Những câu chuyện ngắn

Thảo luận trong 'Chuyện khác - Chúc mừng - Thư giãn' bắt đầu bởi nicolas_nguyen, 28/2/08.

  1. nicolas_nguyen

    nicolas_nguyen Giao lưu liên tỉnh

    Tham gia:
    18/10/06
    Bài viết:
    146
    Thích đã nhận:
    0
    Đến từ:
    TPHCM
    Tình cờ mình đọc được câu chuyện dưới đây, thấy hay & cảm đông nên post chia sẽ với mọi người. Mong mọi người ai có những câu chuyện ngắn hay xin cùng chia sẽ

    Câu chuyện cảm động về người chồng tốt


    Có lẽ gần chín giờ tối.

    Người đàn bà vẫn rấm rứt khóc.

    Người đàn ông:

    - Anh không ngờ rằng nó lại đổ đốn ra như vậy! Hồi mới ở Viện Điều dưỡng về, nó có thế đâu!

    - Vâng... Chỉ từ khi đứa bé chết... anh ấy đâm ra rượu chè... Mà lúc không uống, thì cứ như dở người...

    - Em tính... vợ chồng mãi mới có một mụn con, thì lại như thế. Nó buồn, bệnh cũ tái phát là phải. Thôi được... Em cứ về đi, mai anh sẽ bảo nó!

    Người đàn bà hốt hoảng:

    - Đừng... Anh đừng! Không được đâu!

    - Sao không?

    - Anh ấy không còn coi anh như... như trước nữa!

    - Ra thế...! Em nói đi! Đừng giấu anh điều gì!

    Im lặng nặng nề. Giọng người đàn bà khó nhọc.

    - ... Đứa bé chết. Anh ấy chửi mắng em thậm tệ. Bảo là em hư đốn, thích chơi bời lăng nhăng, không muốn có nó, nên cố tình để nó chết. Và ... anh ấy còn nói do anh với em... với nhau nên đứa bé mới bị thế.

    Người đàn bà nói một hơi, như thể nếu dừng lại thì sẽ không đủ can đảm nói tiếp. Khi chợt nhìn thấy người đàn ông trắng bệch trong cơn giận dữ tột độ, cô bỗng im bặt. Anh bấu tay vào mép bàn, mười đầu ngón tay cũng trắng bệch, hàm nghiến chặt, cằm bạnh ra, cả người rùng rùng như sắp lên cơn động kinh.

    - Thằng đốn mạt! Thôi thì... nó nghĩ về anh thế nào cũng được, nhưng ai cho phép nó nghĩ về em như thế?

    Người đàn bà nghẹn ngào:

    - Em khổ lắm! Em thấy có tội với anh...

    Người đàn ông đau đớn nhìn vào mặt người đàn bà, thay lời hỏi. Cô vội vã nói tiếp.

    - ... Là vì anh ấy như thế!

    - Anh cấm em không được nghĩ như vậy! Nó hành hạ em chưa đủ hay sao? Giá mà anh có thể chịu thay cho em được! Thôi... khuya rồi, em về đi. Để từ giờ đến sáng mai, anh nghĩ xem còn cách gì không.

    Người đàn bà ngập ngừng.

    - Em... em không về được!

    Và cô lại òa khóc.

    - Nó đánh em à?

    - Không... chẳng thà anh ấy đánh...

    Người đàn ông thở dài, đứng dậy, đến bên người đàn bà, đặt bàn tay nặng nề lên đầu cô.

    - Thật khốn nạn thân em! Thôi, đừng khóc nữa! Từ nay, hễ nó đuổi, thì em cứ đến đây! Còn mặc xác nó, nó muốn nghĩ gì thì nghĩ!

    Anh giúi vào tay người đàn bà một nắm tiền.

    Người đàn bà ngập ngừng.

    - Còn anh... Anh không sợ...?

    - Sợ gì? Anh chỉ sợ em nghĩ quẩn!

    - Em không thể làm cái chuyện kia được, nên liều tìm đến anh. Nhưng... anh cũng nghèo lấy đâu ra?

    Và cô lại sụt sùi. Người đàn ông gắt:

    - Anh sẽ có cách! Nhưng dứt khoát, em không được làm liều. Em phải đến đây! Nhớ chưa? Còn bây giờ thì em về đi.

    Người đàn bà vừa khóc, vừa lê bước về nhà. Cô gọi cửa.

    Người đàn ông lè nhè sau cánh cửa vọng ra:

    - Tiền đâu?

    - Anh mở cửa cho em! Em xin anh!

    - Tiền đâu đã! Đưa đây! Đút qua khe cửa ấy!

    Cô vừa đút tiền qua khe cửa, vừa khóc.

    Then cửa lạch xạch. Chồng cô vẫn một tay cầm chai rượu, một tay vơ nắm tiền. Chai rượu vẫn còn đầy, nhưng mặt mũi anh ta đã đỏ gay, nước mắt nước mũi dàn dụa. Anh ta đưa tay áo bạc quệt ngang mặt, hỏi vợ, giọng méo xệch.

    - Tiền của nó phải không?

    Người đàn bà nín lặng.

    Người đàn ông nhìn mắt vợ sưng húp, làm như không biết.

    - Tôi biết ngay mà! Cô chỉ có đến đấy thôi! Nhưng nó không thèm ngủ với cô à, mà về sớm thế???

    Người đàn bà chắp tay, mếu máo:

    - Em xin anh! Anh đừng nghĩ thế cho em, phải tội! Còn anh ấy cũng không phải là người như thế! Anh ấy là bạn anh...

    - Hừm! Bạn bè gì? Tin bợm mất bò...

    Nhưng giọng anh đã dịu xuống. Anh bỏ mặc vợ, lại bàn, ngồi xuống ghế và lại lặng lẽ tu rượu. Người đàn bà không thể chịu được dáng ngồi của chồng, gương mặt hốc hác, khắc khổ, tóc hai bên thái dương đã bạc trắng, cái đầu hơi cúi xuống.

    Chị nhẹ nhàng đến bên chồng:

    - Anh đừng uống rượu nữa! Anh thương em... Anh đang bệnh tật thế kia...

    - Thì mới uống cho chết mẹ nó đi!... Mà ai cho phép cô dạy khôn tôi? Cút!

    Và anh lại tu rượu.

    Khuya...

    Người đàn bà mắc màn. Một tiếng dằn chai "cạch":

    - Từ nay tôi ngủ dưới đất! Tôi không thể ngủ chung với cô được.

    Người đàn bà đứng thần mặt ra. Cô thở dài, trải chiếu, mắc thêm một cái màn dưới nền nhà, rồi chui vào.

    - Thôi, để em ngủ dưới này!

    Người đàn ông gầm lên:

    - Đã bảo là tao ngủ dưới đất! Tao cũng sắp về với đất rồi! Lên trên kia, không nói nhiều!

