Ngồi buồn viết chút chuyện ngắn theo phong cách chú Bính Lào Cai.

Thảo luận trong 'CHIM HỌA MI ( Garrulax canorus )' bắt đầu bởi Luca brasi, 26/4/14.

  1. Luca brasi

    Luca brasi Member

    Tham gia:
    27/5/13
    Bài viết:
    21
    Thích đã nhận:
    65
    Đến từ:
    Hà Nội
    Đọc tập truyện dài "Một đời chơi chim" của chú Bính thấy mê quá đi. Nhân lúc ngồi buồn buồn, gõ bàn phím giết thời gian. Truyện này mình viết (gõ) cách đây cũng nửa năm rồi. Giờ đăng lên anh em đọc qua cho đỡ buồn, gọi là góp thêm chút không khí cho rôm rả diễn đàn. Tất nhiên văn phong còn xanh và non lắm, nhảy chục bước nữa cũng chẳng đến được cái ngưỡng văn chương của chú Bính. Nhưng kệ, anh em cứ khen chê, có đọc mới khen chê được, mà với mình thì cứ có người đọc là vui rồi. Chúc anh em cuối tuần vui vẻ.
    [​IMG]
    GÃ SAY RƯỢU VÀO CON MÁI MỒI.
    Trời nóng như đổ lửa, nằm trên cái sạp tre mát lạnh mà người gã vẫn đầm đìa mồ hôi. “Nóng, nóng quá…” gã rên lên vài câu khe khẽ như để xua đuổi bớt cái nóng đang vây quanh gã, như đang muốn vắt kiệt cơ thể vốn đã quá ư là còm nhom của gã. Người ta thường bảo ngâm người dưới nước thì nhanh đói, điều này thì đúng quá rồi, gã thì không ngâm người dưới nước nhưng mồ hôi lão túa ra thế kia thì có khác gì đang tắm dưới ao đâu, và gã thấy đói. Cái dạ dày của gã co đang co bóp như gào thét đòi quyền được sống, quyền được chứa đầy thức ăn và điều quan trọng hơn tất cả là quyền được chứa rượu, thứ tinh túy nhất của cuộc đời. Gã vơ lấy cái chai rượu ở đầu giường, mở nút chai, mắt gã lim dim và ngửa cổ lên hòng đưa dòng sữa mát lành ấy chảy tràn vào miệng, lấp đầy cuống họng đang rát cháy và rồi từ từ vỗ về cái dạ dày đang gào thét của gã. Nhưng sao thế này, miệng gã vẫn khô đắng, cổ họng gã vẫn rát cháy như chưa hề có điều gì tốt lành mà gã đang mong đợi nó xảy ra. Gã chồm dậy, mở to mắt và thật không thể tin nổi là trước mắt gã chỉ là một cái chai trống không, khô cằn như hoang mạc giữa cái nắng gắt xích đạo. Gã ngồi thừ ra suy nghĩ, và gã chợt nhớ lại, thì ra gã đã nốc sạch nó từ cuộc nhậu chào buổi sáng rồi. Gã thất vọng ghê gớm, gã đã muốn khóc, gã cố nặn ra cho mình dù chỉ là một giọt nước mắt mặn chát nhưng gã không thể làm nổi, cũng bởi vì trong người gã đâu còn có giọt nước nào để mà tuôn ra nữa, mồ hôi lấy hết đi rồi. Giờ chỉ có rượu mới có thể bổ xung nguồn nước cho hắn, chỉ có rượu mới thể làm nước mắt hắn tuôn rơi. Gã ngẫm mà thấy rượu thật là “kì rrrrrrriệu”, bởi duy nhất chỉ có rượu mới có thể làm gã khóc, chỉ có rượu mới có thể làm gã cười. Mà con người ta vốn chỉ được gọi là sống trên đời khi biết khóc, biết cười. Mà thôi, ngẫm mãi cũng chẳng làm tan cái nóng và cơn khát rượu đang vần vò gã. Gã dồn hết sức lực, lê cái thân còm ra khỏi cái sạp tre, gã phải đi, đã đến lúc gã phải đi, ơ nhưng mà đi đâu nhỉ, à đúng rồi, đi tìm rượu chứ đi đâu, rượu làm gã lẩn thẩn mất rồi.
    Lục quanh vài cái chum, cái vại quanh nhà nhưng cái nào cũng như cái chai gã cầm trên tay: trống rỗng và khô cằn. “Hết rồi, hết thật rồi…” gã tự nhủ trong cay đắng. Gã ngồi bệt xuống đất, dựa lưng vào góc nhà, bộ dạng trông thật thảm hại. Gã nghĩ rồi gã sẽ chết nếu không có rượu trong vòng 30 phút nữa, cơ thể gã sẽ quắt queo lại như miếng thịt bò gác bếp của đồng bào dân tộc mà gã đã có dịp được thưởng thức. Và rồi người ta sẽ cho gã vào lồng kính hút chân không, cho vào viện bảo tàng với dòng chữ: “Thuật ướp xác của người Việt cổ”. Giờ phút đối mặt với cái chết, gã nhớ tới ông bà, tổ tiên. Gã thầm nói trong đầu: “ Các cụ ơi, con đến với các cụ đây”. Gã ngước nhìn lên bàn thờ như để nhận mặt các cụ lần cuối, để khi xuống suối vàng – với gã là suối rượu - nếu có gặp gã cũng sẽ dễ nhận người thân hơn. Bỗng gã thấy có cái gì như lóe sáng trên bàn thờ. Rồi mắt gã sáng bừng, cơ thể gã như cây non trỗi dậy sau mùa mưa. Cái gì có thể làm gã hồi sinh và lúc này? Đó chính là chai rượu, hay nói đúng hơn là lọ rượu cúng nhỏ bằng ngón tay được đặt ngay ngắn trên bàn thờ. Chuyện thờ cúng xưa nay gã đâu có ngó ngàng đến, từ khi gã đến với rượu thì tất cả mọi việc trong cái xã hội thu nhỏ này gã đều phó thác cho mụ vợ béo ục ịch của gã. Gã chồm lên, kéo lê cái ghế bàn thờ để trèo lên với lấy chai rượu. “Uỵch”, gã ngã lăn xuống đất, nhưng gã không hề cảm thấy đau. Gã lại lồm cồm bò dậy, nhằm hướng chiếc ghế bàn thờ thẳng tiến. Lần này gã leo lên ghế một cách thận trọng, vốn là người có thâm niên chơi chim, gã hiểu rất rõ vào lúc này mà hấp tấp là hỏng việc. Cái bàn thờ cao chót vót, lâu lắm rồi gã không leo cao đến như thế, nhưng dù nó có cao bằng đỉnh núi Everest quanh năm tuyết phủ thì gã cũng sẽ quyết leo cho bằng được bởi với gã thì đó là sự sống còn, y như mấy cái phim tài liệu về sinh tồn mà gã thường xem trên kênh Discovery. Cuối cùng thì nhờ nỗ lực phi thường, gã cũng đã lên đỉnh. Lên đỉnh ở đây đối với gã không phải là lúc leo được lên bàn thờ và với được chai rượu, mà cái sự lên đỉnh của gã ở đây là khi gã đã yên vị trên cái sạp tre và từ từ thưởng thức chai rượu cúng mà gã cất công tìm kiếm và giành giật. Từng giọt rượu ngấm dần vào huyết quản, rồi máu dồn về tim, tim lại bơm rượu lên não. Gã thấy nâng nâng, bay bổng, một cảm giác thật sự khó tả.
    Giây phút hưởng thụ chẳng tày gang. Rượu làm đầu óc gã sáng bừng. Gã hiểu nếu gã còn ngồi đây hưởng thụ trong khi rượu đã hết sẽ là một sai lầm trầm trọng. Hớp rượu cỏn con ấy chẳng qua cũng chỉ là cơn gió thoảng qua trong cái nóng hầm hập này. Nếu gã không hành động ngay trong lúc đầu óc còn minh mẫm thì một cái chết không xa sẽ là tương lai của gã, những gì gã vừa trải qua mới đây thôi cũng sẽ lại tái hiện với gã và chắc hẳn rằng ông bà, tổ tiên cũng chẳng còn rượu để mà cứu giúp cho gã một lần nữa. Gã phải tự cứu mình. Tiền thì mụ vợ của gã quản lý hết rồi, đi xin rượu thì gã không đành lòng, dù sao thì thằng say cũng có lòng tự trọng của thằng say chứ. “Bán, đúng rồi, phải bán thứ gì đó”, gã lẩm bẩm. Nhưng bán cái gì bây giờ? của cải vật chất trong nhà toàn do mụ vợ gã quản lý. Mụ ta lau dọn nhà cửa hàng ngày, đừng nói đến những cái to tát mà ngay cả cái tăm hay hạt muối, nếu biến mất một cách không rõ ràng thì mụ vợ của gã cũng sẽ biết ngay và căn vặn gã đến khi lòi ra cái sự tình thì mới thôi.
    Đang băn khoăn đến bấn loạn trước cái chết được báo trước đang đến gần, bỗng có một thứ âm thanh ngọt ngào và xao xuyến len lỏi trong không gian lọt vào tai gã. Gã dỏng tai nghe. Ôi thứ âm thanh quen thuộc và thân thương, con họa mi của gã chứ gì nữa. Chim như hiểu lòng người, vào lúc gã đang bấn loạn thì nó tấu cho gã nghe một khúc ca ngọt lịm như an ủi, vỗ về và cũng là để động viên gã vững tâm tìm ra hướng đi sinh tồn. “Chẳng lẽ lại bán chú chim yêu này ư? Không!!! Trăm lần không, vạn lần không”. Con chim yêu của gã đã theo gã nhiều năm, cùng gã đánh Đông dẹp Bắc, nay nó đã có tuổi, tuy không thể tham gia chiến trận kiếm cơm rượu cho gã nhưng nó cũng có thể sướng ca cả ngày làm gã vui mà an hưởng tuổi già bên mâm rượu. Nếu giờ đây, chỉ vì bản thân mà gã đem bán nó, khác gì gã tự chọc thủng tai mình, tự chặt cánh tay mình, điều đó chắc hẳn sẽ làm gã cảm thấy vô cùng đau đớn. Mà giả sử gã có bán nó đi, rồi thì gã cũng sẽ chết sớm trong héo hon vì nhớ nhung giọng hót của nó, nhớ nhung cái bóng hình nho nhỏ nhảy qua nhảy lại trong chiếc lồng chiến treo ngoài hiên. Dù có chết gã cũng không phụ nó – gã tự khẳng định lại với lòng mình.
