Tạp bút: Con gà tre (sưu tầm)

Thảo luận trong 'Sinh hoạt cộng đồng Gia cầm' bắt đầu bởi Nguyen Hoang Ho, 29/3/10.

  1. Nguyen Hoang Ho

    Nguyen Hoang Ho Thành viên uy tín

    Tham gia:
    4/7/08
    Bài viết:
    1,163
    Thích đã nhận:
    1,177
    Đến từ:
    Nha Trang
    Cách đây ba năm tôi rời khu náo nhiệt quanh Atlanta, Georgia, về một thung lũng phía bắc cách hơn 150 miles. Nùi đồi chung quanh liên lạc với khu nhà tôi bởi những cánh đồng cỏ nhỏ, (so với những trang trại ở Texas). Mỗi năm thường là hai vụ. Đẹp nhất là lúc cỏ khô được đóng thành bành hình viên trụ, tròn như các cuộn chả giò cao ngang ngực, chạy trên vùng đất nhẵn thín như cánh đồng lúa không còn gốc rạ. Và thời gian đẹp nhất là lúc xế bóng khi màu vàng của mặt trời và màu vàng của cỏ như hai người bạn ôm nhau thương mến. Tình của họ cũng ngắn vì trong chợp mắt sương chiều đã lên ngôi chúa tể.
    U tịch lắng trầm. Tôi thích có cái chuông như chuông lớn các chùa mỗi chiều ngân vang như trong bản nhạc của Tô Vũ. Không phải là cái yên lặng tuyệt đối vì xe cộ cũng qua lại, chúng còn tăng cái yên lặng ấy. Tiếng bò rống, tiếng chó sủa như những viên sỏi thả vào hồ yên ròi im mất. Mấy con vịt trắng của tôi thì như câm, chúng chỉ đóng vai trò của các con thiên nga, lội quanh hồ trước nhà.
    Con vịt trắng làm tôi nhớ những con ngỗng trắng. Chúng hay dọa và cắn trẻ con. Nhưng nhạc mẫu tôi lại thích nuôi, bà nói ngỗng kêu dậy đất, nghĩa là làm cho đất sống lên. Á chà, nuôi ngỗng còn đáng ngại, chúng ăn cây trồng. Hồi ở VN, hai con ngỗng đã đào nguyên bụi chuối, đến gốc và tuyệt giống.
    Vợ chống tôi thích những con ngỗng trời màu xám hay xuống hồ nhà rong ruổi rồi vỗ cánh như phi cơ cất cánh. Dân chúng quanh xóm nói là ngỗng Canada.
    Hôm đi chợ trời, chúng tôi mua cặp gà tre đã trộng trộng, về nhà một tuần thì con trống đã tập thổi kèn :anh nghe chăng cung kèn rạng đông...". Lại mua thêm hai con gà Mỹ non nớt nhưng thể xác bằng cặp nầy. Anh gà trống tre đương nhiên thống lĩnh. Chẳng may con chó lạc đến ở hơn tuần lễ cắn chết một con gà Mỹ.
    Con gà còn lại bắt đầu to dần; chúng tôi hy vọng nó sẽ đẻ trứng vàng. Một hôm tôi thấy con gà tre đá nó chạy re. Cùng ngày nhà tôi ghi nhận con gà Mỹ không phải là một lady mà là một anh lính ngố, cũng ồ ề.
    Quả đúng rồi, gà ghét nhau vì tiếng gáy. Cổ nhân nói không sai. Chẳng mấy chốc con gà Mỹ lấy thịt đè người, truất quyền lãnh đạo tối cao, thành đấng anh minh không bao giờ sai lầm, nắm vững lý tất thắng của biện chứng.
    Nhưng vị lãnh chúa có lông ấy quá to, không làm ăn gì được con gà mái tre nhỏ hơn trái xoài tượng xanh (mà chúng ta ăn với nước mắm đường). Dĩ nhiên nàng vẫn là người em sầu mộng của muôn đời dành cho anh gà tre trống.
    Chí sĩ gà cũng đánh đá lung tung nhưng Người (xin viết hoa nhé) bay không được, con gà tre trống này tót lên hàng rào chuồng ngựa phùng man trợn mắt gáy như trêu chọc và chị gà mái cũng bay lên trong vai trò em gái hậu phương. Hận đời đen bạc, hận kẻ bạc tình, xa quê hương nhớ mẹ hiền. Con gà Mỹ Rhodes Island đỏ tía như con gà trống thiến nặng trịch, hận đời, đá mấy con chó nhỏ chạy tóe khói. Tôi đến chận lại, nó đá tôi chảy máu. Nhà tôi lại kêu con gà tre trống mà hăm vì bà nói nó dạy cho con gà Mỹ biết đá, cũng như Fidel Castro (Cuba) dạy Khrushchev (Nga) bóp cò vũ khi nguyên tử. Tôi thì tôi lại nhìn con gà tre hơi khác chút xíu, nhưng không dám tranh cải vì đảng chủ và bếp chủ không bao giờ sai; không vừa lòng chủ đảng thì mất hay bớt bao cấp, ít gạo lại, cái xấp vải ngắn hơn; chủ bếp không vừa lòng thì phải ngồi nhai dog food. Vì vậy tôi xin gời lén đến các bạn cái nhìn hơi khác về con gà tre.

