Ước gì chạm vào tay nhau!

Thảo luận trong 'Chuyện khác - Chúc mừng - Thư giãn' bắt đầu bởi Little_Kitty, 22/5/08.

  1. Little_Kitty

    Little_Kitty Well-Known Member

    Tham gia:
    7/1/08
    Bài viết:
    113
    Thích đã nhận:
    6
    Đến từ:
    Tp.HCM
    Anh chàng có thói quen thích tất cả các bạn gái cùng bàn. Nhưng mà cũng chỉ thích thôi, chỉ dám ngắm nhìn (các) em từ xa. Uh thì chàng cũng lớn rồi mà!

    Chàng học có phần hơi ngớ ngẩn, học trước quên sau nên rất rành mấy trò... quay cóp. Hồi mà lũ trẻ con chỉ biết chép ra "ruột mèo" thì chàng đã biết mò ra hàng photo để nhờ người ta photo thu nhỏ xíu để quay cóp.

    Con gái ông chủ quán cũng bằng tuổi chàng và học cùng trường nhưng khác lớp, trông rất xinh cô bé thường phụ giúp bố vào tất cả các buổi chiều. Cứ mỗi lần định "giở trò" chàng lại phải len lén chờ lúc không có cô bé ở đó mới dám vào photo vì sợ... ngượng. Ai đời con trai lại đi quay cóp bao giờ, không nhắc bài con gái thì thôi!

    Ngày mai thi môn quan trọng, chàng ta đã chuẩn bị "khí cụ" đâu vào đấy rồi để đem ra ngoài hàng photo, nhưng đen đủi làm sao, hôm nay cửa hàng lại đóng cửa, thế có dở hơi không cơ chứ!

    Bây giờ ngồi chép nhỏ xíu ra thì chết dở với lại chàng quen lười rồi nên quyết định... đi ngủ, mai ra sao thì ra.

    Hôm nay thi toàn khối trộn lớp với nhau. Mặt chàng nghệt ra khi thấy cô bé ngồi cùng bàn chính là con gái ông chủ quán photo.

    - Sao hôm qua bạn không ra quán tớ photo sớm? Chiều nhà tớ nghỉ mà!

    - Sao bạn biết tớ ra photo? Cậu bé tròn mắt!

    - Thì mỗi bận bạn ra photo, bố tớ lại photo cho tớ một bản để làm... phao mà hôm qua bạn không ra photo nên tớ cũng chẳng có phao! Buồn quá!

    Trời đất như đảo điên trước mặt chàng, không ngờ cô bé xinh xắn như thế mà lại dở trò quay cóp, thật đáng xấu hổ. Đang định tức thì chàng tự nhìn lại bản thân mình, cũng có hay hớm gì cho cam

    - Nhưng mà đừng lo, môn nay tớ học được khá rồi có gì mình cũng hỗ trợ nhau nhé! Cô bé mím môi chun mũi nắm chặt tay quyết tâm làm chàng cũng cảm thấy an tâm hơn!

    ------------------------
    Phát đề được 5 phút, cả 2 đứa há mồm ra như con ếch luôn: "LỆCH TỦ RỒI"!

    - Hic hic, tớ ôn đề lẻ mà nó lại ra đề chẵn, chết tớ rồi! Chàng trai kêu lên đầy đau đớn!

    - Hu hu, tớ ôn đề chẵn mà nó lại ra đề lẻ mới buốn chứ! Cô bé cũng không khá hơn!

    Chỉ còn 10 phút nữa là thu bài mà 2 đứa chỉ ngậm tăm, chưa viết được chữ nào! Chợt chàng hét lên như Tarzan: Hú hú hú!

    - Cậu kia, có thích lập viên bản không mà hú như Tarzan thế kia?

    Chàng trai quay sang cô bé: "Ngu quá, thế mà không nghĩ ra, 2 đứa mình chỉ cần đổi đề cho nhau là xong mà"!

    - Uh nhỉ chán thế chứ lị!

    Cả 2 cắm đầu cắm cổ viết như đúng rồi, loanh quanh thế là cũng nộp được bài!

    -----------------------------
    Hôm sau, chàng trai len lén ra lại quán photo. Tầm chiều này chỉ có mỗi cô bé trông cửa hàng:

    - Hôm qua ấy được mấy điểm? Chàng trai hỏi.

    - 5 điểm! Tớ buồn quá!