    Bỗng – lại bỗng – một thứ âm thanh the thé như xé không gian nhằm thẳng tai gã mà đâm. Cái thứ âm thanh the thé ấy chẳng thể từ đâu khác ngoài con mi mái mà gã mua về nhằm nâng khăn sửa túi cho chú mi già của gã sau bao năm chinh chiến mỏi mệt. Gã vẫn gọi nó là con mái mồi. Thật ra, cái biệt danh “mái mồi” không phải do gã tự đặt, mà do đám bạn nhậu của gã phong cho nó. Hàng tháng, mỗi khi nhận được vài đồng lương hưu còm, gã thường thỏ thẻ xin lại mụ vợ một ít gọi là tiền tiêu vặt, còn lại đưa hết cho vợ để mụ giữ hộ, gọi là giữ hộ nhưng tuyệt nhiên chưa bao giờ gã dám đòi lại bởi gã thừa biết nếu gã mở mồm ra đòi là y rằng mụ vợ gã lại tru tréo lên rằng thì ông thì tiêu gì đến tiền, rằng thì ông phải có trách nhiệm chu cấp cho con cái, rằng thì tiền công tôi cơm nước, giặt giũ, dọn dẹp trong cái nhà này… thôi thì cứ gọi là nhức cả đầu. Mỗi lần mụ mở miệng là y rằng mất luôn nguyên ngày, ngay đến cả con chim hùng dũng bốn phương tám hướng cũng phải xù lông đầu, quặp cầu mà nằm im, mấy ngày sau mới dám mở mỏ, trừ lúc ăn cám, uống nước.
    Thôi, bỏ qua mụ vợ xấu xa ấy đi, là đàn ông thì nên nói về chim cho nó lành mạnh. Với số tiền còm lưu lại hàng tháng, gã chia làm bốn phần, to nhỏ tùy việc: một phần mua cám cho chim, một phần mua rượu uống cả tháng, một phần trà đá chém gió ngoài cội cùng đồng bọn, và phần còn lại gã làm một bữa mời đám bạn nhậu dăm ba thằng đến nhà và chỉ làm buổi trưa vì khi đó mụ vợ đáng ghét không có ở nhà nên tha hồ mà tán phét. Đám bạn nhậu của gã trước đây chẳng biết đến chim cò là gì, sau nhiều lần đến nhà gã húp rượu, nghe gã tỉ tê nhiều về chim cò nên dần dần mưa dầm cũng thấm đất, thằng nào cũng mầy mò mua chim về chơi như để thể hiện cái tôi với gã và cũng là để oách với đời mỗi khi xách lồng chim đi chơi, vểnh mặt lên trời, môi phì phèo điếu thuốc, nghếch tai nghe chim hót như bố đời. Lại nói về con mái đểu của gã, gã mua nó ở chợ phiên, chẳng có gì đặc biệt chỉ được cái hay xùy, móng mỏ thì đầy đủ nhưng lông lá thì xác xơ như cây chuối sau bão. Nó cũng khá đứng lồng, chỉ có điều như để nịnh gã, nó thường làm xiếc cho gã xem, mỗi lần hứng lên nó lại lộn vài vòng, trông đến là vui mắt. Gã biết đó là cái tật, nhưng thây kệ, có trách thì cũng chỉ nên trách gã khi mua đã không chọn kỹ, con chim đâu có tội tình gì, giờ nó về đến nhà rồi, âu cũng là cái duyên, mà gã là người chơi chim nên lại càng tùy duyên mà làm. Đám bạn nhậu đến chơi nhà gã, khi rượu vơi đi phân nửa, con người cũng bay đến nửa tầng mây, thì xúm nhau vào bình loạn con mi mái nhà gã. Gọi là bình loạn nhưng thật ra toàn lời ong bướm dành cho nó. Nào là “con này hay nha, biết lộn vòng này”, rồi thì “Con mái nhà anh quả là bá đạo, phàm là con mái, giọng không hay nên nếu nó xùy dài ắt sẽ làm đau đầu khổ chủ, con nhà anh xùy 4 tiếng một là hay đấy, chẳng bù cho con nhà em, xùy một lúc 7-8 tiếng luôn, đau hết cả đầu anh ạ, vợ con lúc nào cũng chỉ muốn băm chả bọc lá lốt thôi, khổ lắm chứ chẳng được sung sướng như anh đâu”, lại còn “Chuyện, anh ấy chơi chim lâu năm như