    CON GÀ TRE

    Tôi có con gà tre giờ nầy sắp gáy
    con gà tre bươi banh gốc mướp
    bươi thật sâu đến cùng âm phủ
    không thấy gì trùn dế cũng không
    nhưng nó thấy ngọc hoàng ngồi uống đế
    con ba khía đỏ tươi trong chén mắm
    độ ngài qua cơn đắng rượu Gò Đen.

    Con gà tre tôi hăm làm thịt
    nhưng tôn vinh lên làm lão trượng
    "cầm chính đạo tịch tà cự bí"*
    giữa không gian u tối buổi kinh hoàng.
    Hắn, chính hắn con gà tre đáng chết,
    kêu mặt trời ló dạng ấm sương khuya
    mắt trong sáng long lanh ngàn mắt ngọc.

    Con gà tre chánh án xử việc đời
    chấp lời nguyện của người xin sám hối
    đã quên ăn mê nghĩ chuyện hoang đường
    quên bỏ muối vào lu dưa cải
    quên phơi cà cho kịp nắng đầu xuân.
    Con gà tre đọc luật của ông trời
    con vịt đực ngồi ghi lên lông trắng
    nhảy xuống hồ trôi hết chữ thần tiên
    đàn cá sặc chèo ghe đi vớt
    không biết đọc nhưng nuốt tươi như bưởi.
    Con gà tre đọc luật của trời.

    Con gà tre tự xưng tiểu đội trưởng
    kiêm lính kèn e é tọ tè te
    kêu đồng đội dàn hàng ngang lục soát
    lão rùa vàng ích kỷ đến tận xương
    ngâm rất nhẹ một ý thơ cợt ngã.

    Con gà tre muốn đọc thơ của thánh
    và nhất mực hi hi mộng bình thường
    muốn ăn ngon ngủ ấm trong lều tranh;
    chị gà mái cuộn tròn như trái gấc.
    Ngủ đi em ta ru em bằng lời thơ thánh:
    thực nghe em, đừng huyễn mộng xót xa.

    Georgia 27.04.2009
    Tôn Thất Tuệ

    * Thơ Nguyễn Công Trứ
    Nguồn: dactrung.net
     
  2. viet ha

    viet ha Well-Known Member

    Tham gia:
    29/10/08
    Bài viết:
    411
    Thích đã nhận:
    260
    Đến từ:
    ha noi
    bài viết hay thật cảm ơn chủ top pic nhé..........................
     
  3. hoantraudat

    hoantraudat Well-Known Member

    Tham gia:
    1/2/10
    Bài viết:
    282
    Thích đã nhận:
    934
    Đến từ:
    Hà---Nội
    cám ơn , những dòng viết của bạn............................
     

Chia sẻ trang này