    - Thế là khá rồi, tớ được 4,75 cô giáo thương cho lên... 9 à nhầm 6.

    - Á, sao cô ấy chấm rẻ thế? Cô bé há hốc mồm.

    - Đùa thôi, tớ được 10 điểm

    - A aaaaaaaa, cái đồ dã man, cười nhạo trên nổi đau của người khác. Cô bé gào lên.

    - Cơ bản là từ đầu năm, tớ quay được nên toàn 10, lần này cô "tin tưởng" không cần nhìn "phệt" 10 vào luôn!

    - Ấy tên gì?

    - Tớ là Lý Hùng, bố tớ chính là Lý Liên Kiệt.

    - Còn tớ là Diễm Hương, mẹ tớ chính là Diễm Quỳnh

    Chiều quán vắng, 2 đứa trẻ lại im lặng.

    - Hùng này, tớ nghĩ rồi! Hương phá vỡ bầu không khí im ắng.

    - Sao sao?

    - Thực ra quay cóp không tốt tý nào. Mỗi lần như thế, tớ buồn lắm. Tự thấy lương tâm cắn rứt. Ngoài kia có bao nhiêu bạn bè chăm chỉ học hành, còn mình thì như thế này. Tớ thấy xấu hổ lắm. Hương rơm rớm nước mắt.

    - Nhưng tớ có đề giải bài thi ngày mai đây này. Hùng cắt lời.

    - À thế được! Để photo luôn!

    Thời gian cứ thấm thoắt trôi đi, chẳng mấy chốc mà họ cũng sắp tốt nghiệp. Cậu bé chuẩn bị sẵn đi du học vì biết thế nào cũng... trượt ĐH.

    Tình cảm giữa họ cứ thế lớn lên qua những lần quay chung phao, những lần giận hờn vô cớ của tuổi mới lớn. Tình bạn bé nhỏ ngày nào giờ sắp phải chia xa.

    Cứ mỗi buổi chiều, cậu bé lại ra cửa hàng làm giúp cô bé một lúc. Trong lúc cậu bé photo thì cô bé đóng sách, hoặc gõ văn bản. Tầm bận rộn nhất là 19h, khi mà phải in kết quả xổ số. Trong vòng có chục phút hàng chục người bán kết quả đừng chờ.

    - Chết rồi, máy photo bị hỏng rồi, mục đen xì này! Cô bé kêu lên.

    - Hương ra photo bằng máy này đi, để tớ xem thế nào! Cậu bé hào hiệp. Cậu mở nắp máy photo lên thì lại đúng lúc máy lại chạy tiếp, quét lại đúng hình bàn tay cậu ra một tờ giấy rồi... phụt tắt.

    Cậu bé lọ mọ mở máy photo ra, thì "Phụt" một cái, mực bắn đầy mặt đen nhẻm, mọi người cười ồ lên. Cũng may là cô bé đã photo xong rồi.

    - Tội nghiệp, không biết thì để tớ làm cho. Cô bé lấy khăn lau mặt đen xì của cậu bé.

    --------------------------------
    Quán photo vắng lặng hồi lâu, giờ này cũng đã hết khách chỉ còn tiếng thạch thùng tạch tạch và cái bóng đèn tròn đung đưa.

    - Ấy sẽ đi du học thật à? Cô bé hỏi.

    - Uh, chắc là thế rồi. Bố mẹ tớ bảo là tớ học hành bê bết thế thì thi làm sao đỗ ĐH được. Ai bảo ngày xưa quay cóp nhiều quá. Cậu bé cúi mặt.

    - Quay cóp không phải là xấu, chỉ có người quay cóp mới xấu thôi! Cô bé cười khúc khích.

    - Lại nói xỏ xiên người ta à? Người ta đi rồi, không ai in giúp kết quả cho nữa đâu! Cậu bé bất chợt quát lên không ủng hộ câu đùa ấy khiến cô bé mặt tái lại.

    Uh! Rồi đây, cô bé sẽ phải photo một mình, đi học một mình và... quay cóp một mình. Cậu bé đáng yêu sẽ đi xa lắm, biết bao giờ mới về...

    - Cho tớ cầm tay ấy một lần được không? Cậu bé cố gắng nói nhanh.

    Cô bé không nói gì cả. Cả 2 cùng im lặng.