    Người đàn bà lại lặng lẽ chui lên giường. Giát giường run lên theo tiếng nức nở âm thầm của cô. Người đàn ông vẫn ngồi uống. Cái đầu cúi thấp hơn nữa.

    Một buổi sáng, anh bảo cô:

    - Cô gọi thằng bạn của tôi đến đây! Tôi có chuyện muốn nói với nó! Bảo là tôi sắp chết rồi, thế nào nó cũng phải đến! Nhanh lên!

    Cô tất tưởi chạy đi.

    Nhìn vẻ mặt cô, người đàn ông hỏi:

    - Sao? Nó nguy lắm rồi phải không?

    Người đàn bà bật khóc:

    - Vâng... Anh ấy bảo em đến gọi anh! Em xin anh... anh đừng giận anh ấy...!

    Người đàn ông quát:

    - Cô có im đi không? Xin xỏ gì! Đi!

    Anh đẩy vội cô ra, khóa cửa, vớ lấy chiếc xe, đạp hối hả. Anh ào vào nhà, ôm lấy bạn bật khóc hu hu:

    - Mày đừng bỏ tao...

    Người bệnh mặt nhợt nhạt, cười hiền lành:

    - Mày cũng biết khóc cơ à? Tao còn có chuyện muốn nói với mày đây! Mà chưa nói được, thì tao chưa chết! Nói vậy thôi, cũng sắp rồi đấy...

    Vừa lúc, người vợ bước vào. Người bệnh xua tay:

    - Cô ra ngoài! Đã bảo ra! Đàn bà con gái, biết gì mà nghe...

    Chờ vợ ra khỏi, anh bảo:

    - Mày mang cái ba-lô trên nóc tủ xuống đây!... ở đáy... có tờ giấy..., đúng nó đấy..., mày đọc đi...

    Người bạn cắm cúi đọc. Một lượt. Hai lượt. Đấy là tờ giấy anh cam kết với bệnh viện, đồng ý hủy đứa bé, vì nó là một quái thai.

    Người bạn khóc:

    - Sao mày không cho nó biết?

    - Không! ích gì! Nó đẻ khó, phải mổ... lúc ấy đang mê. Chỉ có tao, với bác sĩ bệnh viện trưởng, với ca trực hộ sinh. Tao yêu cầu họ đừng cho nó biết, chỉ bảo là thai bị chết lưu... Nó tỉnh, chỉ khóc...

    - Đã vậy, sao mày còn hắt hủi nó? Thằng khốn kiếp! Mày còn nghĩ ra được trò gì dã man hơn thế nữa không?

    Cái giọng trách móc, chứ không giận.

    Người bệnh cười yếu ớt.

    - Có thế, thì nó mới dám đến với mày! Và... để mày đừng vội đi lấy vợ... Còn tao, sau khi nhìn thấy đứa trẻ, thì tao hiểu kể như đời tao đã xong. Nhưng còn nó... con vợ tao ấy... là một người đàn bà tử tế! Tao không muốn nó sẽ gặp phải một thằng đểu. Mà mày... là một thằng bạn tốt!

    Bàn tay khỏe mạnh ấm áp nắm chặt bàn tay xương xẩu, giá lạnh...

    - Tao không ngờ mày lại đến nông nỗi này... Mày đừng giận tao, đã bỏ mặc mày...

    - Đừng nói chuyện ấy nữa... Sau khi mày ra bắc, tao bị một trận bom dập. Chúng nó tóm được tao, với mấy đứa nữa. Chúng tao bị giam trong một cái kho chứa chất độc. Mày tính, sáu tháng trời, gì mà chẳng ngấm...

    Im lặng. Như thể trời sắp bão.

    - ... Tao đã định làm một liều thuốc... nhưng nghĩ vậy thì hèn quá! Mà sống đến giờ, cũng là dai lắm rồi...

    - Mày đừng nói nữa...

    - Mày sợ à?... ờ mà thôi, nói cái chuyện *** đẻ ấy làm gì... Đứng lên đem cái hòm lại đây cho tao! Đấy, cái hòm ấy!...

    Hòm bị khóa, nắp hòm có trổ một khe nhỏ.

    - Mày phá khóa ra! Tao vứt mẹ nó chìa đi rồi...

    Bạn anh phá khóa. Trong hòm là tiền.

    - Tiền của ai đây?

    - Của mày! Mấy năm nay, mày đưa cho nó, mày không nhớ à?

    - Trời ơi! Thằng này điên thật rồi! Mày bày ra cái trò này làm gì?

    - Để gả nó cho mày, sau khi tao ngoẻo! Hai đứa còn có cái mà tiêu...

    Im lặng.

    Người bạn khóc không thành tiếng. Còn anh nhắm mắt vì quá mệt. Bàn tay gầy guộc của anh quờ tìm tay bạn. Một lúc lâu, anh mới nói, giọng đứt quãng:

    - Hồi ở chiến trường, tao có thể chết cho mày sống... Và mày cũng vậy! Song thời ấy còn bom đạn, nếu tao có chết, thì chắc gì mày đã được sống! Còn bây giờ, tao chắc là chết rồi, mày chắc là sống rồi. Nhưng còn nó, con vợ tao ấy, nó cũng đáng được sống cho tử tế. Bây giờ thì mày hiểu ý tao chưa?

    Người bạn lặng lẽ gật đầu, nước mắt vẫn ròng ròng trên khuôn mặt đã méo xệch đi vì đau đớn và bất lực.

    Rồi anh mệt mỏi thiếp đi. Gương mặt anh bình tĩnh và thanh thản lạ lùng. Đó là gương mặt mà thần chết chờ đợi ở những con bệnh hiểm nghèo.
     
  2. CC_ABENLA2006

    CC_ABENLA2006 Giao lưu liên tỉnh

    Tham gia:
    16/11/06
    Bài viết:
    413
    Thích đã nhận:
    120
    Đến từ:
    hcm
    thật cảm động, kô biết câu chuyện trên có thật hay chỉ là tiểu thuyết hư cấu. nhưng nó vẫn là bài học mà có lẽ rất ít người học được. những con người cao thượng, luôn nghĩ và hy sinh cho những người thân của mình mà quan trọng là họ đã vượt qua được những ích kỉ và tự ái của thằng đàn ông thường có, để vượt qua được những cám dỗ tầm thường của nhục dục và vật chất.
    theo bạn thì trên thế gian này có còn hiện hữu những con người cao thượng như thế kô...
     
  3. nicolas_nguyen

    nicolas_nguyen Giao lưu liên tỉnh

    Tham gia:
    18/10/06
    Bài viết:
    146
    Thích đã nhận:
    0
    Đến từ:
    TPHCM
    Hạnh phúc ở đâu

    Ngày xưa, có lần “tập đoàn” yêu tinh họp nhau lại để lên kế hoạch làm hại con người
    Một yêu tinh nói: “Chúng ta nên giấu một thứ gì đó quý giá của con người đi,
    nhưng giấu cái gì bây giờ?”.

