    Tôi cảm ơn Chúa vì đã dành thời gian cho tôi.
    Chúa trả lời: Bất kỳ lúc nào. Ta luôn ở đây 24 giờ một ngày. Tất cả những gì con phải làm là hỏi ta, và ta sẽ trả lời.


    Theo InspirationalStories
     
  18. Return

    Return Active Member

    Tham gia:
    28/3/07
    Bài viết:
    41
    Thích đã nhận:
    0
    Đến từ:
    Tình yêu
    Người bạn
    Người chủ tiệm treo tấm bảng 'Bán Chó Con' lên cánh cửa. Những tấm biển kiểu như vậy luôn hấp dẫn các khách hàng nhỏ tuổi. Ngay sau đó có một cậu bé xuất hiện.
    Chú bán mấy con chó này với giá bao nhiêu vậy? cậu bé hỏi.
    Ông chủ trả lời Khoảng từ $30 cho tới $50.
    Cậu bé móc trong túi ra một ít tiền lẻ. 'Cháu có $2.37,' cậu nói, 'cháu có thể coi chúng được không?'
    Người chủ tiệm mỉm cười và huýt sáo. Từ trong cũi chạy ra chó mẹ Lady cùng với năm cái nắm lông be bé xinh xinh chạy theo. Một con chó con chạy cà nhắc lết theo sau. Ngay lập tức, cậu bé chỉ vào con chó nhỏ bị liệt chân đó
    Con chó con này bị làm sao vậy?
    Người chủ giải thích rằng bác sĩ thú y đã coi và nói rằng con chó con bị tật ở phần hông. Nó sẽ bị đi khập khiễng mãi mãi. Nó sẽ bị què mãi mãi.
    Đứa bé rất xúc động. Cháu muốn mua con chó con đó.
    Người chủ nói rằng 'Chắc là cháu không muốn mua con chó đó đâu, còn nếu cháu muốn nó thì chú sẽ cho cháu luôn.'
    Cậu bé nổi giận. Cậu nhìn thẳng vào mắt của người chủ, và nói rằng 'Cháu không muốn chú cho cháu con chó con đó. Nó xứng đáng như bất kỳ con nào khác và cháu sẽ trả cho chú đủ giá tiền cho nó. Thật ra, cháu sẽ đưa cho chú $2.37 bây giờ và 50cent mỗi tháng cho đến khi cháu trả đủ số tiền.'
    Người chủ phản đối 'Cháu đâu có muốn mua con chó đó. Nó sẽ chẳng bao giờ có thể chạy được và chơi với cháu như những con chó con khác.'
    Nghe vậy, cậu bé cúi xuống và kéo ống quần lên để lộ ra một chân bị vặn vẹo, teo quắt và phải có hệ thống thanh giằng chống đỡ. Cậu nhìn lên người chủ và nói rất khẽ 'Vâng, cháu cũng không có chạy được, và con chó nhỏ đó cần một người có thể hiểu được nó!'
    Cà rốt, trứng và hạt cà phê
    Cô con gái hay than thở với cha sao bất hạnh này cứ vừa đi qua thì bất hạnh khác đã vội ập đến với mình, và cô không biết phải sống thế nào. Có những lúc quá mệt mỏi vì vật lộn với cuộc sống, cô đã muốn chối bỏ cuộc đời đầy trắc trở này. Cha cô vốn là một đầu bếp. Một lần, nghe con gái than thở, ông dẫn cô xuống bếp. Ông bắc ba nồi nước lên lò và để lửa thật to. Khi ba nồi nước sôi, ông lần lượt cho cà rốt, trứng và hạt cà phê vào từng nồi riêng rồi lại để chúng tiếp tục sôi, không nói một lời.
    Người con gái sốt ruột không biết cha cô đang định làm gì. Lòng cô đầy phiền muộn mà ông lại có vẻ rất thản nhiên nấu nướng. Nửa giờ sau, người cha tắt bếp, lần lượt múc cà rốt, trứng và cà phê vào từng tô khác nhau.
    Ông bảo con gái dùng thử cà rốt. "Mềm lắm cha ạ", cô gái đáp. Sau đó, ông lại bảo cô bóc trứng và nhấp thử cà phê. Cô gái cau mày vì cà phê đậm và đắng.
    - Điều này nghĩa là gì vậy cha - cô gái hỏi.
    - Ba loại thức ăn này đều gặp phải một nghịch cảnh như nhau, đó là nước sôi 100 độ. Tuy nhiên mỗi thứ lại phản ứng thật khác.
    Cà rốt khi chưa chế biến thì cứng và trông rắn chắc, nhưng sau khi luộc sôi, chúng trở nên rất mềm.