thế, việc chọn chim hay nằm trong lòng bàn tay, mi mái xùy dài chỉ tổ rạc chim trống, con mái này không hay mới là lạ”… Bao lời ca tụng đập vào màng nhĩ của gã, tạo âm hưởng gõ gõ vào vỏ não làm gã thấy nâng nâng vui sướng. Những điều gã vừa nghe, đương nhiên gã biết có điều đúng, có điều sai, nhưng gã chẳng màng đến, miễn vui là được rồi, từ xưa đến nay, có ai nghe khen mà không thấy sướng đâu. Sau bao lời ca tụng, cái biệt danh “mái mồi” cũng từ chính miệng đám bạn nhậu của gã mà ra, nhằm để ca tụng con chim hay mà gã đang sở hữu. Lúc say thì như thế, còn những lúc tỉnh, gã mơ hồ nhận ra một điều, ngoài việc ca tụng con chim hay thì cái biệt danh “mái mồi” cũng là để ám chỉ con chim mái ấy chính là mồi rượu mà đám bạn nhậu dùng để câu rượu của gã. Có sao đâu, dù sao thì gã cũng cần có bạn, gã vãi rượu để mua vui, cũng là chuyện đổi trác hàng ngày trong cuộc sống mà thôi.
    “Bán con mi mái, bán con mi mái”, lối thoát duy nhất trong tình cảnh trớ trêu này của gã. Ý gã đã quyết, không thay đổi nữa. Dù sao thì ngẫm lại, con chim trống của gã cũng đã già, giờ đây chuyện trai gái với nó chẳng còn cần thiết nữa, trong khi con mái lại đang tuổi xuân thì, “Tốt mái ắt hại trống” người đời dù ác tâm hay không cũng đã đúc kết được một câu như vậy. “Bất cứ điều gì làm hại chú chim yêu của gã đều phải bị loại bỏ” - gã tự biện minh cho hành động của mình. Gã ước chừng con mái của gã bán được khoảng 2 lít, nhẩm tính như vậy là gã đã lỗ đi phân nửa so với giá gã mua ở chợ phiên, chưa tính công chăm sóc, thuần hóa suốt 3 tháng qua. Nhưng thôi, không so đo tính toán nữa, mạng sống giờ mới là quan trọng. Bán con mi mái đi giải quyết được hai vấn đề cực kỳ quan trọng: một là cứu sống gã trong lúc nguy cấp, hai là trừ được mối họa cho con mi trống. Đúng là vài giọt rượu cũng giúp gã tính toán như thần.
    Điều đầu tiên là gã phải bật cái Computer lên để rao bán chim, chứ giữa cái nóng chết người này mà mang chim ra chợ bày ra mẹt bán thì có lẽ gã sẽ chết trước khi bán được chim. Điều thứ hai là gã sẽ mở trộm két của mụ vợ, rút tạm lấy 200n mua rượu ngay tức khắc, rồi đợi khi bán chim sẽ hoàn trả lại. Mụ vợ của gã tuy tính cẩn thận nhưng không thể ngày nào cũng bỏ tiền ra đếm, làm được thế chắc mụ đã thăng từ lâu rồi do cả ngày đi làm còn đêm thì đem tiền ra đếm, mặt khác, mụ vẫn đinh ninh rằng chỉ mình mụ biết được mã két. Mụ đâu biết rằng, vào một tối vô cùng đẹp trời, trăng thanh gió mát, gã nằm trên giường, mắt lim dim sau chầu nhậu xương xương, mụ vợ đi rón rén đi vào và tưởng rằng hắn đã ngủ say, nhưng mụ nhầm, cái thân hình đồ sộ của mụ mỗi lần di chuyển là cả căn nhà rung lên bần bật, việc rón rén của mụ chỉ là vô ích. Gã giả ngáy khò khò nhưng thật ra tâm gã đang rất tỉnh táo, mắt gã ti hí và quả nhiên là mụ vợ chẳng thèm đoái hoài đến việc gã đang nằm chỏng chơ ở gần đó. Bingo! Thế là mã số bí mật đã được tìm ra nhưng phải mãi đến tận bây giờ gã mới có việc vô cùng hệ trọng cần dùng đến nó.
    Nhâm nhi chén rượu ngọt lịm vừa chạy ra đầu ngõ mua về, gã thấy đời gã vẫn chưa đến đường cùng. Vẫn còn nhiều ân nhân cứu mạng gã. Tiếng chim hót thánh thót ngoài hiên, gió đã bớt nóng, không gian như hiền hòa hơn. Gã thấy yêu đời. Gã tin rồi sẽ sớm có người gọi điện liên lạc để mua con chim của gã, đó sẽ là một trong những ân nhân cứu mạng gã. Và rồi vài ngày nữa gã lại được nhận lương, từ giờ đến ngày đó, gã không còn lo không có rượu uống. Ôm chai rượu, gã ngủ thiếp đi trong hạnh phúc vô bờ.
     
