Người mẹ đặc biệt!!!

Thảo luận trong 'Tin tức đó đây' bắt đầu bởi Đ_Phu, 8/9/07.

  1. Đ_Phu

    Đ_Phu CLB Gà kiểng ABV TP Vĩnh Long

    Tham gia:
    24/8/06
    Bài viết:
    1,960
    Thích đã nhận:
    3,494
    Đến từ:
    Vĩnh Long
    Trời ban cho phụ nữ thiên chức làm mẹ thật cao cả nhưng cũng có những người phụ nữ gạt bỏ thiên chức đó và cũng có những người phụ nữ rất muốn được làm mẹ rất muốn được chăm sóc cho các con từ miếng ăn -giấc ngủ nhưng những oan trái những định mệnh nghiệt ngã không cho họ làm như vậy !!! và sau đây là một truyện ngắn thật cảm động do tôi copy từ trang tuỗi trẻ online mời các bạn đọc và chia sẽ :
    NGƯỜI MẸ ĐẶC BIỆT!!!
    Tôi chẳng biết mặt mẹ thế nào, chỉ được nhìn mẹ trong ảnh và hình dung qua những lời kể của bố cùng nguời thân.
    Nhưng tôi chắc chắn mẹ là người phụ nữ xinh đẹp và tuyệt vời nhất thế gian này. Mẹ là người mà bố tôi yêu nhất. Hình ảnh của mẹ có mặt hầu như mọi lúc mọi nơi trong căn nhà ấm cúng của chúng tôi.
    Đối với bố, dường như không có người phụ nữ nào có thể thay thế được mẹ. Bố vẫn sống một mình cảnh gà trống nuôi con đã 19 năm. Bố luôn luôn nói với hai anh em tôi: “Mẹ của các con là người phụ nữ trên hết tất cả những phụ nữ trên đời này. Tiếc là bố và các con được hưởng cái diễm phúc này quá ngắn ngủi. Các con hãy theo gương mẹ nhé. Bố chắc chắn mẹ luôn dõi theo các con. Các con hãy cố gắng đừng làm điều gì để mẹ phải buồn. Bố cũng vậy..”.
    Căn bệnh ung thư quái ác đã mang người mẹ yêu dấu của bố con tôi đi xa mãi mãi. Sao số phận không để mẹ con tôi được sống gần nhau dù chỉ là vài năm, thậm chí là một phút cho tôi được ngắm nhìn mẹ. Giờ đây tôi chỉ nhìn mẹ, nói chuyện với mẹ qua bức ảnh .
    Còn bố tôi, đã 19 năm qua vì chúng tôi mà bố không đi thêm bước nữa. Bố đã sống vì chúng tôi quá nhiều. Bố cũng cũng cần tình cảm lắm chứ, thế mà… Bố chưa một giây phút nào nghĩ đến bản thân. Nhiều lần chúng tôi đã hỏi bố: “Sao bố không đi thêm bước nữa, bố cũng cần có người chăm sóc, bố đừng ngại chúng con”. Đáp lại chỉ là câu trả lời: “Các con đừng lo cho bố. Bố không sao. Mẹ con là người khiến bố không thể quên. Bố đã có hai con. Thế là bố mãn nguyện lắm rồi”.
    Bố như một ông bụt, luôn bên cạnh chúng tôi mỗi khi khó khăn. Bố lo lắng cho chúng tôi đến giấc ngủ, miếng ăn dù chúng tôi đã lớn. Tôi còn nhớ những khi chúng tôi ốm, là những đêm bố thức trắng...
    Giờ đây chúng tôi đã lớn, đã đi làm, còn bố vẫn cô đơn. Nhưng bố mãi là tấm gương để chúng tôi tự hào khi nói về bố: một người bố và cũng là một người mẹ thật đặc biệt...
    PHẠM THỊ THU HƯƠNG
     
  2. thanhliêm

    thanhliêm Guest

    Cảm xúc thật nhiều khi đọc bài của bạn, cám ơn bạn nhiều!
     
  3. Đ_Phu

    Đ_Phu CLB Gà kiểng ABV TP Vĩnh Long

    Tham gia:
    24/8/06
    Bài viết:
    1,960
    Thích đã nhận:
    3,494
    Đến từ:
    Vĩnh Long
    thêm một câu chuyện cảm động !!!