    Sau khi suy nghĩ, một yêu tinh đáp: “Biết rồi, hãy lấy đi hạnh phúc của họ, họ sẽ ngày đêm phải khổ sở u uất. Nhưng vấn đề là giấu nó ở đâu bây giờ? Phải giấu ở nơi nào mà họ không tìm được ấy!”.

    Một yêu tinh khác cho ý kiến: “Thử quẳng nó lên đỉnh ngọn núi cao nhất của thế giới xem”.

    Nhưng ý kiến đó bị phản đối ngay: “Không được. Con người rất khoẻ mạnh, chuyện leo núi có nhằm nhò gì đâu”.

    Một yêu tinh khác lại có ý tưởng: “Vậy ta giấu nó xuống vực biển sâu nhất nhé?”.

    Nhưng các yêu tinh lại đồng loạt phản đối: “Không, con người rất tò mò. Họ sẽ tạo ra những chiếc tàu hiện đại để đi xuống tận đáy biển. Rồi tất cả mọi người cũng sẽ biết”.

    Một yêu tinh nhỏ tuổi đứng lên: “Hay để nó ở một hành tinh khác đi!”.

    Tuy nhiên, một yêu tinh lớn tuổi đáp: “Không được, con người rất thông minh.
    Càng ngày họ càng thám hiểm nhiều hành tinh đấy thôi”.

    Bầy yêu tinh lại im lặng suy nghĩ. Chợt một yêu tinh già lụ khụ đứng lên đưa ra ý kiến:
    “Tôi biết ta nên giấu hạnh phúc ở đâu rồi! Hãy giấu nó ở chính bên trong con người. Đa số mọi người đều luôn cố gắng lùng sục hạnh phúc ở khắp nơi khắp chốn và bao giờ cũng thấy người khác hạnh phúc hơn mình. Bản thân họ thì chẳng bao giờ họ quan tâm. Giấu ở đó thì con người chẳng bao giờ tìm thấy đâu!”.

    Tất cả yêu tinh đều nhất trí với giải pháp này và kể từ đó, rất nhiều người mải mê đi kiếm hạnh phúc mà không biết nó đã được giấu ngay trong tâm hồn mình!



    Hãy gửi những thông điệp này đến những người mà bạn yêu quý nhất !!! Và hãy nói với họ rằng hạnh phúc đơn giản là ngay chính trong tâm hồn của mỗi con người ...,hạnh phúc chính là điều giản dị quanh ta mà chẳng phải mất công tìm kiếm... Hãy trân trọng nó ....!!!
     
  4. nicolas_nguyen

    nicolas_nguyen Giao lưu liên tỉnh

    Tham gia:
    18/10/06
    Bài viết:
    146
    Thích đã nhận:
    0
    Đến từ:
    TPHCM
    Đừng yêu nhau nữa


    [​IMG]


    Họ quen và từng yêu nhau hơn bốn năm trời - một khoảng thời gian chưa hẳn quá dài nhưng đủ để hiểu rõ về con người, về tính cách của nhau.


    Ngày hai người gặp mặt, cô tựa tờ giấy trắng chưa vương vấn bụi trần, ánh mắt to và tròn xoe ngơ ngác.

    Hắn thì khác, một gã trai sành sỏi trong giới ăn chơi và lêu lổng khắp xó xỉnh cuộc đời. Ấy vậy mà họ yêu nhau, tình yêu đến thật mau nhưng lại kéo dài và chứa đầy day dứt…

    Thời gian đầu, hắn coi cô như vật sở hữu, một vật để yêu, để giữ, để chăm sóc, nhưng... chỉ để ở nhà. Khi ra ngoài hắn lại vui vẻ trong vòng tay của những người con gái khác, những người cô không biết, vì giữa họ và cô là hai thế giới hoàn toàn trái ngược nhau.

    Cô vẫn cứ thủy chung ôm mộng với cả mối tình đầu. Còn hắn thì ung dung, vui vẻ bên người khác. Họ vẫn ở bên nhau, một người dối trá và một người thành thật…

    Ngày nhìn thấy hắn đang trong phòng với một người đàn bà khác, cô như chết lặng, sửng sốt, không tin nổi vào mắt mình. Vụt bỏ chạy, mắt cô nhòa đi trong bóng đêm. Tiếng cô nức nở, cổ họng tức nghẹn, đắng ngắt.

    Chuông tin nhắn rung, cô mở máy. “Anh là người như thế đấy. Đừng yêu anh nữa. Chia tay!”. Cô nắm chặt cái máy lại, cảm giác uất hận, ngỡ ngàng, chua xót lẫn đắng cay như đang trào dâng, cấu xé. Không! Cô không thể là kẻ thua cuộc, cô phải thắng, phải giành lại những gì đã từng là của mình và để nó sẽ mãi là của mình.

    Cô bặm môi, nén chặt lồng ngực để không khỏi bật ra tiếng nấc. Nhấn nút reply, mắt cô mờ đi, tay run run mò tìm nhấn phím điện thoại: “Đừng xa em anh nhé! Em không thấy và cũng không biết gì cả. Hãy quay lại và hãy nói yêu em. Hãy lo cho em như anh đã từng hứa. Em không thể mất anh…”.

    Hắn thở dài ném cái máy điện thoại xuống đất và thả mình đánh phịch xuống ghế. Tại sao lại có thể xảy ra chuyện như thế? Rõ ràng hắn đã nói là đi xa mà tại sao cô lại đến bất ngờ? Và tại sao lại để cho cô nhìn thấy những điều này? Để rồi giờ đây cô vẫn nói với hắn những lời nói như vậy, tại sao?

    Hắn tắt ngọn đèn, thò tay châm điếu thuốc. Đóm thuốc lóe sáng rồi lại lịm tàn dần trong màn đêm u tối. Hắn nhắm mắt lại mơ màng và thử đặt mình vào vị trí của người khác. Cảm giác thật chua chát, nhói đau, đắng ngắt tận đáy lòng. Hắn mở mắt ra dụi điếu thuốc xuống mặt bàn rồi đặt mình ngủ thiếp. Trong cơ mê hắn thầm thì tự nhủ: “Mình sai rồi, hãy làm lại đi thôi”.

    Những ngày sau đó hắn vẫn đến bên cô, im lặng và lầm lì như vô cùng cứng rắn. Chỉ có điều ánh mắt lại không dám nhìn thẳng. Còn cô thì vẫn tươi cười, vẫn tỏ ra nhẹ nhàng và đầm ấm. Có vẻ như cô đang muốn hàn gắn lại hạnh phúc từ sự đổ vỡ của những vết thương lòng.