    luciano, GHT, dvantoanchip and 10 others like this.
  2. BinhLaocai

    BinhLaocai Thành viên uy tín

    Tham gia:
    26/2/10
    Bài viết:
    717
    Thích đã nhận:
    6,156
    Đến từ:
    Nơi con Sông Hồng chảy vào Đất Việt
    Ôi giời đất ơi . hay , hay, hay lắm. Tiếp nữa đi ông bạn vàng. Kiểu này có lúc bán chim thật.
     
    dvantoanchip and Luca brasi like this.
  3. Luca brasi

    Luca brasi Member

    Tham gia:
    27/5/13
    Bài viết:
    21
    Thích đã nhận:
    65
    Đến từ:
    Hà Nội
    Cảm ơn chú đã động viên cháu. Chúc chú và gia đình luôn mạnh khỏe. Cháu mong được đọc nhiều bài viết nữa của chú.
     
  4. BinhLaocai

    BinhLaocai Thành viên uy tín

    Tham gia:
    26/2/10
    Bài viết:
    717
    Thích đã nhận:
    6,156
    Đến từ:
    Nơi con Sông Hồng chảy vào Đất Việt
    Rất cám ơn lời chúc của bạn. Mạnh dạn lên, viết tiếp đi, đang vào mạch đừng bỏ lửng, viết cho Diễn đàn sôi động nhé
     