    Những vòng xe …
    - Những vòng xe cứ miệt mài quay giữa nắng, mưa. Trên đó là mẹ, cha ngày đêm tảo tần, vất vả cho tôi thỏa ước mơ được đến giảng đường. Những vòng xe miệt mài cứ quay, trong tôi khao khát một ước mơ, bình dị thôi nhưng mãi đến hôm nay chưa thực hiện được...
    Ngày bé, tôi ghét chiếc xích lô mà ba thuê của bác Tư. Ba thường dùng để chở mắm, chở cá nên tanh lắm, vậy mà ba hay đòi chở tôi đến trường bằng chiếc xe ấy. Tôi khóc đòi đi bộ với lý do rất dễ thương: "Con sợ ba mệt". Thật ra tôi xấu hổ khi ba tụi bạn là giáo viên, kỹ sư toàn đi xe máy, còn ba lại là một ông xích lô đen đúa đến chiếc xích lô cũng không có cho riêng mình.Tôi ghét nó đến nỗi những lúc vô tình gặp ba chở khách ngoài đường, tôi vội úp mặt vào lưng bạn để ba không thấy.
    Tôi cũng ghét chiếc xe đạp cà tàng của mẹ. Nó là một chiếc xe lỗi thời màu nâu đôi chỗ tróc sơn và hoen gỉ. Mỗi lần mẹ dắt xe ra tôi đều tự hỏi không biết hôm nay xe tuột xích hay thủng xăm! Không đành để tôi đi bộ, mẹ giành phần chở tôi đi học. Đường đến trường xa lắm, qua hai con dốc dài không một bóng cây, chỉ thấy toàn nắng là nắng. Nhìn mẹ gầy gò oằn lưng nhấn mạnh bàn đạp, tôi lại càng ghét chiếc xe ấy hơn.Vẫn một suy nghĩ trẻ con: "Sợ quê”, tôi không cho mẹ chở đến cổng trường. Còn mẹ thì thương con cố sức đạp thêm tí nữa, mặc mồ hôi ướt đẫm vai áo.
    Bỗng… ba mẹ ly hôn. Đó là một chiều hè khi tôi lên bảy. Mẹ ngồi trong căn nhà lụp xụp khóc, ba giận đùng đùng dắt xe đi. Tuy chưa rõ đầu đuôi, tôi vẫn linh cảm được một điều gì đó xấu nên vội đuổi theo. Miệt mài đuổi theo những vòng xe trong vô vọng, tôi dừng lại khi nghe ba nói: "Con vô nhà đi!". Tuổi thơ tôi lúc ấy là những đêm mơ thấy những vòng xe lao nhanh, chỉ còn gió và bụi ở lại, giật mình... tôi khóc nấc.
    Mẹ xin việc ở xí nghiệp muối. Để có thêm tiền công, mẹ đi về thất thường hơn, có khi nửa đêm mưa gió mẹ trở về ướt lạnh với túi nilông đội trên đầu. Mẹ từ mềm yếu hóa rắn rỏi, từ gánh đến cào muối đều không nề hà. Trước khi đi làm, mẹ không bao giờ quên kẹp mẩu giấy trên bàn, ân cần dặn dò những lời yêu thương. Nhớ mẹ, bốn chị em tôi chỉ biết cắm đầu vào trang sách. Tối tối rủ nhau ra trước hiên ngồi chờ những vòng xe rên rỉ trở về, biết rằng… trên đó là mẹ ngày càng hốc hác, đôi mắt mệt mỏi nhưng không bao giờ thiếu những ánh nhìn âu yếm. Mẹ không còn chở tôi đến trường được nên nhờ cô Hoa đưa tôi.
    Ngồi trên chiếc xe máy phóng như bay - niềm ao ước một thời của tôi - nhưng giờ tôi không còn thấy thích. Tôi nhớ đôi vai rất gầy, cái lưng oằn cong ướt đẫm mồ hôi. Tôi nhớ cái nón lá thủng lỗ chỗ mẹ đội, tôi hay nheo mắt đếm ánh nắng xuyên qua. Tôi nhớ cả những vòng xe rã rời, mỗi lần lăn bánh là mỗi lần trong tôi dậy lên một ao ước: "Nhất định phải mua cho mẹ một chiếc xe máy!".
    Lên lớp 10 tôi được mẹ thưởng cho một chiếc xe đạp mới cáu vì đậu vào trường chuyên của tỉnh, mẹ bảo: "Con gái lớn rồi đâu thể đi nhờ người ta mãi được". Còn chiếc xe của mẹ vẫn bướng bỉnh như ngày nào, cứ hai ba hôm lại thấy mẹ dắt bộ một lần. Khi mẹ bảo tôi dắt xe đi sửa, bác sửa xe chỉ biết lắc đầu: "Bỏ đi con, xe vầy làm sao mà đi!". Nhìn tôi rơm rớm nước mắt, bác cúi đầu kiếm đồ nghề. Mẹ hay chuyện vẫn cười, không thở than, không ao ước cho riêng mình, đều đặn đi về với chiếc xe lẽ ra phải vứt từ lâu.
    Tôi đậu đại học với số điểm khá cao. Vòng xe mẹ đạp buồn vui lẫn lộn, không rõ buồn nhiều hay vui nhiều. Nhiều đêm tôi trở mình nghe tiếng mẹ thở dài, yếu ớt… Rồi như một giấc mơ, ba trở về. Ba đứng ngoài cổng vẫy tôi ra hỏi han tình hình của mẹ, của mấy chị em rồi nắm lấy tay tôi: "Con cứ yên tâm đi học, dù ở đâu ba cũng lo lắng và trông theo". Ba giúi vào tay tôi một phong thư, trong đó là tiền và những lời dặn dò khi tôi đi xa bắt đầu cuộc đời trọ học.
    Mười một năm qua, chưa một lần tôi được gặp ba. Cứ nghĩ ba không thương mình. Giờ tôi mới lại được nhìn ba thật gần, lại được nắm tay và nghe ba nói thay vì lén lút nhìn từ xa… Ba đã đi - tôi vẫn còn đứng đấy: bần thần, ngỡ ngàng và… hạnh phúc. Chúng tôi vẫn còn ba, ba luôn nghĩ đến chúng tôi dù không ở gần. Mẹ khóc. Tôi cũng khóc. Khóc để lại khao khát một ước mơ: "Mua cho ba mẹ xe máy… để những vòng xe không còn mỏi mệt trên con đường cát trắng".
    NGÀN DƯƠNG
    theo tuoitre.com.vn
     

Chia sẻ trang này