    Hắn bắt đầu thay đổi, từ bỏ thói trăng hoa và ngày càng yêu cô tha thiết. Dẫu sao thì với cô, đó cũng là mối tình đầu nên hắn thật sự muốn dành cho cô những điều tốt đẹp. Hắn muốn được làm lại từ những gì mà cô đã tha thứ, muốn bù đắp sau một tình yêu lầm lỡ một thời…

    “Mày thì hơn gì tao. Mày chỉ là một thằng khốn nạn. Chính vì mày mà tao mới như thế này… Mày đáng bị như thế, mày đáng bị nguyền rủa…”.

    Bốp! Hắn tát cho cô một cái nảy lửa. Cô ngã gục xuống đất, đau đớn, gào khóc. Hắn ngồi thụp xuống, khuôn mặt dúm dó khẽ nhếch môi nở một nụ cười méo mó, chua chát. Không biết đây là lần thứ bao nhiêu trong ngần ấy thời gian hắn đã phải nghe những câu như thế này.

    Cứ ngỡ đã có một sự vị tha sau những lỗi lầm mà hắn gây ra ngày ấy, nhưng không! Tất cả chỉ là giả tạo. Cô chưa bao giờ tha thứ cho hắn. Tình yêu của cô dành cho hắn đã trở thành thù hận.

    Ngần ấy ngày tháng bên nhau là ngần ấy thời gian cô đay nghiến và dằn vặt lương tâm nơi hắn. Từ những chuyện bé xíu đến những chuyện to tát - dù đúng hay sai cô cũng lôi cái “nguyên nhân của sự đổ vỡ” đó ra để dằn vặt và mắng chửi hắn.

    Cô sử dụng nó như một thứ vũ khí khiến hắn phải ngồi yên, phải câm miệng và không thể nói lại dù chỉ một lời. Và mỗi lần như vậy, hắn đều im lặng. Bởi hắn biết đó là “lý do chính đáng” - hắn đã sai và hắn phải chấp nhận. Vì hắn muốn bù đắp, vì hắn đã thực sự quá yêu cô…

    Nhưng hôm nay thì khác - hắn tát cô và ngồi lặng im trên ghế, hai tay đưa lên ôm chặt lấy đỉnh đầu vò xé. Hắn nén chặt lòng nghe từng cơn đau nhói. Cảm giác chua xót và cay đắng đến ngỡ ngàng là cái cảm giác năm xưa cô đã phải gánh chịu, giờ đây đang xảy ra với chính hắn. Một cái cảm giác thật sự tồi tệ.

    Đắng, đắng quá! Hắn thấy cổ họng như nghẹn lại. Sự thù hận đã làm cô mù quáng, phá tan nát những yêu thương mà hắn tạo dựng lại bấy lâu. Cô đã đánh mất mình, trả thù hắn bằng chính những gì cô nhận được từ hắn. Cô lăng nhăng với một người đàn ông khác, sự thật ngỡ ngàng và sự thật lúc nào cũng phũ phàng. Lỗi lầm nơi cô và lỗi lầm nơi hắn - tất cả đều phơi bày và đều quá giống nhau.

    - “Em có biết tại sao tôi lại sợ và luôn nghe lời em không?”

    - “…”

    - “Bởi vì tôi luôn nghĩ mình là kẻ ăn cắp còn em là người bị đánh cắp. Tôi sợ em vì thấy em biết tha thứ, chứ không sợ em vì em lại trở thành một đứa ăn cắp cũng như tôi... Chúng ta bằng nhau hết rồi. Hết rồi…”.

    Hắn lạnh lùng nói rồi cười nhạt và lặng lẽ quay đi. Chỉ còn mình cô ở lại, mắt nhòa đi, tiếng nức nở. Cô bặm môi im lặng, nén chặt lồng ngực để không khỏi bật ra tiếng nấc, tay run run mò tìm nhấn phím điện thoại: “Em là người như thế đấy. Đừng yêu em nữa… Chia tay!”.
     
    Last edited: 14/3/08
  5. conlele

    conlele Well-Known Member

    Tham gia:
    8/9/06
    Bài viết:
    565
    Thích đã nhận:
    84
    Đến từ:
    TP.HCM
    lại ăn cắp vs. bị đánh cắp... rồi lại bị đánh cắp vs. ăn cắp...

    Hai anh /chị thể nào cũng vần nhau cho tới khi đầu bạc răng long...!
     
  6. nicolas_nguyen

    nicolas_nguyen Giao lưu liên tỉnh

    Tham gia:
    18/10/06
    Bài viết:
    146
    Thích đã nhận:
    0
    Đến từ:
    TPHCM
    Hỏng hiểu ???????
     
  7. nicolas_nguyen

    nicolas_nguyen Giao lưu liên tỉnh

    Tham gia:
    18/10/06
    Bài viết:
    146
    Thích đã nhận:
    0
    Đến từ:
    TPHCM
    Chuyện con ốc biển

    Những câu chuyện đẹp thì vẫn thường được bắt đầu bằng hai tiếng “ngày xưa”, nhưng mà hai tiếng “ngày xưa” để bắt đầu cho một câu chuyện lại không hề hứa hẹn sẽ là một chuyện thật dễ thương và êm đẹp đâu. Ngày còn bé, chắc các bạn vẫn nghe kể rằng: “Ngày xưa, có một bà tiên hiền hậu…”, “Ngày xưa, có một nàng công chúa xinh đẹp…”. Nhưng cũng có khi lại là: “Ngày xưa, có một mụ phù thủy…”. Và câu chuyện này xin được bắt đầu bằng câu: “Ngày xưa, có một con ốc biển…”.

    Ngày xưa, có một con ốc biển sống lạnh lùng và cô độc trong một hốc đá dưới đáy biển sâu, xa lánh tất cả, chỉ sống cho riêng mình. Thế giới của chiếc vỏ ốc chật hẹp, tối tăm được khép kín, ngăn cách với thế giới rộng lớn của đại dương đang rào rạt vỗ sóng bên ngoài. “Chả cần gì, trong chiếc vỏ ốc này cũng có đủ hơi hướng của đại dương rồi!”- ban đầu nó vẫn tự đắc như vậy. Năm tháng cứ trôi qua mải miết, đến một lúc con ốc phải hiểu rằng nó không thể tiếp tục ma mị mình được nữa. Không thỏa mãn với thế giới chung quanh, rồi cũng không thỏa mãn với chính bản thân mình, con ốc chỉ mong sao được sống một cuộc đời khác, cuộc đời mà nó tin rằng xứng đáng với nó hơn. Nghe con ốc cầu xin, vị thần biển nhìn nó bằng cái nhìn thương hại, nhưng rồi cũng đồng ý giúp con ốc toại nguyện.