    dvantoanchip, phamson and Luca brasi like this.
  5. Luca brasi

    Luca brasi Member

    Tham gia:
    27/5/13
    Bài viết:
    21
    Thích đã nhận:
    65
    Đến từ:
    Hà Nội
    Trong lúc chờ đợi part3 thì mình viết tạm cái part2 để anh em đọc cho vui. Phần này là chuyện vui vui một tý thôi, không liên quan đến chim cò, part 3 sẽ trở lại với vấn đề chim cò của anh em ta. Chúc anh em có chút thời gian vui vẻ khi đọc truyện. Thanks all.
    Mấy ngày nay, ban đêm trời rét âm độ, lác đác vài nơi có tuyết rơi. Với gã thì gã chẳng ham hố gì cái thứ tuyết của khỉ này tí nào, rét bỏ mẹ; bà con thì kêu ầm trời vì trồng cây gì, nuôi con gì cũng bị ảnh hưởng. Trâu chết, gà chết, thảo quả chết, atiso chết..., con họa mi của gã thì chắc rét đến đông cả mỏ rồi nên cả ngày chẳng thèm hót lấy một câu. Ấy thế mà dân tứ xứ đua nhau vượt đường xa lên ngắn tuyết. Sau bữa cơm trưa, gã rúc vào với chăn ấm đệm êm của gã. Cơm no rượu say, gã hồi tưởng lại chuyện năm xưa…
    Năm ấy tuyết cũng phủ trắng đỉnh Fanxipang, gã đang là sinh viên năm thứ 4, trường Đại học xây dựng; Hà Nội rét đậm, rét hại dưới 10 độ. Sáng hôm sau chuyển nhà nên tối nay gã làm mâm cơm gọi là chia tay anh em xóm trọ, nhưng thực chất phá mâm thì chỉ có 2 mống. Xóm có 5 người, 2 nữ - 3 nam. 2 cô bé quê Lào Cai thì mới vừa về quê hôm qua, 1 thằng thì đi sinh nhật bạn gái, chỉ còn lại thằng cu em học năm thứ nhất trường Kinh tế. Sau một hồi xì xụp, gặm gặm, uống uống, chai rượu với đi phân nửa, hai anh em bắt đầu trút bầu tâm sự. Nó nói với gã:
    -Anh ạ, em thích em XYZ (con bé phòng bên - quê Lào Cai) và hình như em ấy cũng thích em, nhưng em chẳng biết mở đầu thế nào, chẳng lẽ cứ đợi đến khi em ấy chủ động tỏ tình thì nhục cái mặt nam nhi của em lắm. Anh đi nhiều, yêu nhiều, kinh nghiệm cũng không ít, vậy cho em xin ít kinh nghiệm gọi là làm quà để lại trước lúc anh chuyển đi để anh em mình nhớ đến nhau nhiều hơn.
    Thấy nó thủ thỉ mà cũng tội, gã bảo nó:
    - Anh không dám nhận là yêu nhiều, biết nhiều nhưng quả thật có nghiên cứu qua về mấy chuyện này. Mày biết quyển sách anh để gối đầu giường kia là cái gì không? Quyển "tâm lý phụ nữ" đấy. Trong ấy có một điều mà anh thấy tâm đắc và khắc cốt ghi tâm, đó là câu: là phụ nữ, ai cũng thích lãng mạn, thích được quan tâm và tặng quà.
    Nó chăm chú nhìn gã, lắng nghe như nuốt trọn từng lời, uống kiến thức mà hăng hái hơn uống rượu. Nhấp tý rượu, khà một cái, gã lại nói tiếp:
    - Chú mày thì cũng tốt tính, thật thà, tuy nhiên chỉ có cái là khô quá, phải ướt át, quan tâm thì chị em nó mới ngả vào mình.
    - Vậy hả anh, ừ thì em cũng muốn quan tâm, muốn quà cáp, ăn uống, muốn thế nọ thế kia... nhưng ngặt nỗi, sinh viên nghèo, có muốn nhưng bất lực anh ạ.