    ---------------------------
    Sao mãi không thấy cô bé nhỉ? Chỉ còn 10 phút nữa là cậu bé phải bay rồi.

    - Chắc Hương không đến rồi! Mẹ cậu an ủi. Thôi chuẩn bị đi con.

    Một người, 2 người, 3 người nhác giống cô bé nhưng không phải. Mỗi lần như thế tim cậu bé lại nhói lên.

    - Gì chứ! Đi tiễn người ta một cái mà cũng không đi sao? Đồ bội bạc! Cậu nhủ thầm.

    Chỉ còn có 2 phút... Vẫn chẳng thấy đâu cả! Biết bao giờ mới gặp lại nhau đây?

    Cậu bé thất vọng quay lại phía cửa ra sân bay thì gương mặt quen thân đó đã hiện ra. Cô bé mặt mũi, tóc tai vã mồ hôi thân yêu đang ở trước mặt.

    - Tớ có một món quà cho ấy đây. Đi mau về sớm nhé! Cô bé thẹn thùng chìa cái phong bì được gói cẩn thận.

    Muốn ôm cô bé một cái quá chừng! Nhưng thẹn quá, cậu bé chỉ mỉm cười bẽn lẽn:

    - Cứ tưởng không đến! Tớ phải đi rồi, ở lại học hành chăm chỉ nhé!

    - Nhưng tớ có lời giải đề ngày mai này! Cô bé cắt lời.

    - Ah thế được, để photo luôn!

    Cả 2 phá lên cười như cách đây nhiều năm, tiếng cười trong trẻo như biến một góc phi trường trở lên trong suốt. Tình bạn ngày nào ùa về mát rượi trên trán cô bé lấm thấm mồ hôi.

    ---------------------------
    Các bạn có biết món quà cô bé tặng cậu bé là gì không? Đó chính là tờ giấy photo bàn tay của cậu bé, nhưng giờ đây, nó không chỉ có một bàn tay

    [kết nối blog] ​

    P/S: ko bít ngoaì đời có chuyện nào như vậy ko :confused: :laughing:
     
  2. kendyphong

    kendyphong Well-Known Member

    Tham gia:
    14/4/08
    Bài viết:
    218
    Thích đã nhận:
    2
    Đến từ:
    Hà Nội
    Hay quá,ước gì ngoài đời mình cũng được như trong truyện vậy :x:d.
     
  3. duycuongn

    duycuongn Well-Known Member

    Tham gia:
    13/12/07
    Bài viết:
    225
    Thích đã nhận:
    4
    Đến từ:
    HCM
    ước gì mình cũng đc như anh ấy ^^..................
     
  4. greenarowana

    greenarowana Well-Known Member

    Tham gia:
    4/10/07
    Bài viết:
    1,367
    Thích đã nhận:
    89
    Đến từ:
    Hòn ngọc Viễn đông .
    Ước gì được nắm tay người ấy đi dưới mưa nhỉ ...biết bao giờ ?
     
  5. HUNGDOPHIN

    HUNGDOPHIN Active Member

    Tham gia:
    22/5/08
    Bài viết:
    27
    Thích đã nhận:
    0
    Đến từ:
    HỒ CHÍ MINH
    chuện hay quá đấy ,một sụ thú vị ,đang định học thi mà nghe dậy !umh mai mình pho to luôn,cho nó tiện heheheh
     
  6. hycalmette

    hycalmette Well-Known Member

    Tham gia:
    24/8/06
    Bài viết:
    228
    Thích đã nhận:
    181
    Đến từ:
    HCM
    hồi truớc có 1 lần nắm tay bạn gái chạy dưới mưa cũng lãng mạng lắm ^^
     
  7. yeurua_94

    yeurua_94 Well-Known Member

    Tham gia:
    17/9/07
    Bài viết:
    666
    Thích đã nhận:
    13
    Đến từ:
    Đại Dương Bao La
    Bác này trông thế mà ghê nhỉ:x,mình chắc cũng phải chục năm nữa:):D:D:D:D....=))=))=))
     
  8. hycalmette

    hycalmette Well-Known Member

    Tham gia:
    24/8/06
    Bài viết:
    228
    Thích đã nhận:
    181
    Đến từ:
    HCM
    lúc đó đang đi dạo thì mưa lại không có chổ trú mưa nên phải chạy chứ sao :D
     
  9. skyperland

    skyperland Well-Known Member

    Tham gia:
    29/8/07
    Bài viết:
    73
    Thích đã nhận:
    11
    Đến từ:
    hồ chí minh
    Hycalmette dạo này tiến bộ ghia thiệt nha ! thi tốt nha mày !
     