    Còn trứng lúc chưa luộc rất dễ vỡ, chỉ có một lớp vỏ mỏng bên ngoài bảo vệ chất lỏng bên trong. Sau khi qua nước sôi, chất lỏng bên trong trở nên đặc và chắc hơn.
    Hạt cà phê thì thật kỳ lạ. Sau khi sôi, nước của chúng trở nên rất đậm đà.
    Người cha quay sang hỏi cô gái: Còn con? Con sẽ phản ứng như loại nào khi gặp phải nghịch cảnh.
    Con sẽ như cà rốt, bề ngoài tưởng rất cứng cáp nhưng chỉ với một chút đau đớn, bất hạnh đã trở nên yếu đuối chẳng còn chút nghị lực?
    Con sẽ là quả trứng, khởi đầu với trái tim mỏng manh và tinh thần dễ đổi thay. Nhưng sau một lần tan vỡ, ly hôn hay mất việc sẽ chín chắn và cứng cáp hơn?
    Hay con sẽ giống hạt cà phê? Loại hạt này không thể có hương vị thơm ngon nhất nếu không sôi ở 100 độ. Khi nước nóng nhất thì cà phê mới ngon.
    Cuộc đời này cũng vậy con ạ. Khi sự việc tưởng như tồi tệ nhất thì chính lúc ấy lại giúp con mạnh mẽ hơn cả. Con sẽ đối mặt với những thử thách của cuộc đời như thế nào? Giống như cà rốt, trứng hay hạt cà phê?
    Bí quyết 90/10
    Bí quyết đó là gì?
    10% cuộc đời là những gì xảy đến đối với bạn.
    90% cuộc đời là do những phản ứng của bạn đối với những chuyện xảy đến đó.
    Thế nghĩa là sao? Giờ hãy thử xét một ví dụ :
    Bạn đang dùng điểm tâm cùng với gia đình. Con gái bạn làm đổ cà phê lên áo bạn. Chuyện đó xảy ra bất chợt, bạn không kiểm soát được. Điều xảy ra tiếp sau đó là phản ứng thuộc quyền quyết định của bạn. Bạn mắng cháu. Cháu phát khóc. Bạn trách cả vợ mình đã đặt tách cà phê quá gần rìa bàn. Hai người bắt đầu cãi nhau một hồi. Bạn đùng đùng bước lên lầu thay áo. Khi bạn trở xuống con bạn vẫn còn khóc, chưa ăn xong để đi học. Cháu bị lỡ chuyến xe đưa rước. Vợ bạn phải hối hả đi làm. Bạn đi nhanh ra, đưa con gái đến trường. Sợ trễ, bạn chạy xe vượt tốc độ cho phép. Sau khi chịu phạt nặng, bạn đưa con tới trường trễ hết 15 phút. Con bạn chạy nhanh vào lớp không kịp chào bạn. Bạn đến văn phòng trễ 20 phút, lại thấy mình bỏ quên chiếc cặp ở nhà. Ngày của bạn đã bắt đầu một cách thật khủng khiếp. Chuyện càng lúc càng tệ hại tiếp tục xảy ra.
    Buổi chiều bạn buồn chán trở về nhà để thấy vợ con không vui vẻ đón mừng mình như ngày hôm trước.
    Tại sao bạn có một ngày buồn chán như thế?
    A. Tại tách cà phê chăng?
    B. Tại con gái bạn chăng?
    C. Tại người cảnh sát à?
    D. Do bạn gây ra đấy chứ?
    Câu trả lời đúng là D. Bạn đã không làm chủ cái 90% thuộc quyền phản ứng của mình. Cách phản ứng chỉ trong năm giây của bạn đã tạo nên một ngày bất hạnh.
    Bạn cũng đã có thể phản ứng một cách khác. Khi tách cà phê đổ, cháu bé muốn khóc, bạn đã có thể nói: “Không sao đâu con, lần sau con nên cẩn thận hơn một chút”. Bạn nhẹ nhàng lên lầu thay áo và mang theo chiếc cặp. Bạn xuống nhà vừa kịp vẫy tay chào lại cháu bé lên xe đưa rước. Vợ chồng bạn hôn nhau rồi cùng đi làm. Bạn đến văn phòng sớm năm phút và vui vẻ chào các đồng nghiệp buổi sáng. Có lẽ sếp cũng khen bạn về một ngày làm việc có hiệu quả.
    Hãy nhớ rằng phản ứng của bạn rất quan trọng. Chuyện bất ngờ xảy ra chỉ chiếm 10%, quyết định phản ứng của bạn chiếm tới những 90%. Hãy nhớ và áp dụng bí quyết 90/10 cho mọi việc xảy ra trong ngày, bạn sẽ thấy cuộc đời bạn tốt hơn thật nhiều. Chúc bạn thành công!