    Nghe nó nói hai từ "bất lực" mà thấy thảm quá trời. Gã động viên nó:
    - Chú mày đừng nghĩ theo hướng bi quan như thế. Sinh viên tỉnh lẻ như anh em mình đa phần là nghèo, có được mấy thằng giàu đâu. Vậy mà chúng nó vẫn yêu ầm ầm đấy thôi. Quan tâm, quà cáp ở đây không cứ nhất thiết phải là vật chất đơn thuần. Mình không có tiền, nhưng đã là sinh viên thì thằng nào chẳng có cái vốn tự có, mày hiểu ý anh chứ?
    Thằng bé ngã ngửa ra sau, hốt hoảng lắp bắp hỏi:
    - Thế… thế… ý của anh là … là sao? Anh bảo em đi bán thân rồi lấy tiền cưa gái á? Chuyện ấy mà anh cũng nghĩ ra được, đến chịu anh. Em không làm được như thế.
    Gã sôi hết cả tiết, chỉ muốn cầm cái chai đập vào đầu nó một phát cho chừa cái thói nói mà không vận động Nơron, nhưng rồi ngước lên góc tường treo chữ “nhẫn” gã lại hạ hỏa, nuốt cục giận vào trong.
    - Ơ cái thằng này, chỗ nào không hiểu thì hỏi lại để anh mày giải thích cho bằng hiểu chứ. Chưa gì đã phản đối, tỏ ý không hợp tác rồi. Mày muốn yêu được em XYZ hay để thằng xóm bên nó yêu. Tao thấy thằng ấy vo ve tán tỉnh em nó suốt đấy. Mà tao bảo mày bán thân lúc nào mà mày gào lên thế?
    - Thì anh vừa bảo dùng vốn tự có còn gì nữa.
    - Thì đương nhiên tao nói gì tao biết. Đúng là vốn tự có, nhưng không phải cái thứ bẩn thỉu mà ngày đang nghĩ. Ý tao vốn tự có của sinh viên ở đây chính là tri thức, tri thức đấy mày hiểu không?
    Khi nói đến từ “tri thức” gã lấy ngón tay ấn ấn vào đầu nó như để nhồi nhét hai từ đó vào cái đầu chứa toàn những thứ bẩn thỉu của nó. Vừa nghe giải thích xong, đôi lông mày của nó giãn ra, hai mắt sáng ngời.
    - Ừ nhỉ, đúng là em tuổi nhỏ, suy nghĩ nông cạn, anh thông cảm. Ơ nhưng mà tri thức thì mang tặng làm sao được hả anh?
    - Sao lại không được. Mày viết thư, làm thơ tặng em nó. Vừa không mất tiền, lãng mạn, mà lại được thể hiện tri thức, túm lại là tỏ tình theo kiểu những người có học vấn. Sáng ra chưa?
    Nó vui hết biết, nâng ngay chén rượu đầy, cụng chén cung kính mời gã. Cạn xong chén rượu, nét u uẩn lại trở về khuôn mặt nó. Đúng là trẻ ranh, thoáng vui rồi lại buồn ngay được.
    - Anh nói thì không sai chỗ nào. Nhưng nói thật, cái khoản thơ văn của em nó chưa qua bậc mẫu giáo. Quả này thì em cụt đường rồi anh ạ.
    - Cụt là cụt thế nào. Thái độ chưa đánh đã lui như mày thì chỉ cầm chắc cái thua thôi em ạ. Thôi được rồi. Dù sao mai anh chuyển nhà rồi, anh giúp chú mày một lần này để chú mày có lực mà vượt vũ môn hóa rồng nhé.
    - Vâng, anh mà giúp được em thì em nhớ ơn anh lắm lắm.
    Thêm một chén rượu cạn, mắt gã nhìn xa xăm diễn thuyết:
    - Viết văn thì phải có quá trình, phải có đầu có cuối, phải đầu tư thời gian. Giờ có lẽ không kịp nữa rồi. Thơ chính là những giọt tinh túy, được chắt lọc từ văn mà ra. Làm thơ thì ngắn gọn mà sâu lắng. Mày mang giấy bút ra đây, anh tặng mày vài câu thơ. Đảm bảo em nó đổ đến rầm, vừa nhanh cho chú mày mà anh cũng yên tâm khi chuyển đi.