  10. hycalmette

    hycalmette Well-Known Member

    Tham gia:
    24/8/06
    Bài viết:
    228
    Thích đã nhận:
    181
    Đến từ:
    HCM
    kaka quá khen ,đang thi mệt gần chít :D
    ...........................................
     
  11. linhhoxungphk

    linhhoxungphk Well-Known Member

    Tham gia:
    13/4/08
    Bài viết:
    52
    Thích đã nhận:
    1
    Đến từ:
    Bình Dương
    tuy có chút hài nhưng củng làm mình xúc động lém hì hì mình năm nay lên 12 , chà vậy là quãng đời học sinh sắp hết roài, hì hì hơi bùn nhưng mình đã lớn goài
     
  12. thanhlinh_81

    thanhlinh_81 Well-Known Member

    Tham gia:
    18/2/08
    Bài viết:
    130
    Thích đã nhận:
    18
    Đến từ:
    hanoi
    Avata của linhhoxungphk chụp ở tháilan à.xinh lém.
     
  13. Xuanbinh

    Xuanbinh Well-Known Member

    Tham gia:
    27/12/07
    Bài viết:
    223
    Thích đã nhận:
    281
    Đến từ:
    một nơi xa..xa lắm...
    Truyện hay quá, càng đọc càng thấy buồn....nhớ da diết về mối tình đầu đã qua lắm rùi....

    Topic này có nhìu bạn nữ xinh quá :p cho mình làm quen dzới =P~ hihihi ai mà hổng cho tui làm quen cũng không được chửi àh nhà :laughing:
     
    Last edited: 6/9/08
  14. pe_lahan

    pe_lahan Active Member

    Tham gia:
    5/6/07
    Bài viết:
    33
    Thích đã nhận:
    0
    Đến từ:
    —»((¯’°»tHiÊn đƯờNg tỲnK iÊu«°”¯))—«
    Câu chuyện "cái nắm tay"

    Là lời yêu thương mà “Heo con” gửi tới “Tũn”: “Hãy luôn nắm lấy tay tớ, cậu nhé!

    Nhớ không, cậu đã nắm tay tớ tất cả… 4 lần rồi đấy nhé.
    Chị Hai bảo tớ thật là… ngốc xít, ai lại đi… đếm những cái nắm tay bao giờ. Nhưng tớ lại nghĩ rằng, người ta luôn muốn ghi nhớ một cách chính xác nhất những khoảnh khắc yêu thương. Bởi vậy mà, tớ đếm những cái nắm tay cùng cậu. Dù đôi lần, đó chỉ là những cái chạm tay… Nhẹ… Rất nhẹ mà thôi.

    Giờ thể dục đầu tiên năm lớp 10, tớ cao lênh khênh nên được cô giáo xếp đứng vào hàng của… con trai, ngay bên cạnh cậu. Và một “tình huống oái oăm” xảy ra, đó là chúng mình cần phải… nắm tay nhau để giãn cách hàng ngũ cho thật đều. Cấp 2, ở vào tình huống này, tớ thấy mọi thứ thật là… phình phường, vậy mà bây giờ, ngó thấy mặt cậu, tớ… run. Một cảm giác hồi hộp đến kì lạ đang xâm chiếm lấy tớ. Vậy là, mặc cho “thiên hạ” cầm tay nhau rầm rầm, còn tớ và cậu, xí hổ nên… đứng như trời trồng. Chỉ đến khi lời cô giáo nhắc lại lần thứ… ba, tớ mới khẽ đưa tay ra, và bàn tay cậu, chạm nhẹ lên bàn tay tớ. Chỉ có vậy thôi và tớ thấy nó… lãng mạn lắm lắm.

    [​IMG]
    Chỉ cần một cái nắm tay...

    Lớp 11, chúng mình được ngồi chung một bàn, ngay sát cạnh nhau. Hồi ấy tớ vẫn… giả vờ ghét cậu nhất lớp, thế là cứ “chành chọe” với cậu mãi thôi. Tớ luôn đề ra những “luật” rất… oái oăm: Quên trực nhật bị thước…vụt vào tay, “lấn chiếm”… ngăn bàn, ghế của người khác cũng… vụt vào tay. Và hầu như ngày nào, tớ cũng sung sướng vì được… đánh cậu (ai bảo cứ “quên” mà ngồi sát sang chỗ tớ làm gì).