    Con ốc biển bỏ cái hốc đá của mình, lên bờ và hóa thành… một chàng trai. Khó tin thật, nhưng chúng ta cũng không phải bận tâm thắc mắc bởi vì trong thế giới cổ tích thì những điều huyền hoặc như vậy đều có thể xảy ra. Tuy với vóc dáng con người, nhưng chàng ốc - từ bây giờ chúng ta hãy tạm gọi như vậy – vì vẫn là con ốc biển nên không thể sống được nếu không tiếp tục mang chiếc vỏ ốc bọc quanh người. May mắn là thần biển đã giúp cho chiếc vỏ ốc kỳ lạ đó trở nên vô hình dưới ánh sáng mặt trời. Người ta chỉ có thể nhận ra chiếc vỏ ốc đó nếu chạm vào người chàng ốc hoặc thấy chàng ốc vào lúc thiếu ánh mặt trời. Chàng ốc bắt đầu một cuộc đời mới, được mọi người tin cậy và quý mến, không ai ngờ rằng đó là một con ốc biển mang lốt người.

    Muốn che giấu để không bị phát hiện rằng mình đang giả dối thì chỉ có một cách duy nhất là tiếp tục giả dối. Chàng ốc ngày càng lún sâu trong tư thế đánh lừa mọi người để đạt được lòng tin của mọi người. Khi giao tiếp, bao giờ chàng ốc cũng phải giữ một khoảng cách cần thiết, không để ai đến quá gần, e rằng có thể bị người ta chạm vào và phát hiện ra chiếc vỏ ốc vô hình. Khi sắp tắt ánh mặt trời thì chàng ốc phải vội vã trở về phòng riêng vì sợ mọi người thấy ánh lân tinh của chiếc vỏ ốc lóa lên trong bóng đêm. Thời gian qua đi, trong mắt mọi người, chàng ốc vẫn được xem như là một con người chân chính.

    Lẽ ra điều bí mật của chàng ốc sẽ không bao giờ bị phát hiện, nhưng rồi một ngày kia chàng ốc yêu một người con gái. Mối tình đó trở thành nỗi nghiệt ngã vì chàng ốc phải dối lừa cả người yêu của mình. Càng yêu nàng bao nhiêu, chàng ốc càng phải giữ sự xa cách bấy nhiêu. Nhưng mắt người yêu là tấm gương soi trung thực nhất của mỗi con người. Trước ánh mắt đó, người ta khó lòng còn có thể giữ mãi được sự mơ hồ về những phẩm giá mà mình không có được. Đến một ngày, chàng ốc bị bệnh, cô gái tìm đến nhà thăm người yêu. Thấy chàng ốc nằm thiêm thiếp, thương quá, cô gái nhè nhẹ cúi xuống hôn lên trán người yêu thì kinh hãi nhận ra có chiếc vỏ ốc vô hình bao quanh người chàng ốc, thế nên cô gái hoảng sợ bỏ chạy. Chàng ốc đau khổ từ bỏ thế giới loài người, chạy lên một đỉnh núi đá đứng thẫn thờ. Trong một phút tuyệt vọng, chàng ốc lao người vào vách đá để đập nát chiếc vỏ ốc đáng nguyền rủa đó. Nhưng khi chiếc vỏ ốc vỡ tan ra thì chàng ốc cũng gục xuống và chết.

    Người ta kể rằng những vụn vỡ của chiếc vỏ ốc ấy bị gió cuốn đi rất xa và rơi xuống - hình như mãi đến bây giờ vẫn còn rơi. Những ai rủi ro bị một tí bụi vỡ của chiếc vỏ ốc ấy chạm vào người thì lại phải mang một chiếc vỏ ốc vô hình đi trong cuộc đời.

    Có khi chúng ta đã gặp những con người khốn khổ đó. Họ có một chiếc vỏ ốc vô hình thật to và kỳ quái chụp lên người. Đó chính là nỗi ám ảnh cay nghiệt, dằn dai suốt cả một đời. Họ là những kẻ hãnh tiến, sống thiếu lòng trung thực, luôn muốn tự khẳng định nhưng lại không bao giờ dám sống thật với mình. Đóng kịch với cuộc đời, có "diễn viên" nhập vai rất xuất sắc, có "diễn viên" diễn rất gượng gạo. Họ thật cô đơn, cả khi được yêu thương và tin cậy. Họ không có gì để thanh minh cho thái độ sống mòn dưới chiếc vỏ ốc, vậy mà cứ mãi ngại ngần chưa dám cởi bỏ chiếc vỏ ốc quá nặng trên lưng.

    Cần lắm… những bàn tay ấm áp…

    Có nhiều người đang sống như chàng ốc ấy, sống với chiếc vỏ ốc trên mình. Những chiếc vỏ ấy thật muôn hình vạn trạng, có vỏ thì trơn nhẵn, sáng bóng nhưng bên trong lại bám đầy rêu cát, vỏ thì xù xì gai góc, nhưng gần như trống rỗng ở trong, có vỏ hữu hình, dày cộp nhưng dễ vỡ, vỏ lại vô hình, trong suốt mỏng manh nhưng cứng rắn vô cùng… Hàng ngàn chiếc vỏ, như hàng ngàn vẻ thể hiện bên ngoài của con người, nhưng bên trong kia, chỉ là cô đơn và lo sợ. Có thể vì họ là kẻ bất hạnh khi dính phải bụi vỡ từ chiếc vỏ ốc của chàng ốc kia, cũng có thể là họ trong hành trình của cuộc đời của mình, vô tình tìm thấy một chiếc vỏ ốc và tự chui vào đó, hay thậm chí là tự kiếm lấy bụi ốc để xây nên lớp vỏ cho chính mình. Bởi họ có quá nhiều lo sợ. Họ lo sợ cho bản thân mình, lo sợ mình không đủ tiêu chuẩn hay điều kiện nào đó, lo sợ về vẻ ngoài của mình, lo sợ nỗi cô đơn, lo sợ sự thất bại, lo sợ bị từ chối… Rồi họ lại lo sợ lây cho những người khác, lo sợ người ta mệt mỏi, lo sợ người ta tổn thương vì mình… Dù biết rằng những lo sợ ấy là từ chính trong bản thân họ mà ra, chính họ tự tạo ra và tự dày vò mình, nhưng họ lại chẳng bao giờ đủ can đảm để trút bỏ những mối hoài nghi ấy ra khỏi lòng mình. Vì thế mà họ tìm một cái vỏ để cất giấu tất cả những lo lắng đớn đau ấy, giấu đi tất cả để không ai có thể thấy được; nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc tự mình gặm nhấm chúng. Sự đau đớn và cô đơn ngày càng chiếm ngự. Rồi đến lúc những nỗi lo ấy càng ngày càng lớn lên, nó chiếm lấy hết không gian của con người họ. Nó bóp chặt lấy trái tim họ, nó khiến họ nghẹt thở, khiến họ phải rên xiết và thốt lên đau đớn…