    Ngay lập tức nó bật dậy lấy giấy bút rồi xà đến chỗ gã, khuôn mặt không giấu nổi sự hồi hộp và hào hứng. Kệ, gã cứ nâng lên rồi đặt xuống cái chén rượu. Đừng có thúc giục nhà thơ, phải có đủ thời gian thai nghén thì mới sản sinh ra tuyệt phẩm chứ, thúc giục dẫn đến đẻ non, tác phẩm ra đời mà chưa hoàn thiện nó mới chính là người thiệt. Mà quả thật lúc ấy gã cũng đang bí, không biết phải làm thơ thế nào đây. Biết thế kệ mẹ nó, căng thẳng thế này hại não quá.
    Sau 4-5 chén rượu thì nàng thơ cũng đến bên và thì thầm vào tai gã vài câu. Quả là tuyệt tác. Gã vỗ đùi đánh đét một cái làm thằng em giật nảy mình.
    - Ra rồi, ra rồi. Chú mày lấy giấy hứng vào nhé.
    ”Ở phương trời ấy tuyết rơi
    Anh cô đơn đợi em nơi cửa mình
    Thương em thầm lặng mối tình
    Chỉ mong ngày mở cửa mình đón em.”
    Thằng em mặt nghệt ra đăm chiêu tỏ vẻ suy nghĩ, băn khoăn ghê lắm. Thấy nó như vậy gã phải giải thích ngay:
    - Cửa mình ở đây có ý là cánh cửa khu nhà trọ chúng mình. Bài thơ này vừa nói lên được sự cô đơn mong ngóng của chú mày, vừa nhắn nhủ được về cái mảnh tình mà chú mày đang trăn trở. Lại có yếu tố tuyết rơi cho khung cảnh thêm lãng mạn, vừa có tính thời sự vì ở quê nhà em nó tuyết cũng đang rơi. Câu chốt như một lời hò hẹn trong cái ngày em nó xuống đây với mày. Bài thơ này mà cô em nào đọc được lại chẳng lồng lên đi tìm tác giả ấy chứ, nhưng nói trước là dù sống chết cũng không được khai tao ra đâu nhé, tao có người yêu rồi, sợ người yêu tao nó ghen. Tốt đẹp gì mày nhận hết phần đi, vì mày xứng đáng.
    Sau khi được nghe giải thích, nó khoái chí lắm, ca tụng gã hết lời. Ghi lấy ghi để, nó bảo tý nó về phòng nó sẽ viết thư và gửi chuyển phát nhanh ngay cho cô em XYZ của nó. Đêm hôm đó ngủ say gã vẫn nghe văng vằng tiếng nó bên phòng đang ngâm 4 câu thơ mà gã tặng nó. Sáng hôm sau thì gã chuyển nhà, nó đi học, trước khi đi nó sang bắt tay bắt chân ghê lắm, hỏi địa chỉ mới của gã để đến thăm nhưng do ngõ nghách Hà Nội thì như tơ nhện nên thật sự gã cũng không biết địa chỉ cụ thể, chỉ bảo hôm nào anh rẽ qua thăm xóm cũ rồi anh ghi địa chỉ cho. Kể đó gã chưa một lần gặp lại nó. Chẳng biết mối tình của nó ngày ấy đơm hoa kết trái đến đâu. Có lần gã gặp thằng cu ở xóm trọ cũ (cái thằng mà tối hôm ấy đi ăn sinh nhật bạn gái), thì thấy nó nói thằng cu em từ sau khi cô em XYZ của nó xuống đến xóm trọ, cứ thấy nó buồn buồn, ít nói hẳn, đi học về chỉ đóng cửa ở trong phòng, không nói chuyện với ai trong xóm, không thò mặt ra ngoài trừ sáng sớm hoặc đêm khuya. Khoảng 1 tháng sau thì nó cũng chuyển chỗ.
     
    Last edited: 7/7/14

Chia sẻ trang này