    Hai viên gạch xấu xí (22/5)
    Đến miền đất mới, các vị sư phải tự xây dựng mọi thứ. Họ mua đất, gạch, mua dụng cụ và bắt tay vào việc.
    Một chú tiểu được giao xây một bức tường gạch. Chú rất tập trung vào công việc, luôn kiểm tra xem viên
    gạch đã thẳng thớm chưa, hàng gạch có ngay ngắn không. Công việc tiến triển khá chậm vì chú đặc biệt kỹ
    lưỡng. Tuy nhiên, chú không lấy đó làm phiền lòng bởi vì chú biết mình sắp sửa xây một bức tường tuyệt
    đẹp đầu tiên trong đời.
    Cuối cùng, chú cũng hoàn thành công việc vào lúc hoàng hôn buông xuống. Khi đứng lui ra xa để ngắm nhìn
    công trình lao động của mình, chú bỗng cảm thấy có gì đó đập vào mắt: mặc dù chú đã rất cẩn thận khi xây
    bức tường song vẫn có hai viên gạch bị đặt nghiêng. Và điều tồi tệ nhất là hai viên gạch đó nằm ngay chính
    giữa bức tường. Chúng như đôi mắt đang trừng trừng nhìn chú.
    Kể từ đó, mỗi khi du khách đến thăm ngôi đền, chú tiểu đều dẫn họ đi khắp nơi trừ đến chỗ bức tường mà
    chú xây dựng.
    Một hôm, có hai nhà sư già đến tham quan ngôi đền. Chú tiểu đã cố lái họ sang hướng khác nhưng hai
    người vẫn nằng nặc đòi đến khu vực có bức tường mà chú xây dựng. Một trong hai vị sư khi đứng trước
    công trình ấy đã thốt lên:
    "Ôi, bức tường gạch mới đẹp làm sao!".
    "Hai vị nói thật chứ?
    Hai vị không thấy hai viên gạch xấu xí ngay giữa bức tường kia ư? - chú tiểu kêu lên trong ngạc nhiên.
    "Có chứ, nhưng tôi cũng thấy 998 viên gạch còn lại đã ghép thành một bức tường tuyệt vời ra sao" - vị sư
    già từ tốn.
    Đôi khi chúng ta quá nghiêm khắc với bản thân mình khi cứ luôn nghiền ngẫm những lỗi lầm mà ta đã mắc
    phải, cho rằng cả thế giới đều nhớ đến nó và quy trách nhiệm cho ta. Chúng ta đã hoàn toàn quên rằng đó
    chỉ là hai viên gạch xấu xí giữa 998 viên gạch hoàn hảo.
    Và đôi khi chúng ta lại quá nhạy cảm với lỗi lầm của người khác. Khi bắt gặp ai mắc lỗi, ta nhớ kỹ từng chi
    tiết. Và hễ có ai nhắc đến tên người đó, ta lại liên hệ ngay đến lỗi lầm của họ mà quên bẵng những điều tốt
    đẹp họ đã làm.
    Cần phải học cách rộng lượng với người khác và với chính mình. Một thế giới nhân ái trước hết là một thế
    giới nơi lỗi lầm được tha thứ.
     
    Last edited by a moderator: 24/3/08
  19. Traitimcodon

    Traitimcodon Well-Known Member

    Tham gia:
    19/3/07
    Bài viết:
    214
    Thích đã nhận:
    4
    Đến từ:
    Hồ Chí Minh
    Câu chuyện hay quá Return, ...

    Cám ơn các bạn đã cho mọi người đọc những câu chuyện nhiều ý nghĩa ... Tiếp tục nhé.
     
  20. phu

    phu Well-Known Member

    Tham gia:
    21/9/06
    Bài viết:
    355
    Thích đã nhận:
    89
    Đến từ:
    TP.HCM
    công nhận topic này ngày càng phong phú! các mẩu truyện ở đây thật hay và có ý nghĩa!
    cảm ơn Return, cảm ơn các bạn đã sưu tầm và post bài lên topic này!
    xin cảm ơn!
     

Chia sẻ trang này