    [​IMG]

    Họ muốn được cởi bỏ chiếc vỏ ốc ấy, nhưng lại không đủ can đảm để làm, cái vỏ ốc đã dính vào với da thịt của họ rồi. Buồn thay cho chàng ốc kia, khi chàng phải nhận một kết cục sầu thảm. Lí do của kết thúc ấy, có phải bởi chàng không đủ can đảm để trút bỏ lớp vỏ giả dối? Hay bởi chàng đã không có được yêu thương thật sự sâu sắc đến có thể giúp chàng thay đổi bản thân? Cô gái đã quá sợ hãi khi thấy được lớp vỏ ốc của “người mình yêu”. Những người đang mang vỏ ốc, họ mong muốn điều gì? Chắc chắn không phải là một kết cục buồn thảm như chàng ốc ấy rồi, càng không phải là chết ngạt trong tất cả những cô đơn lo sầu của bản thân mình. Họ mong muốn, có những ánh mắt đủ sáng rõ để nhìn thấy lớp vỏ ốc dù vô hình của họ, nhìn xuyên qua cả lớp vỏ ấy để thấy được tất cả những phiền muộn đang bao lấy họ, ánh mắt đủ sâu sắc để thấy điều gì thực sự đang ẩn trong con người họ, trong trái tim họ, điều mà họ thực sự muốn nói nhưng chưa thể nói. Và họ còn mong muốn, có một bàn tay thật dịu dàng mà ấm áp, như ánh nắng mặt trời, ôm lấy chiếc vỏ ốc họ đang mang trên mình, xoa đi tất cả những gai nhọn của nó, làm tan biến chiếc vỏ ốc vô hình ấy. Cần lắm những người cho họ thấy sức mạnh của yêu thương…

    Sưu tầm​
     
  8. Little_Kitty

    Little_Kitty Well-Known Member

    Tham gia:
    7/1/08
    Bài viết:
    113
    Thích đã nhận:
    6
    Đến từ:
    Tp.HCM
    Ngày hôm qua tôi ở đây với bóng tối của mình
    Ngày hôm qua trong lòng tôi cất tiếng khóc gọi mình trong u ám
    Ngày hôm qua trong lòng tôi giống lá đã lìa cành
    Ngày hôm qua chính là tôi tự nhốt mình trong căn phòng tối
    Mỗi người đều có quyền lựa chọn cuộc sống cho mìnhbằng cái Nhìn, bằng thái độ sống

    Và tôi muốn:

    Khép lại, khép lại, khép lại, màn đêm u ám quanh tôi
    Tỉnh giấc với ánh sáng. tinh giấc đón ánh nắng tưng bừng
    Khép lại, khép lại, khép lại, màn đêm u ám quanh tôi
    Tôi ngồi đây, tôi ngồi đây...........
     
  9. ocken

    ocken Giao lưu liên tỉnh

    Tham gia:
    7/7/06
    Bài viết:
    115
    Thích đã nhận:
    69
    Đến từ:
    Q8-TpHCM
    Đi chùa ngày lễ Vu Lan

    Tối qua, tại chùa Quán Sứ (Hà Nội), nhiều người đã xúc động khi thấy hai bà cháu, một già một trẻ dắt nhau dự lễ Vu Lan. Cậu bé đôi mắt to tròn, đen láy, trên ngực cài bông hoa hồng trắng. Một tháng trước mẹ cậu đã mất.

    Khi cậu bé 5 tuổi này được cài bông hoa hồng trắng trên ngực thay vì bông hoa hồng đỏ (dành cho những người còn mẹ), nhiều người đã quay đi giấu những giọt nước mắt. Khi người dẫn chương trình mời mọi người "an tọa", người bà lại thì thầm giảng vào tai cháu: “An tọa là ngồi xuống đấy, cháu ngồi đi".

    Cậu bé ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh bà, thình thoảng lại ngước đôi mắt tròn xoe ngơ ngác. Người bà cho biết: “Nó mới mất mẹ tháng trước. Tôi đưa cháu đi chùa để quen dần với ngày này, mong sao sau này cháu sẽ có hiếu với ông bà tổ tiên”.

    Chị Nguyễn Thúy Hằng (Hà Nam) cũng bị mồ côi mẹ từ nhỏ, một mình bố nuôi chị khôn lớn. Chị nhớ nhất là dịp bị viêm phế quản, bố phải bế chị chạy qua cánh đồng trong đêm tối, còn bị chó đuổi theo sát đến chân. Đi dự lễ Vu Lan năm nay, chị cầu nguyện cho ba năm nay được khỏe mạnh vì theo chị "cụ khỏe mạnh là tôi mừng lắm rồi”.


    Chuẩn bị đồ lễ tại chùa Quán Sứ. Ảnh: Hoàng Lan

    Ngày lễ Vu Lan, tại chùa Trấn Quốc, gian thờ Tam Bảo, Đức Ông… đông nghẹt người. Xe máy xếp kín cả phía trong và ngoài cổng chùa. Vỉa hè người ngồi la liệt. Ngoài sân, chồng hoa quả, bánh, chim phóng sinh được xếp thành một vòng tròn rộng. Tiếng tụng kinh xen lẫn tiếng gõ mõ đều đều. Trời càng về chiều, khách thập phương đến càng đông.

    Sau khi chuẩn bị đĩa cúng gồm hoa quả, bánh, sớ và một lồng chim sẻ để thả phóng sinh đặt ở giữa sân, chị Thủy (Hà Nội) vội hòa vào dòng người khấn vái, cầu cho những vong hồn của gia đình được xá tội. Khấn xong, chị vội nhắc đứa con nhỏ đi bên cạnh chắp tay vái, cầu mong mọi điều may mắn đến cho gia đình.

    Thả chim phóng sinh xong, một tay dắt con, tay kia lỉnh kỉnh mang túi đựng đầy bỏng, kẹo lạc, kẹo bột và bỏng, chị Thủy nhanh chóng lách mình khỏi đám đông. “Tôi xin phép cơ quan về sớm tranh thủ đi lễ chùa, rồi còn về làm cơm cúng tổ tiên và cúng chúng sinh. Ngày mai, tôi còn phải đưa các cháu về quê thăm ông bà nội ngoại", chị giải thích.

    Hòa thượng Thích Thanh Tứ, trụ trì chùa Quán Sứ, cho biết, từ mùng 10 tháng 7 âm lịch, chùa đã đón rất nhiều tăng ni phật tử, khách thập phương ở tỉnh xa như Cao Bằng, Bắc Kạn… Ngày cao điểm, chùa làm cơm miễn phí cho hàng nghìn khách.

    Hòa thượng Nguyên Hiền ở chùa Trấn Quốc cũng cho biết, trong những dịp lễ Vu Lan, mỗi ngày chùa đón 400–500 phật tử, vài nghìn khách vãng lai. Khách đến từ sáng đến tận chiều tối muộn mới vãn.