    Thế rồi hôm ấy, xe tớ bị hỏng giữa đường. Dắt bộ gần nửa tiếng đồng hồ giữa trưa nắng chang chang, tớ mệt muốn xỉu. Đó lại cũng đúng là cái hôm bàn mình trực nhật lớp, và cậu phải làm tất cả một mình. “Ấm ức” bao lâu nay như được “giải tỏa”, cậu cầm ngay lấy cái thước, cười hì hì rồi… vụt vào tay tớ. Mặc dù thừa biết rằng cậu đã cố gắng thật nhẹ, thật nhẹ thôi, nhưng tớ vẫn… khóc um lên ngon lành. Tại tớ tủi thân vì cậu… nhỏ nhen, chẳng quan tâm đến tớ đang mệt, còn cậu thì cuống lên, tưởng tớ… đau. Cậu… cầm lấy tay tớ, cuống quýt “phồng mồm trợn má” thổi phù phù, xoa lấy xoa để, hỏi đi hỏi lại: “Có đau không?”, “Có đau không?”. Lòng tớ dịu lại, ấm áp vô cùng. Tớ… giả vờ đau thêm… 2 hôm nữa, để được nhìn thấy khuôn mặt “ăn năn hối cải” của cậu, để được cậu qua đèo đi học (đau tay mà), để được cậu “chuộc lỗi” bằng ly trà sữa ngọt lịm…

    Lớp 12, ai cũng bị cuốn theo học hành, thi cử liên miên. Nhìn cậu gày xanh xao, nhiều hôm mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, nụ cười của cậu cũng mang ít nhiều của sự mệt mỏi, gượng gạo. Tớ thấy xót xa, thấy thương cậu biết bao nhiêu là bao nhiêu. Ấy vậy mà, tớ chẳng động viên cậu một câu nào cả. Tớ ngại mà…

    Rồi một lần tớ ốm. Trận sốt gần một tuần khiến tớ sụt cân. Đến thăm tớ, cậu chẳng ngại ngần cầm lấy bàn tay tớ: “Trời ơi, sao bé xíu vậy nè? Hôm trước tớ thấy mũm mĩm lắm cơ mà”. Rất nhanh thôi, tớ thấy cậu siết chặt lấy bàn tay tớ: “Cố lên nhé”. Tớ bất chợt thấy mình sao mà… ngốc quá. Yêu thương, sao phải ngại ngần? Từ ấy, tớ đã biết động viên cậu, biết “mắng” cậu vì cái tội thức quá khuya, biết nói với cậu rằng: “Tớ đã lo lắng nhường nào…”.

    [​IMG]
    Cũng đã đủ nói hết yêu thương rồi, cậu ạ!

    Tớ đã rất… ghen tị, khi một bàn tay khác cầm lấy tay cậu. Tớ nghĩ rằng bàn tay kia đã “cướp” mất cậu rồi, và tớ ôm lấy gối khóc suốt một đêm. Tớ thấy tự ti vì mình chẳng được như người ta, chẳng xinh đẹp, chẳng học giỏi, chẳng làm lớp trưởng, và chẳng dám nắm lấy tay cậu, nói ra tình cảm người ta dành cho cậu trong ngày chia tay của lớp mình… Và tớ đã “mặt lạnh” với cậu suốt một tuần liền, mặc cho cậu buồn, mặc cho lòng tớ khó chịu, không yên…

    Chỉ đến khi, cậu hẹn tớ ở lại sau giờ tan học, ấp úng: “Tớ…tớ… Người tớ thích không phải là lớp trưởng…”, tớ mới nhận ra rằng mình “đáng ghét” thế nào, khiến cậu buồn và phải suy nghĩ mãi…

    + “Tớ… Tớ…”

    Ngốc ạ, cần gì phải nói ra, phải khó khăn như thế. Cầm lấy tay tớ đi nào. Một cái nắm tay cũng đủ để nói lên tất cả yêu thương rồi mà

    Hay là, lần này, tớ sẽ là người nắm lấy bàn tay của cậu, được không?:x:blushing:
     

Chia sẻ trang này