    Hai mẹ con cùng đi chùa trong ngày lễ Vu Lan. Ảnh: Hoàng Lan

    Theo Hòa thượng Thích Thanh Tứ, lễ Vu Lan có nghĩa là ngày báo hiếu cha mẹ. Đạo Phật quan niệm, người chết khi xuống âm phủ sẽ bị treo ngược lên đánh đập. "Ngày rằm tháng 7, ta phải cầu nguyện để đức Phật xá tội cho các linh hồn. Con cái phải hiếu thuận với cha mẹ ngay từ khi họ còn sống để sau này không phải hối tiếc".

    Hoàng Lan
    ( trích dẩn từ VNExpress)
     
  10. tonybombi

    tonybombi Giao lưu liên tỉnh

    Tham gia:
    6/3/06
    Bài viết:
    151
    Thích đã nhận:
    60
    Đến từ:
    tphcm
    Trước một toà nhà nọ, có một cậu bé bị mù ngồi đó với chiếc mũ phía trước và một tấm bảng ghi:

    “Tôi bị mù, xin mọi người hãy rũ lòng thương mà giúp đỡ tôi”.

    Trong chiếc mũ của cậu bé lúc ấy chỉ có vài xu. Bỗng một ngừơi đàn ông đi ngang qua, ông đã lấy một vài đồng xu từ chiếc ví của mình ra và bỏ chúng vào chiếc mũ của cậu bé. Sau đó, ông cầm tấm bảng lên, chùi hết dòng chữ và viết lại một tấm bảng khác. Rồi ông đặt tấm bảng trở lại chỗ cũ để mọi người đi ngang qua sẽ dễ dàng nhìn thấy dòng chữ mới này.

    Chẳng mấy chốc, chiếc mũ của cậu bé bỗng đầy tiền. Ngừơi nào đi ngang qua cũng ghé vào cho cậu vài đồng. Buổi chiều hôm đó, người đàn ông đã ghi lạitấm bảng đến để xem mọi việc như thế nào. Cậu bé nhận ra những bước chân của ông nên liền hỏi: “Chú là người đã viết lại tấm bảng cho cháu vào sáng nay phải không? Chú đã viết gì thế?”

    Người đàn ông nói: “Chú chỉ viết sự thật. Chú chỉ viết lại những gì cháu viết nhưng theo một cách khác!”

    Người đàn ông đó đã viết: “Hôm nay là một ngày thật đẹp, nhưng tôi không thể thấy điều đó được”.

    Bạn nghĩ tấm bảng đầu tiên và tấm bảng thứ hai đều có nội dung giống nhau?

    Tất nhiên, cả hai tấm bảng đều nói cho mọi người biết rằng cậu bé bị mù. Nhưng tấm bảng đầu tiên chỉ nói một cách đơn giản là cậu bé bị mù. Còn tấm bảng thứ hai nói với mọi người rằng họ rất may mắn khi nhìn thấy được cuộc sống hôm nay thật đẹp. Và tấm bảng thứ hai đã mang lại hiệu quả cao hơn.

    Bài học từ câu chuyện:

    - Hãy cám ơn những gì bạn đang có.

    - Hãy biết sáng tạo và đổi mới.

    - Hãy sống hết mình, đừng bao giờ hối tiếc. Khi cuộc sống làm cho bạn có 100 lý do để khóc, thì cuộc sống cũng sẽ mang lại cho bạn 1000 lý do để cười.

    - Cuộc sống thật tuyệt vời nếu bạn biết cách sống như thế nào. Mỗi ngày có đẹp hay không thì đều tuỳ thuộc vào bạn.



    Theo muctim
     
  11. tonybombi

    tonybombi Giao lưu liên tỉnh

    Tham gia:
    6/3/06
    Bài viết:
    151
    Thích đã nhận:
    60
    Đến từ:
    tphcm
    Ly cafe nhạt màu...

    Cô gái trẻ vẫn chắp tay vào nhau, mỉm cười rồi nhẹ nhàng đáp trả. Vậy ra, tôi đã đoán đúng. Cô ấy đang chờ người yêu. Và hai người họ là khách quen của quán cà phê này.




    1. Người khách tình cờ

    Tôi biết đến quán cà phê này do một người bạn giới thiệu. Đó là một nơi khá yên tĩnh, với những bản nhạc nhẹ nhàng và êm ái, nơi tôi cảm thấy yên bình cũng như thanh thản trong tâm hồn vốn mệt mỏi với công việc từ lúc bình minh chào ngày mới.

    Tôi bắt đầu để ý đến cô gái trẻ ngồi ở bàn đối diện khi cô ta đi một mình vào quán nhưng anh nhân viên lại đem ra hai ly nước. Một ly cà phê sữa cho cô và một ly đen đá ít đường cho người- nào- đấy sẽ ngồi ở chiếc ghế đối diện. Có lẽ, cô ấy đang chờ một người bạn nào đó, là bạn trai chăng? Phải rồi, vì hôm nay là cuối tuần mà! Các cặp tình nhân trẻ thì thường hay hẹn hò ở các quán cà phê lãng mạn vào dịp cuối tuần. Bỗng nhiên tôi phì cười, không hiểu sao tôi lại bắt đầu có sở thích để ý chuyện người khác. Phải chăng vì đôi mắt buồn trên gương mặt lạnh lùng của cô gái trẻ có một sức hút mãnh liệt với tôi?

    Anh nhân viên trong quán tiến đến gần chỗ ngồi của cô , mỉm cười nhìn cô rồi hỏi:

    - Tuần này của hai anh chị thế nào?

    + Vẫn thế anh ạ! Hạnh phúc và bình yên.

    Cô gái trẻ vẫn chắp tay vào nhau, mỉm cười rồi nhẹ nhàng đáp trả. Vậy ra, tôi đã đoán đúng. Cô ấy đang chờ người yêu. Và hai người họ là khách quen của quán cà phê này.

    Một tiếng đồng hồ trôi qua, tôi nóng lòng muốn xem mặt anh chàng người yêu tốt số ấy là ai, nhưng vẫn không thấy anh ta đến. Đàn ông con trai mà lại để người yêu mình chờ đợi mỏi mòn như thế, thật không lịch sự chút nào.

    Cô gái trẻ từ nãy giờ vẫn chăm chú nhìn vào màn hình di động trên tay, lâu lâu lại khẽ cười, nhưng đôi mắt vẫn đượm một chút gì đấy buồn và day dứt. Thỉnh thoảng cô liếc nhìn ly cà phê đen như màu mắt đang từ từ nhạt màu đi khi đá dần tan ra. Thời gian làm nhạt phai mọi thứ...?

    Rồi tôi bỡ ngỡ khi cô gái trẻ gọi tính tiền và bước ra cửa, anh nhân viên buông một câu chào khó hiểu :

    - Cám ơn hai anh chị và chúc một buổi tối cuối tuần hạnh phúc. Hẹn gặp cả hai vào tối thứ bảy tuần sau..
    Tôi vẫn tròn xoe đôi mắt và cố gắng hiểu những gì đang diễn ra. Cô gái bỗng quay lại nhìn vào mắt tôi rồi mỉm cười. Có lẽ cô ấy đã biết có một kẻ tò mò đã trộm nhìn mình từ nãy đến giờ.

    2. Nhân viên lâu năm

    Tôi làm part-time cho quán cà phê này từ khi là sinh viên năm nhất. Tôi thích làm vào buổi tối, nhất là cuối tuần, khi những cặp tình nhân chọn nơi đây làm điểm hẹn hò, tôi đã chứng kiến được những chuyện tình lãng mạn, hài hước, và cả đau đớn nữa..

    Vẫn như mọi buổi tối thứ bảy, cô gái ấy đến cùng với người yêu của mình. Tôi lập tức pha nước cho cả hai, như thường lệ, anh- cà phê đen và cô- cà phê sữa. Đã lâu rồi tôi không được nói chuyện với anh. Anh ấy là một người vui tính, nhưng rất điềm đạm và cư xử lịch thiệp, cũng như chiều chuộng người yêu mình hết lòng.

    Tôi đặt ly cà phê sữa cho cô, và ly cà phê đá cho anh. Tôi vẫn pha cho anh nhiều cà phê hơn những người khách khác - vì anh là một người khách đặc biệt của quán chúng tôi.

    - Tuần này của hai anh chị thế nào? - Tôi hỏi một câu quen thuộc như thường lệ. Thường thì anh sẽ là người trả lời. Nhưng bây giờ thì không.

    + Vẫn thế anh ạ! Hạnh phúc và bình yên - Cố ấy mỉm cười nhìn tôi và đáp trả.

    Một tiếng đồng hồ trôi qua, tôi để ý có một vị khách ngồi gần cửa sổ suốt từ nãy đến giờ vẫn nhìn chăm chăm vào hai người họ. À không, chính xác là vào cô ấy. Cô đang mở điện thoại di động và xem lại hình ảnh hoặc tin nhắn gì đấy - tôi đoán thế - có lẽ là những tin nhắn của anh và hình hai người chụp bằng máy di động.

    Khi ly cà phê đen của anh đã tan hết đá. Cô gọi tính tiền và bước ra cửa. Tôi mỉm cười chào hai người :

    - Cám ơn hai anh chị và chúc một buổi tối cuối tuần hạnh phúc. Hẹn gặp cả hai vào tối thứ bảy tuần sau..
    Cô nhìn về phía cửa sổ, mỉm cười với vị khách đang tròn xoe đôi mắt vì câu chào của tôi. Tôi không mấy ngạc nhiên, vì luôn có những vị khách tò mò về câu chuyện tình yêu của hai người họ.

    3. Cô gái trẻ

    Tôi và anh là bạn thân từ nhỏ. Đến hết năm cấp 3, chúng tôi quen nhau và hạnh phúc đến tận bây giờ. Nửa năm trước, anh dắt tôi vào một quán cà phê khá yên tĩnh, với những bản nhạc nhẹ nhàng và êm ái, làm thanh thản và dịu mát tâm hồn tôi. Khi tôi và anh cãi nhau, chúng tôi thường đến quán cà phê này, và sau đó thì lại làm lành với nhau, rất dễ dàng.

    Sau một thời gian lui tới quán cà phê này vào mỗi tối cuối tuần thì chúng tôi đã trở thành khách quen của quán. Anh bắt chuyện với một nhân viên trạc tuổi chúng tôi, cậu ấy có vẻ thích cách nói chuyện của anh, và sau đó thì ba chúng tôi quen nhau.

    Hôm nay, tôi lại đến đây cùng với anh. Tôi không cần gọi nước vì khi thấy chúng tôi, cậu nhân viên ấy sẽ biết mình nên pha nước gì. Ly cà phê đen cho anh lúc nào cũng được pha với rất nhiều cà phê, và chỉ bỏ một ít đường, vì anh thích uống như thế, cậu nhân viên cũng biết như thế.

    - Tuần này của hai anh chị thế nào?- Cậu ấy hỏi chúng tôi một câu hỏi quen thuộc như thường lệ. Nếu như mọi khi, tôi sẽ để anh trả lời. Nhưng bây giờ thì không.

    + Vẫn thế anh ạ! Hạnh phúc và bình yên… - Tôi trả lời cậu ấy thật tự nhiên...

    Một tiếng đồng hồ trôi qua, vị khách ở bàn đối diện gần cửa sổ vẫn nhìn vào tôi chăm chăm từ nãy giờ. Tôi cười nhạt, chẳng để tâm nữa, rồi lại mở di động và đọc những tin nhắn của anh từ nửa năm trước. Bây giờ, anh không còn nhắn tin cho tôi nữa, nhưng đọc lại những tin nhắn của anh, tôi vẫn cảm thấy hanh phúc. Mỗi khi chúng tôi giận nhau, anh luôn nhắn tin làm lành trước, và khi kết thúc một tin nhắn, anh thường để câu này vào cuối tin. "Hãy yêu anh như thể hôm nay là ngày cuối cùng ta bên nhau, em nhé..!"

    Tôi nhìn ly cà phê đen đang dần đổi màu, với lớp đá đã tan thành nước ở phía trên, anh vẫn không uống dù chỉ một ít cùng tôi. Tôi thấy đắng ở cổ, nhưng vẫn cố kìm nén để nước mắt không rơi, vì tôi không muốn anh nhìn thấy tôi khóc.

    Khi tôi gọi tính tiền và bước ra cửa, cậu nhân viên mỉm cười chào chúng tôi :

    - Cám ơn hai anh chị và chúc một buổi tối cuối tuần hạnh phúc. Hẹn gặp cả hai vào tối thứ bảy tuần sau..
    Thường thì anh sẽ quay lại và nói với cậu ấy rằng "Tất nhiên rồi! Vì chúng tôi là cặp tình nhân hạnh phúc nhất thế gian này…" Nhưng hôm nay, anh vẫn không nói gì.

    Vị khách ở gần cửa sổ vẫn cứ nhìn hai chúng tôi. Tôi mỉm cười với ông ta rồi bước ra khỏi quán, hoà vào dòng người tấp nập ngoài kia, với những tiếng xe cộ réo lên inh ỏi, những ngọn đèn đường làm mắt tôi nhạt nhoà đẫm lệ…

    Cuối cùng thì, tôi vẫn phải khóc, vì nhớ anh... Một người đã ra đi vĩnh viễn từ nửa năm trước.
     

Chia sẻ trang này